Teya Salat
Không Nhiều Thứ Quan Trọng...

Không Nhiều Thứ Quan Trọng...

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 3216074

Bình chọn: 7.00/10/1607 lượt.

hóc… Haizz, em không ngờ là có ngày được nhìn chị ý
khóc thể này đâu đấy – Lê Dũng tâm đắc với đoạn băng mà mình vừa quay.

- Tụi mày đoán lát vào giờ học mặt mũi nó sẽ ra sao?- Khương Duy chuyển chủ đề – Chắc sưng vù ý nhỉ? Ha ha!

- Không có cơ hội nhìn mặt chị ý đâu ông anh. Chị ý bùng học cho xem.

- Thôi, giờ tính nốt bước cuối cùng này.

10 đứa đang sôi nổi thì thày hiệu trưởng bước vào:

- Các em làm gì mà ầm ĩ thế?

- Ơ dạ…- Cả bọn ấp úng.

- Thôi không cần các em nói, lại ngồi tán chuyện thiên hạ ý gì? Tôi chỉ
làm phiền các em 1 phút thôi. Đăng Thành, đây là hồ sơ 2 học sinh mới
chuyển đến trường ta, em bổ sung vào nhé, 2 học sinh đó sẽ học ở 10B1 và 11A1.

Thầy hiệu trường đi, bọn nó tán chuyện nốt mà chẳng thèm quan tâm gương
mặt 2 học sinh mới có quen hay không (dù biết là sẽ học cùng lớp mình).

- Này, em nhớ là hồi Linh Như mới tới trường mình ý, bà ý bảo người
anh Duy có mùi Sầu Riêng và anh Quân nói là do anh Duy ngậm kẹo Sầu
Riêng “ấy ấy” cho…?- Quốc Trường hỏi.

- Ừ- Viết Quân gật đầu.

- Em muốn hỏi là cái kẹo đó của chị đầu gấu Minh Phương hả?

- Thế em nghĩ còn ai vào đây nhỉ?

- Hơ, ghê quá ha? Thế ra thích nhau lâu lắm rồi à?

- Từ hồi nhà Minh Phương chuyển đến cạnh nhà anh cơ.- Khương Duy đỏ mặt thú nhận.

- Ề, vậy mà ém nhẹm mọi chuyện là sao ý nhỉ?

- À thì…………… Thôi, tính sang chuyện tỏ tình nào.- Khương Duy lại 1 lần nữa chuyển chủ đề.

- Sao lại hỏi bọn mình nhỉ? Tỏ tình là chuyện của chú em chứ?- Ngọc Hưng nhìn Khương Duy.

- Ai chẳng biết, ý em là chiều mai yêu cầu tất cả phải tập trung ở Fantasi trang trí cho em.

- Fantasi? Là ở đâu vậy?- Đăng Thành băn khoăn.

- À, đấy là nơi tụi em hay tụ tập, nó là 1 quán dành cho người nước ngoài mới mở ở đường X.- Nó giải thích cho mọi người.

Linh Như đã đúng, chiều hôm đó Minh Phương bùng học thật, và cả ngày
hôm sau nữa, tuy nhiên dù thế thì Linh Như vẫn đủ sức gánh được cái
trọng trách ca

o cả mà Khương Duy đã đặt lên vai nó.

Fantasi tối thứ 7…

- Linh Như hẹn hộ anh chưa?- Khương Duy lo lắng hỏi nó.

- Anh đã hỏi em câu đó cả trăm lần từ chiều tới giờ đấy.

- Ờ thì….- Cậu cười trừ rồi quay sang đám bạn – Trang trí xong chưa tụi mày?

- Okies! Chỉ chờ đối tượng đến thôi!

- Á, chị nhà đến rồi – Lê Dũng ré lên.

Tất cả 9 thằng vào đúng vị trí, chỉ trừ nó đứng ở ngoài cửa đợi Minh Phương.

Có lẽ hơn 1 ngày qua Minh Phương đã khóc khá nhiều thì phải, đôi mắt đã
tố cáo tất cả, nhưng dù sao vì Minh Phương đeo kính nên cũng không gọi
là kinh dị cho lắm. Nó cảm thấy Minh Phương cứ ngơ ngơ cho đến khi Hà Ly vỗ vai:

- Chị Phương, Linh Như đây rồi mà.

- À ừ… Có chuyện gì thế Như?- Minh Phương hỏi nó, giọng cố lấy 1 chút cảm giác.

- Chị định đứng ngoài đây nói chuyện sao?- Nó lôi Minh Phương đi- Vào trong đây đã chứ.

- Quán này đẹp ha!- Hà Ly khen.

Minh Phương nhìn quanh quán vô cảm và ánh nhìn chợt dừng lại ở trước màn hình TV to đùng chính giữa.

Đó… những đoạn Clip ngắn… những kỉ niệm giữa Minh Phương và Khương Duy,
lần 2 đứa cãi nhau, lần Minh Phương trèo tường sang nhà Khương Duy, lần
Minh Phương ốm, Khương Duy sang chăm… và kết thúc là cảnh “hậu trường”
của tập phim mà Minh Phương đã xem hôm qua ở 11A1, tất nhiên cũng có
khuyến mãi thêm cảnh 1 con bé đeo kính tóc tai rối bù ngồi khóc ở bờ hồ
sau canteen.

Sững sờ…

Bất ngờ…

Đó… chỉ là 1 vở kịch thôi sao?

Khương Duy và Linh Như… chỉ đóng kịch cho mình xem thôi sao?

Vậy là 2 người bọn họ không có gì?…

Minh Phương bất chợt mỉm cười nhẹ nhõm rồi lại đanh mặt lại: “Bọn họ dám bày mưu lừa mình?” Phương quay lại định cho Linh Như và Hà Ly 1 trận
thì…

Cúp điện.

Tất cả chỉ còn là 1 màu đen…

Tiếng dương cầm… cất lên nhẹ nhàng đầy tình cảm…

Marriage d’amour…

Nến được thắp sáng lung linh…

Những quả bóng đã được gắn dạ quang ánh lên hình trái tim huyền ảo…

Dòng chữ “I love you” tự nhiên phát sáng trong bóng tối…

Trái tim đập nhanh hơn… trước mặt Minh Phương là Khương Duy vụng về với bó hồng trên tay.

- Duy xin lỗi. Dù biết Phương không thích những cảnh Romantic thế này
nhưng… Duy chỉ muốn nói 1 điều… – Mặt Khương Duy cứ đỏ dần lên nhưng
dưới ánh nến nên có lẽ không ai thấy- Duy chỉ muốn nói… Phương… Phương…
làm bạn gái Duy nhé…!

Bó hồng run run trên tay thằng con trai mới lớn…

Tiếng dương cầm nhẹ nhàng bên tai…

Ánh nến dịu dàng tỏa sáng…

Im lặng…



Minh Phương chậm chậm đưa tay lên đỡ lấy bó hoa ngượng ngùng thay cho
câu trả lời. Khương Duy mỉm cười sung sướng. Tất cả các vị khách ở
Fantasi vỗ tay ầm ĩ chúc mừng dù chủ yếu họ là người nước ngoài chẳng
hiểu 2 nhân vật chính đang nói gì cả. Nhưng nhìn thái độ thì nhận ra
thôi. T