mọi thứ. Cậu bé còn lại chỉ mới 8 tuổi thì nhìn ông đầy háo hức.
_ Cho con đi với nhé?
_ Không được. Hai con ở nhà với mẹ đi. Ba đi công tác vài ngày.
Simon kéo chiếc vali vừa mới đặt xuống không lâu ra ngoài. Không quên chào tạm biệt vợ con. Sau đó ông nhìn sang người phụ nữ nọ.
_ Maria William, cô đi cùng tôi. Đã đến lúc chúng ta kết thúc mọi chuyện rồi.
Cánh cửa bằng sắt lâu ngày không sự dụng được người ngoài đẩy vào tạo nên những âm thanh kẽo kẹt kì lạ, nó hòa cùng với bóng tối cùng với không gian yên tĩnh khiến cho người nghe cảm thấy rờn rợn, khẽ rùng mình. Nhưng loại âm thanh đó không hề khiến Dương Vi bận tâm. Bởi vì người bước vào mới thật sự nguy hiểm. Âm thanh chói tai từ từ biến mất đưa không gian quay về sự tĩnh lặng như lúc đầu. Ánh sáng le lói từ đèn pin chiếu vào căn phòng tối và ẩm thấp. Người phụ nữ với chiếc áo choàng màu đen với chiếc kính mát tạo nên một loại phong cách kì lạ. Vừa tản ra sự kì dị, ma quái nhưng lại có một chút gì đó bí ẩn.
Bước vào trong phòng, bà đi đến nơi Dương Vi đang ngồi, tháo chiếc kính mát ra nhìn gương mặt của cô qua ánh đèn đèn đường từ bên ngoài hắt vào. Ánh mắt bà xuất hiện sự cay độc nhưng lại xen lẫn sự nhân từ. Dương Vi nghĩ rằng có lẽ mình đã nhìn nhầm. Người phụ nữ trước mặt, có thể nhân từ hay sao? Quên đi, điều đó là không thể. Bà ta ngồi xuống chiếc ghế đối diện Dương Vi, khẽ thở dài.
_ Đã lâu không gặp.
Dương Vi cười nhạt, trong lòng cảm xúc dâng trào dữ dội.
_ Đúng. Đã lâu rồi.
_ Mà Jenna đâu rồi nhỉ?
Bà Mai nhìn sang xung quanh tìm kiếm. Tại sao không nhìn thấy Hà Trang. Bà chưa ra lệnh thả người mà.
_ Tiền trao cháo múc. - Dương Vi trả lời.
Gương mặt của người phụ nữ đối diện bắt đầu biến dạng. Sự lo lắng nhanh chóng lấn át sự điềm tĩnh lúc đầu. Bà ta hét lên một tiếng, lập tức có người chạy vào.
_ Con nhỏ bắt lúc sáng đâu rồi?
_ Chẳng phải cô ta đến thì sẽ thả người sao?
_ Lũ ngu ngốc các người. Đi bắt nó mang về đây.
Bà Mai ra lệnh. Trong gia đình William bà chỉ dè chừng Hoàng Đăng, một người không thể giết. Bên cạnh anh lại còn có thêm một nhân vật nguy hiểm khác, là Hà Trang. Nếu không nhân cơ hội này trừ khử bớt hậu họa, bà sẽ sống trong bất an cả đời.
Dù hai tay bị trói nhưng khi nghe những lời này Dương Vi liền đứng dậy, định ra tay với bà Mai. Tay cô bị trói chứ chân thì không. Vì thế chỉ cần Dương Vi muốn liền có thể đánh nhau.
_ Bà nuốt lời? Bà chỉ muốn bắt tôi thì đừng liên lụy đến người khác.
Cạch!
Tiếng súng được lên đạn. Nòng súng chĩa vào giữa trán Dương Vi, từ từ đẩy cô sát vào tường.
_ Mày nghĩ mày là ai ở đây? Mạng sống của mình chưa giữ được thì khoan hãy nghĩ đến người khác.
Dương Vi không dám thở mạnh, lực tay của bà Mai rất mạnh, ấn sát nòng súng vào trán cô đau nhói. Trong mắt bà dường như có một đợt sóng ngầm đang cuồn cuộn trồi lên, sẵn sàng quét đi tất cả mọi thứ.
_ Mày là chướng ngại trong cuộc sống của tao. Đã đến lúc kết thúc mọi chuyện rồi. Ra đi và đừng bao giờ trở về nữa.
Ra đi? Dương Vi cảm thấy có gì đó không đúng. Không phải bà ta muốn lấy mạng cô hay sao, tại sao lại nói những lời này.
Bốp!
Báng súng đập mạnh vào gáy Dương Vi khiến cô đổ gục xuống sàn nhà. Bà Mai lại gọi người bên ngoài vào.
_ Nhập vào đường dây của thằng Hai đi. Nhóm buôn nội tạng ấy.
_ Dạ.
Phía sau lưng bà, một người đàn ông bước ra từ trong bóng tối. Ông ta nhìn bà với ánh mắt tò mò.
_ Tại sao bà không giết cô ta?
Đúng thế, tại sao bà không giết Dương Vi? Tại sao bà không thể tự mình bóp cò mà phải mượn tay người khác? Tại sao? Trầm ngâm một lúc rồi bà chậm rãi lên tiếng.
_ Có lẽ vì cô ta là con Justin chăng?
Người đàn ông ngạc nhiên nhìn bà Mai. Dường như ông có thể đoán ra được điều gì đó.
_ Bà yêu Justin?
Bà Mai đặt khẩu súng xuống bàn. Nét mặt ung dung, bình thản ngước lên nhìn đôi mắt sáng của người đàn ông trong bóng tối. Bà xoay xoay khẩu súng trên bàn, môi nở một nụ cười nhợt nhạt.
_ Tôi yêu Justin từ rất lâu rồi. Trước khi ông ta gặp Maria. Từ ngày ông ta làm gián điệp cho tổ chức. Vì ông ta mà tôi đã bán đứng chủ nhân của mình. Nhưng cuối cùng thì ông ta cũng không biết đến sự tồn tại của tôi. Tổ chức bị người của ông ta tiêu diệt. Tôi cùng con gái mình lưu lạc khắp nơi. Cuối cùng thì ông trời cũng không phụ lòng người. Cho tôi gặp lại Justin. Cho tôi cơ hội khiến ông ta yêu tôi.
_ Justin không yêu bà.
Ông đã từng tiếp xúc với Justin William nhiều lần qua các phi vụ làm ăn. Cùng là đàn ông nên ông dễ dàng nhận ra được sự thật phía sau từng hành động đó là gì. Ánh mắt của Justin mãi mãi chỉ có hình ảnh của một người mà thôi. Và đó không phải là bà Mai.
_ Ông ấy có. Ông ấy yêu tôi. Nếu không yêu làm sao có thể tùy ý đưa tài sản của mình cho tôi quản lí, làm sao có thể