Nếu Ta Ngoảnh Lại Nhìn Nhau

Nếu Ta Ngoảnh Lại Nhìn Nhau

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 329363

Bình chọn: 8.5.00/10/936 lượt.

g, chưa từng nghĩ tới cùng anh
phát triển thêm quan hệ gì

Nghe anh ta nói xong, trong lòng
Giang Dực có cảm giác thay đổi kì lạ, không phải bị thái độ thẳng thắn
của anh ta hù dọa, mà chính anh căn bản cũng không biết cô làm nghề gì,
chỉ biết nghề nghiệp của cô rất tự do, lại chưa từng nghĩ đến cô là họa
sĩ. Dường như anh vẫn chưa đủ quan tâm đến cô.

“Vậy cậu còn giới thiệu cô ấy cho tôi?” Giang Dực không nhịn được lắc đầu, khe khẽ nở nụ cười

“Cậu cũng biết tình hình của tôi…” Diêm Đình Đào suy nghĩ một chút, cảm thấy không hợp: “Tôi cũng không có ý gì khác, nếu thật sự có, đến phiên cậu
sao?”

Giang Dực cũng không nói thêm nữa: “Cậu xuống xe ở đâu?”

Sauk hi Diêm Đình Đào nói địa điểm cụ thể, Giang Dực lái xe đến rồi dừng xe lại, anh ta tự mình xuống xe

Qua kính chiếu hậu, anh nhìn thấy anh ta đi xa, lúc này khóe miệng thoáng
hiện lên ý cười. Anh và Tô Tử Duyệt có thể ở bên nhau, Diêm Đình Đào đã
tốn không ít công sức để làm mối. Ban đầu, Diêm Đình Đào mang cô đến
buổi tụ họp, bọn họ thường tụ hop ở rất nhiều chỗ, thỉnh thoảng là phòng được bao trong hội sở, phần lớn là ở khu vực ngoại thành ngoài thành
phố, cảnh vật chung quanh rất đẹp, thích hợp để thả lỏng. Khi Diêm Đình
Đào mang Tô Tử Duyệt đến, đương nhiên ánh mắt của mọi người thay đổi rất nhiều, nhưng Diêm Đình Đào cũng không giải thích gì, mà Tô Tử Duyệt
cũng ôn nhu, dịu dàng, sẽ không chủ động thân thiết với bất kì ai, cũng
không tách khỏi đám đông

Trong một lần leo núi, Diêm Đình Đào cố ý dừng ở ven đường, sau đó chỉ vào một nơi để Tô Tử Duyệt nhìn thấy, Tô Tử Duyệt thật sự ngửa đầu nhìn ngọn cây đó

Diêm Đình Đào: “Em nhìn thấy chưa?”

“Cái gì?” Tô Tử Duyệt dường như bị câu nói của anh gợi lên hứng thú, trên cây không có tổ ong, cũng không có tổ chim:

“Rắn sao?”

“Cuối cùng em cũng nhìn thấy…”

Tô Tử Duyệt thật sự nhìn thấy, hơn nữa đầu rắn còn đối diện với cô (=)) )
cô theo bản năng hét lên một tiếng, sau đó lập tức lùi về phía sau,
đường núi dĩ nhiên có độ cong, không được bằng phẳng, Giang Dực đứng ở
phía sau Tô Tử Duyệt chỉ có thể đỡ cô, khi cô ổn định lại, vô ý thức nắm lấy tay của Giang Dực. Anh nghĩ cô nhất định đã bị dọa sợ, nên gắt gao
nắm chặt lấy tay anh. Làm anh hơi cảm thấy đau đớn

Sau đó, khi Giang Dực ngẩng đầu lên, đã nhìn thấy vẻ mặt của Diêm Đình Đào

Ngày hôm đó, vì thuận theo tự nhiên để cho Giang Dực đưa Tô Tử Duyệt về nhà, khi bọn họ tụ họp, rất kiêng kị có phụ nữ đi cùng, nhưng cũng không vì
thế, mà có ai đi đắc tội với người kia. Nhưng, là do Diêm Đình Đào cố ý
làm mai, mọi người lập tức hiểu ra quan hệ của cô và Diêm Đình Đào. Vì
thế, có người còn cười mắng Diêm Đình Đào, chỉ nghĩ đến Giang Dực

Cười, chỉ cười, cũng không có thâm ý gì khác

Ngày đó anh đưa Tô Tử Duyệt về nhà, ở trên xe, bọn họ cũng không nói một
lời, biết được là anh đưa cô về, cô cũng không tỏ ra thất vọng hay kinh
ngạc, vẫn bình thản tiếp nhận sự thật này. Lúc anh dừng xe lại, cô đẩy
cửa x era, sau đó nhìn anh mà nói: “Cảm ơn anh đã đưa tôi về”

“Không cần khách sáo như vậy”

Anh phát hiện khi cô rời đi ngay cả đầu cũng không ngoảnh lại, trong lòng
cũng hơi tán thành cách nói của Diêm Đình Đào, cô không giống những
người phụ nữ khác, anh đang chuẩn bị lái xe đi ra ngoài, lúc vô ý quét
qua kính chiếu hậu, lại nhìn thấy dường như chân cô bị đau. Anh dừng xe
lại, đang nghĩ có nên xuống xe đưa cô về nhà hay không, nhưng hành vi
như vậy không khỏi khiến người ta hiểu lầm.

Thời điểm anh đang
do dự, anh nhìn thấy không phải cô tìm một chỗ nghỉ ngơi, mà giẫm mạnh
cái chân đau xuống đất vài cái, dường như muốn làm giảm cơn đau, đây là
một cô gái thú vị, anh nghĩ vậy, sau đó anh nhìn thấy cô đứng ở ven
đường, gọi một chiếc taxi

Lần này, anh phải thật sự cảm thán, cô là một người biết bảo vệ mình, ngay cả chỗ ở cũng không nói cho bọn họ biết

Vì thế, ngày hôm đó, trở thành ấn tượng duy nhất của anh về cô

*

Giang Dực trở lại Nguyệt Bán Loan, ánh sáng trong phòng yếu ớt, anh đi vào,
phát hiện Tô Tử Duyệt ngồi ở trước máy tính, hẳn là cô vừa mới tắm xong, tóc ướt sũng, khăn choàng ở sau lưng, cô chỉ mặc một chiếc váy dây,
trên bờ vai cũng dính vài giọt nước, bộ dạng này của cô làm anh không
khỏi nhíu mày

Anh còn chưa đến gần thì cô đã quay đầu lại, điều
này làm cho Giang Dực không thể không tin vào một sự thật, cho dù cô mặc thành như vậy, cũng không tự cảm thấy mình gợi cảm, hơn nữa khi nhìn về phía vẻ mặt của anh cũng không có gì không ổn, nếu giờ phút này anh có
thể liên tưởng đến cái gì gọi là kiều diễm, chỉ có thể nói là bản thân
anh có vấn đề, cô không phải mẫu người quyến rũ, mà thiên về tươi mát,
trong lành, mang theo hơi hướm gợi cảm của cô nữ sinh nhỏ

“Đã về rồi” Giọng nói vẫ nhẹ nhàng như trước

Anh không nhớ, trước đây cô cũng từng nói như vậy, nhưng không hiểu sao một phút vừa rồi, anh lại cảm thấy ấm áp, giống


Lamborghini Huracán LP 610-4 t