Không Nhiều Thứ Quan Trọng...

Không Nhiều Thứ Quan Trọng...

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 3215872

Bình chọn: 9.00/10/1587 lượt.

y chỉ là những gì do ba và bà nội mày kể, còn mày chưa bao giờ nói gì về bản thân cả. 10 năm chơi với nhau không đủ để mày tin tưởng 2 đứa tao à?

- Đúng! Mày có thể kể mà. Rằng mày thích ăn gì, rằng mày thích làm gì,
rằng em gái mày như thế nào, rằng con bé tên gì, rằng nó ra sao, nó có
đáng yêu hay ko? Đằng này mày chẳng hề nói. Ăn gì cũng do bọn tao chọn,
chơi gì cũng bọn tao quyết. Con bé em mày tên gì bọn tao cũng chẳng
biết, nó ra sao, mấy tuổi cũng không biết, nhưng thôi tao cũng chỉ cần
hiểu nó rất đáng yêu nên mới làm cho anh trai khổ sở thế này nhưng mày
có thể sống lại với những kỉ niệm đẹp của 2 anh em chứ không phải cứ mãi ôm cái ảo ảnh ấy và lấy người khác ra lấp chỗ trống. – Khương Duy chẳng còn quan tâm vết thương lòng của Khánh Nam đang rách thêm ra.

Lại 1 cái nhếch mép của Khánh Nam.

- Chưa trải qua sẽ chẳng bao giờ hiểu được, bọn mày cũng thế, đừng có cố chạm vào vết thương của tao, tao tự chữa trị được mà không cần người
khác băng bó hộ. Chẳng phải ngẫu nhiên tao mang hết tình cảm anh em ra
dành cho Linh Như nhưng ko có nghĩa là tao coi nó và em gái tao là 1,
tao coi nó là đứa em thứ 2 mà tao có. Bọn mày nên biết thế, đừng có nghĩ nó chỉ là thế thân, Khương Duy ạ. Nếu 1 ai đó động vào, dù chỉ 1 sợi
tóc của con bé thôi, Hoàng Khánh Nam sẽ chẳng bao giờ bỏ qua đâu. Nhớ
lấy điều đó và thôi ngay cái ý nghĩ vớ vẩn của bọn mày đi.

Khánh Nam bước đi trước… vẫn cái dáng lạnh lùng cao ngạo của 1 thằng bé
không-biết-cười năm nào, và… cũng vẫn như xưa, thằng bé đó chẳng hề đơn
độc, rồi 1 lúc nào đó sẽ có 2 thằng bé khác đuổi theo cái dáng ấy vì
Khương Duy và Viết Quân bao giờ cũng sát cánh cùng Khánh Nam :

- Mày biết mày không có 1 mình mà, còn cả bọn tao nữa, nhất quyết sẽ giúp mày bảo vệ đứa em gái thứ 2 ấy.

Khánh Nam đóng cửa phòng lại, nằm dài xuống sàn.

“Khương Duy và Viết Quân nói đúng, tụi nó đã chịu đựng mình quá lâu rồi. Mình đã nói dối, để tự biện hộ cho sự yếu ớt của mình. Sự thật là mình
khó đối mặt được với cái chết của con bé. Mình đâu có thể tự chữa lành
vết thương? Nếu không phải bọn nó xuất hiện, thì đâu có Hoàng Khánh Nam
của ngày hôm nay được? Mình hiểu tụi nó muốn tốt cho mình, nhưng những
đứa chưa biết đau khổ là gì như tụi nó sẽ chẳng thể hiểu hết được. Đó
cũng là lý do mình ko cho tụi nó làm phiền Linh Như, vì con bé cũng có
cùng suy nghĩ với mình. Quá khứ là 1 cái bóng rất lớn bao trùm tất cả,
làm sao để thoát ra khỏi cái bóng đó bây giờ?” Khánh Nam không thể trả
lời câu hỏi đó, và cả Linh Như cũng vậy. Đó là câu hỏi đã theo suốt suy
nghĩ của 2 anh em bao lâu nay rồi.

Khánh Nam bật dậy, cậu muốn đi đến 1 nơi…

Thỉnh thoảng người nào đó vẫn thấy một cậu bé ôm một bó hoa trong tay đi vào nghĩa trang này… Cậu bé vẫn đứng đó, giữa hai cái nấm mộ của 1
người phụ nữ xinh đẹp và 1 đứa bé gái chừng 4, 5 tuổi…

“Mẹ! Con này! Mẹ đừng có im lặng nhìn con thế chứ? Con lớn chừng này rồi mà. Mẹ thấy không? Con trai mẹ càng ngày càng đẹp trai ra đấy. Kiểu này con làm người mẫu thì con gái chết hết mất. Con mang hoa đến tặng mẹ
nữa này. Hoa đẹp chưa mẹ? Con chủ ý lấy hoa khô để nó không thể héo
được. Vì lâu lâu con không đến, mẹ mà nhớ con thì mẹ cứ nhìn bó hoa khô
này mẹ nhé. Mẹ nhớ giữ gìn sức khỏe nữa đấy. Mẹ còn Bun nữa, mẹ mà ốm
thì nó chẳng biết tự chăm sóc mình đâu. Cái con ngốc đấy… Anh nói em
đấy. Nhìn gì mà nhìn. Cái mặt em thấy ghét quá.- Khánh Nam nhìn sang tấm bia mộ có ảnh em gái rồi nhăn mặt kêu ca- Em cứ cười đi. Người ta chê
mà cũng cười. Sao anh lại có một đứa em gái ngốc như em chứ? Dạo này em
tăng được kí nào không? Anh tăng 1 kí đấy. Nhưng mà nhìn anh vẫn đẹp
trai phong độ nhỉ? À anh Tôm chắc cũng vẫn hay đến thăm em chứ? Cái ông
đó cứ tự nhận là đẹp trai hơn anh… nhưng anh đẹp trai hơn chứ nhỉ? Dạo
này anh ăn nhiều kem chocolate quá nên ho suốt. Đấy, tại em đấy. Anh đã
nói kem chocolate không ngon rồi mà em cứ khen lấy khen để. Ngốc ơi là
ngốc. Ăn kem bạc hà có phải ngon hơn không? Mà thôi, em cứ ăn đi, ăn
chocolate nhiều vào rồi có ngày phát phì ra, chẳng ai chịu chơi với em
nữa.- Khánh Nam bật cười như trêu em gái- Nhìn mặt em ngố quá, sao chẳng bù cho anh trai chút nào thế? Xấu xí, lại còn hay cười nữa chứ. Cười
thì được cái gì nào? Em bảo cười nhiều thì thấy vui hơn, nhưng anh cười
suốt cũng có thấy gì đâu? Cười nhiều mệt lắm. Như kiểu mình đóng kịch ý. Cái này cũng là tại em nốt. Em bắt anh cười mà. Nhưng anh chỉ cần mình
em cười thôi… em cười thay phần anh rồi còn gì… Em ngốc lắm. Em đi rồi,
giờ anh lại phải cười thay phần em. Mà anh đã không thích cười thì chớ.
Sao em lại để mình anh ở lại chứ? Cả mẹ nữa, sao mẹ lại bỏ con và ba?
Hai người… Em đừng cười nữa xem nào. Đừng cười anh nữa chứ. Anh có phải
ngốc đâu mà em nhìn anh thế? Không, cũng đúng, anh ngốc. Anh ngốc nên
mới bị em gái bỏ rơi thế này… Sao em lại làm thế chứ?- Khánh Nam giận
giữ quát cái tấm bia mộ có hình em gái- Em có biết bao nhiêu năm nay anh sống thế nào không mà cười? Em biết không hả?- Khánh Nam bật khóc –


Lamborghini Huracán LP 610-4 t