Không Nhiều Thứ Quan Trọng...

Không Nhiều Thứ Quan Trọng...

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 3215920

Bình chọn: 7.5.00/10/1592 lượt.

nhiều kem bạc hà mẹ nhé. Mẹ mua kem chocolate cho anh ý ăn mẹ ạ. Con
là thích nhất kem đấy đấy. Gì? Anh không thích ăn kem đấy á? Kệ anh.
Nhưng kem đấy ngon hơn bạc hà nhiều. Anh hai hư lắm, chẳng bao giờ nghe
lời em gì cả. Anh hai này, ở trường em có 1 anh cũng tên Hoàng Khánh Nam cơ, nhưng mà anh ý trái ngược với tính anh lắm nhé, anh ý hay cười này, anh ý còn thích ăn kem chocolate nữa cơ, anh ý đẹp trai cực, hứ, hơn
anh nhiều, anh thì lúc nào cũng tự cao tự đại về cái vẻ ngoài của mình.
Em nói thật nhé, anh hai xấu cực. Xấu ơi là xấu ý. Anh ơi! Anh hai ơi!
Sao anh không lên tiếng. Anh giận em vì hôm anh và ba mẹ đi em không tới tiễn à? Em xin lỗi anh hai. Xin lỗi cả ba mẹ nữa. Hôm đấy… không… chẳng qua tại con ham chơi nên con không đến.- Nước mắt nó chảy dài khi nhớ
đến ngày hôm đó- Nhà mới anh hai ở đâu anh hai? Đẹp không anh hai? Có
nhiều hoa không? À em quên là anh chẳng thích hoa như em nhỉ? Thế thì có nhiều cỏ không? Em thích những bãi cỏ xanh rờn ý. Anh hai! Anh hai! Em
thương anh hai nhất. Anh hai có thương Bun không? Anh hai? Anh hai có
thương Bun không? Không! Anh hai không thương em đâu. Cả ba mẹ nữa. Nếu
thương Bun thì ba người đâu có bỏ Bun lại một mình chứ? Con ghét nhà
mình lắm. Ba mẹ và anh sống hạnh phúc để mình con lại thế gian này một
mình…. Con ghét lắm…”

Có một con bé ôm chặt cái dây chuyền có hình mặt trăng vào lòng nức nở. Chỉ một mình nó ngồi ở đấy… một mình nó… khóc và khóc…

Ngày hôm sau…

Tiết Sinh học lớp 11A1…

- He, nhìn cũng hay hay nhỉ?- Viết Quân lôi từ trong cặp ra 1 bộ xương
dạ quang nhỏ nhỏ đặt lên bàn trước mặt 2 đứa (Linh Như và Viết Quân ngồi chung 1 bàn đó).

- Xời, tưởng gì chứ cái này nghịch suốt.- Nó chẳng để tâm đến cái bộ
xương đó nữa trong khi Viết Quân cứ giơ lên trước mặt nhìn nhìn ngó ngó
còn cười 1 mình nữa chứ, việc làm kì quái đó của hắn đã lọt vào mắt cô
dạy Sinh. Ai chả biết có chuyện gì xảy ra chứ…

- Viết Quân, em có cái gì trên tay vậy?- Cô hỏi.

Hắn nhanh chóng cất bộ xương vào ngăn bàn rồi lại nắm tay lại như là
trong tay hắn đang giữ cái vật cô muốn hỏi vậy. Cô đứng sát bên…

- Dạ… em có cầm gì đâu cô?

- Xòe tay em ra tôi xem.

Hắn cứ vờ nắm chặt tay lại vậy, mặt cúi xuống ra vẻ hối lỗi… Cô vẫn đứng sát bên nhìn hắn trừng trừng… Hắn đưa bàn tay đang nắm chặt nãy giờ vào túi quần, như kiểu vừa cất cái gì vào trong túi vậy… Tiếng cười ở đâu
đó “gần hắn” bắt đầu xuất hiện…

- Tôi không bảo em cất nó vào túi quần, mang ra đây!- Cô ra lệnh.

Hắn đưa tay móc móc 2 bên túi quần ra… chẳng có gì cả…

- Em thưa cô có gì đâu ạ?

Khương Duy ngồi dưới loi choi:

- Em thưa cô bạn ý biết làm ảo thuật đấy cô ạ!

- Tôi không hỏi em. Viết Quân, em đang đùa tôi đấy à? Rõ ràng tôi thấy em cất gì vào túi mà.

- Nhưng mà không có gì thật ạ!

Ba đứa bạn bụm miệng cười… Cô đưa tay vào ngăn bàn, lôi cái bộ xương dạ quang nhỏ xíu ấy ra:

- Thế đây là gì hả Viết Quân?- Cô đưa lên cho cả lớp coi.

Hắn im lặng…

- Tôi sẽ ghi em vào sổ đầu bài.

- Ui cô ơi, em vi phạm lần đầu mà cô. Lần đầu tiên cũng là lần thứ nhất. Cô tha lỗi cho em đi cô.- Hắn năn nỉ.

- Được rồi, vậy nếu em phân tích được giới tính của bộ xương này thì tôi sẽ tha cho em.

Cả lớp cười ồ lên, hắn suy nghĩ 5s, đang định đếm mấy cái xương thì 1 ý tưởng lóe ra trên đầu hắn…

- Cô đợi em gọi điện đến cơ sở sản xuất đã ạ.

10s sau…

- Em thưa cô em vừa hỏi nhà sản suất giới tính của bộ xương này, họ nói
họ cũng không biết mà phải tùy vào người sử dụng quyết định giới tính
cho nó ạ. Bộ xương này là của em vì thế em có quyền quyết định giới tính của nó.

- Thôi được rồi, tôi cũng định tha cho em- Cô không định nghe hết lời
hắn nói mà đã lên tiếng- Nhưng vì em nói bộ xương này là của em nên tôi
không tha nữa.- Cô cầm bộ xương định quay lại bục giảng thì hắn lại
“phản công”:

- Không ạ! Ý em là bộ xương thuộc quyền sở hữu của em chứ không phải xương của em ạ.

- Tôi cứ ghi em vào sổ cái đã, có gì em nói với thày hiệu trưởng ý.

Hắn ngồi xuống hậm hực trong khi 3 đứa bạn vỗ tay tán thưởng:

- Mày cãi hơi bị được đấy.- Khánh Nam khen.

- Em thích trò ảo thuật hơn.- Nó bình phẩm.

- Cái bộ xương đấy để tối tao mang sang trêu con yêu quái cạnh nhà có
phải hay không?- Khương Duy vừa nói vừa tặc lưỡi nhìn sang Minh Phương, 3 đứa bạn (lại) bắt đầu thở dài ngao ngán nhìn Khương Duy với cái chủ đề
cũ rích này.

Chỉ còn vài ngày nữa là tiệm bánh đóng cửa rồi. Sao chị Mai Chi lâu ra thế nhỉ? À, kia rồi.

- Sao chị lâu ra thế?

- Chị phải trực nhật mà, năn nỉ mãi Tuấn Vũ mới trực thay cho đấy.

Hai chị em cùng đạp xe đến tiệm bánh.

- Làm ở đây chị cũng thấy vui vui đó chứ?- Mai Chi nói với nó.

- Hồi trước tên Viết Quân đến làm cùng em 1 buổi cũng nói thế đấy.

Trong gần 2 tuần nó rời Việt Nam, chính


XtGem Forum catalog