Old school Swatch Watches
Không Nhiều Thứ Quan Trọng...

Không Nhiều Thứ Quan Trọng...

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 3216335

Bình chọn: 8.5.00/10/1633 lượt.

iện như là làm osin cho anh hay làm bạn gái của anh ra nhá!- Nó vội vàng thêm vào.

Hắn lẩm bẩm: “Cụt cả hứng. Bỏ điều kiện làm bạn gái thì còn gì nữa mà điều với chả kiện?”

- Anh đang tụng kinh à? Lẩm bẩm gì thế?

- Lắm chuyện. Trật tự đi. Nói nhiều thế?- Hắn gắt.

- Mới nói có 2 câu mà kêu là nhiều…

Hai đứa đều cảm thấy bực bực về nhau nhưng chẳng đứa nào muốn đứng lên cả. Hình như có 1 lực hút giữa chúng.

- Hôm nay anh Duy với chị Phương chắc vui phải biết. Không ngờ ông Duy
ngố có thể nghĩ ra được 1 khung cảnh Romantic thế.- Nó trầm trồ- Nhóm
mình anh Duy mở đầu rồi, còn anh và Khánh Nam cũng mau mau lên chứ?

- À… Cô thì sao? Yêu… yêu … yêu ai chưa?- Viết Quân không hiểu sao mặt hắn tự nhiên cứ nóng bừng lên.

- Anh mắc bệnh nói lắp hả? Tôi yêu ai chưa á? Rồi, yêu rồi, tôi yêu anh…

Viết Quân tròn mắt nhìn sang nó – Cô… nói…- Hắn đang lắp bắp thì nó nói tiếp:

- Khánh Nam này, yêu anh này, yêu Tuấn Vũ này, yêu Khương Duy nữa này, yêu…

- Thôi đi về.- Hắn tức giận đứng dậy.

- Nhưng anh chưa nói anh yêu ai mà?

- Tôi á? Tôi yêu ông trời.

Hắn phũ phàng dắt xe đi để lại nó đang ngơ ngơ:

- Cũng đúng, mình cũng phải bổ sung thêm ông trời vào danh sách thôi.

Tối hôm đó có 1 thằng con trai lại ôm con chó xù trắng trắng mà đập
bôm bốp: “Tao không gọi mày là Linh Như nữa. Từ giờ ta sẽ gọi mày là:
“Dở hơi.” Ôi chủ mày dở hơi y như mày ý. Á á á! Bực mình quá! Á á á…!
Được rồi, nó bảo ngoài mình ra nó còn yêu cả Khánh Nam, Tuấn Vũ và
Khương Duy à? Thế thì mình sẽ tiêu diệt 3 đứa nó, không phải trong danh
sách những người nó yêu sẽ chỉ còn mình mình à? Ha ha ha!”

Ngoài cửa phòng bà quản gia nhà hắn lắc đầu: “Thằng bé này bao giờ mới chịu lớn đây?”

- Mày còn hỏi à? Ba con nó vì mày mà gặp tai nạn… chết… chết cả rồi.
Mày vui lòng chưa? Tao đã nói mày là khắc tinh của cái nhà này mà. Giờ
thì mày thấy đấy, cả nhà bị mày hại chết rồi. Mày vui chưa? Cả mẹ mày,
cả dượng mày cũng bị mày hại. Vừa ý mày chưa? Tao đã bảo mày chỉ mang
lại chết chóc cho cái nhà này mà ba mẹ mày không nghe, 2 thằng cháu ngu
ngốc thì 1 tiếng em Bun, 2 tiếng em Bun. Giờ thì chết rồi. Chết cả rồi,
còn tao nữa mày có muốn tao chết luôn cho mày vui ko?

- Không! Không! Bà! Bà ơi!

Nó bật dậy thở dốc. Những hình ảnh trong quá khứ vẫn cứ ẩn nấp trong giấc mơ của nó. Bao giờ mới thoát ra được đây?

Kính koong…

Kính koong…Kính koong…

Kính koong…Kính koong… Kính koong…

- Mẹ ơi! Chủ nhà bị điếc à?

- Gọi điện thoại đi! Bấm đến sáng mai à?

Chủ nhà thì………

- Hmm, giữa trưa mà còn ai gọi điện thế không biết? Vừa mới ngủ…

Tuy hơi bực nhưng nó vẫn chui ra khỏi cái chăn ấm vì lúc này, ai cũng
được, nó chỉ cần không phải ở 1 mình…chí ít là lúc này, với tay lấy cái
điện thoại.

- A nu!

- Ra mở cửa đ

i, nu với lô cái gì?- Viết Quân hét ầm vào điện thoại.

Nó vội vàng chỉnh sửa lại mặt mũi mình, chải nhanh mấy lọn tóc rối bù xuống rồi ra mở cửa cho 3 thằng.

- Ba người có định để tôi ngủ không đây?- Nó làm bộ.

- Tôi cũng muốn thể lắm nhưng bị 2 thằng này dựng dậy.- Viết Quân nhìn sang Khánh Nam và Khương Duy.

- Chính xác thì anh bị thằng Duy gọi dậy. Nó sướng quá đến phát rồ – Khánh Nam nhìn sang Khương Duy.

- Anh xin lỗi. Tại ở nhà ba mẹ hỏi việc anh và Minh Phương kinh quá nên
đi chơi. Mà em vẫn chưa bỏ được thói quen bật nhạc ầm ĩ trong khi ngủ
à?- Khương Duy vừa nói vừa vặn nhỏ volume xuống.

- Chưa ạ! Mở cho dễ ngủ. Oáp!- Nó ngáp dài.

- Con gái con đứa vô duyên.- Viết Quân nhìn nó nói.

- Có ai mượn anh nhìn đâu mà anh kêu với chả ca ở đây? Với lại đang ngủ thì bị 1 lũ dở hơi làm phiền còn gì!

- Có trách thì trách thằng Duy ý.

- Hì hì, anh xin lỗi. Mà món gì đây?- Sau 1 hồi lục lọi Khương Duy đã mang được 1 cái tô đặt lên giữa bàn.

- Xoài dầm.- Nó trả lời.

Chẳng đếm xỉa đến nó, 3 thằng “bu” luôn vào cái món mang tên “xoài dầm”
đấy. Chính xác thì nó đã làm món này lúc 11h20′ trưa nay.

- Đây gọi là xoài dầm à?

- Ai biết, thấy Linh Như gọi thế thì tao cũng biết thế. Đứng đấy làm
gì?- Viết Quân quát khi thấy nó tròn xoe mắt nhìn cả lũ- Đi lấy cho
“khách” cốc nước đi chứ?

- Hừ! Làm gì có kiểu khách như 3 người chứ?- Nó vừa lẩm bẩm vừa đi vào trong bếp.

Trên nhà, 3 thằng đang….

- Ngon nhỉ?

- Ừ, chua chua, ngọt ngọt, lại cay cay chứ!

- Thảo nào bọn Vịt giời thích ăn là phải.

Ba vị “khách” của chúng ta cứ thoải mái đánh chén cho đến khi chủ nhà bê khay nước lên và hét ầm ĩ:

- Ba người là heo hay sao hả? Ăn nhanh thế? Em còn chưa ăn mà?

- Ai bảo không ăn nhanh còn kêu ca cái gì? Hớ hớ!

- Này! Đền bù này.- Viết Quân đặt hộp chocolate lên bàn.

- Xì!

- Không lấy hả? Rõ thật! Đến đây vừa tốn tiền di