Polly po-cket
Những Đôi Mắt Lạnh

Những Đôi Mắt Lạnh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 323651

Bình chọn: 9.00/10/365 lượt.

bất tỉnh. “Hừ hừ… Tớ gặp ma đấy, tin
nổi không? Nó dụ dỗ tớ rúc vào bụi tre. Giống như bà nội tớ vẫn kể ấy! – Nạn
nhân hụt chân lên bước, không ngớt rên rỉ – Không tớ bị mộng du thì đúng hơn. Tớ
ngủ quên ngoài đó, hả Duy. Tớ còn nằm mơ thấy đủ thứ. Bị ma quỷ túm cổ, nhấc
lên lơ lửng mới kinh chớ!”. Duy im lặng, dìu tên bạn về trại. Sau khi giúp
Hoàng trèo lên thang dây, Duy quay về nhà trên cây. Tay cậu nhâm nhấp một thứ
chất lỏng nóng hổi. Cậu đưa bàn tay lên ngang tầm mắt. Nó gần như biến thành
màu đen. Một vết rách trên lưng Hoàng chảy nhiều máu, dính đầy tay mà Duy không
biết.

Duy ngồi dậy, mở nắp bình thủy mini,nhấp nháp cacao sữa nóng
rồi ngồi gác cằm lên ô cửa vuông. Nếu những gì cậu đang trải qua là từng nấc
thang thử thách tinh thần, nếu cậu đủ can đảm lướt qua nỗi bất hạnh của kẻ khác
, nếu cậu đi qua được những thương tích và kiệt sức của chính mình, thì rốt cuộc,
sở hữu sức mạnh và quyền năng phi thường đểlàm gì? Các câu hỏi đeo bám kiến Duy
rùng mình. Cậu nhắm mắt để đôi mắt nhạy cảm tránh ánh nắng mặt trời. Nếu không
có tiếng nói cười thảng khi vọng đến hay tiếng vỗ cánh của mấy con chim vút
ngang qua, rừng buổi sáng hoàn toàn yên tĩnh.

Đột nhiên tiếng nói cười im bặt. Thời khắc mà cậu hình dung
suốt đêm, giờ đã điểm. “Duy! Xuống ngay!”. Tiếng Ghi gọi lạc giọng. Duy vươn
người qua ô cửa, nhìn xuống. Ghi đang ngước lên, chờ cậu. Trong cái tích tắc mà
mắt họ gặp nhau, cả hai người bạn thấu suốt ý nghĩ đang diễn ra trong đầu người
kia. Phía sau những điều kinh hoàng liên tiếp xảy ra là gì, sự thật chỉ có họ
biết rõ.




Gọi di đônọg, bắc loa gọi to mà vẫn không nhận được hồi âm của
anh Viễn, các thành viên trong nhóm chia thành từng nhóm túa vào rừng tìm kiếm.
Ghi và Duy đi về phía phải khu rừng, bắt đầu từ dải đường hẹp mọc ken thân tre
già. Thật may mắn vì Ghi đã cầm theo chiếc đèn pin đặc dụng để đi rừng. Họ im lặng
bước, chẳng hé môi nói gì. Mỗi khi Duy chậm bước, từ phía sau, Ghi lại đẩy cậu
về phía trước. Nhẹ nhưng kiên quyết. Không gian nhuốm màu diệp lục, gần như biến
thành bóng tối. Càng vào sâu, cây rừng càng dày đặc. Ánh sáng ban ngày như bị
nhiễm độc. Vệt đèn pin trên tay Ghi quét qua những bụi rậm, các thân cây bám đầy
dây leo. Thỉnh thoảng, hệt như có một gương mặt trắng bệch nhô lên bụi rậm đang
nhìn họ. Nhưng chỉ là một bông hoa dại to tướng, bất động trong không gian
không một làn gió. Họ đi như vậy đã hơn nửa giờ. Bất chợt, nguồn sáng chiếc đèn
pin chúc xuống. Ghi buông lõng tay. Cảnh tượng trước mắt khiến máu trong người
cô gái nhỏ đông đặc.

Cổ bị siết lơ lửng trong sợi dây mây, khuôn đầu của người dẫn
viên có màu tro xám của một khúc củi cháy hết, chỉ cần thổi mạnh, nó sẽ tan
thành đám bụi mờ. Nhưng, một chân anh ta không buông thẳng, mà lại vắt vào búi
dây mây gần đó, khiến thân thể anh Viễn gấp lại trong một tư thế kì dị. Chắc chắn,
anh ta đã vùng vẫy cật lực, níu bám vào mọi vật xung quanh để không bị nghẹt thở
hay đứt đầu.

Ghi tiến đến gần hơn. Vang lên tiếng rên khẽ khàng. Cô giật
mình lùi lại. Mạch đập ở cổ Viễn vẫn thoi thóp. “Anh ấy còn sống!” – Tiếng nói
Ghi bật ra từ cổ họng tắc nghẹn. Duy lảo đảo bước tới, cùng cô bạn gỡ các vòng
dây mây, đỡ nạn nhân xuống đất. Một đốm thâm đen ở mé cổ Viễn, lớn bằng đồng
xu. Duy lật cổ áo Polo của Viễn, che vội vết dấu đó. “Chúng ta phải đưa anh ấy
về trại ngay!” – Ghi giành lấy vai trò điều động. Trong rừng, sóng rất yếu,
nhưng vẫn có thể gọi điện thoại. Ghi chỉ đường, yêu cầu vài người bạn sớm đến
giúp sức. Sau đó, cô đỡ anh Viễn lên, để Duy cõng.

Hai người bạn vẫn không nói gì với nhau. Mùi hương hủy hoại
của sứ giả bóng tối vẫn phản phất quanh Viễn. Duy chuệch choạng bước, như một kẻ
mù lòa trôi dạt trong làn nứơc vô định. Mình đang trở thành ai? Có phải Ghi nói
đúng, mình đang đánh mất mình, để trở thành một phần của kẻ khác – cái kẻ mà
chính mình cũng chưa thấu hiểu không? Chưa bao giờ Duy mệt mỏi đến vậy. Và buồn.
Cậu chỉ muốn hét lên, muốn khóc to, đập vỡ tình trạng ủ đặc trong não bộ. Thình
lình Ghi lên tiếng:

- Tại sao cậu nỡ làm điều này với anh Viễn?

Ngoảnh lại, Duy thả rơi người bất tỉnh trên lưng xuống đất.
Cậu gập người lại, mặc kệ nước mắt ràn rụa, cậu gào lên:

- Nếu mình không làm, thì nạn nhân hôm nay chính là Ghi đó,
hiểu không? Ghi chính là người mà sứ giả thèm muốn!

Chương 6: Biểu tượng bí ẩn

Sáng chủ nhật, xe bú tuyến vào trung tâm thành phố đông đúc.
Một bài hát có nhịp điệu sôi động vẳng xuống từ mấy chiếc loa gắn khuất trên trần
xe. Những băng ghế đầy ắp các nhóm bạn thân. Câu chuyện của họ xoay quanh chủ đề
về tình yêu của cặp sao trẻ mới nổi, hai diễn viên thủ vai trong bộ phim bom tấn
mà vài phút nữa thôi, họ sẽ mua vé vào rạp thưởng thức. Trên chiếc ghê ngay cạnh
cửa lên xuống, hai cô gái nhỏ mặc gillet nhiều túi mốt nhất đang háo hức kháo
nhau về Ngôi sao pha lê, show thi tuyển ca sĩ tuổi teen sắp lên sóng số đầu tiên…

Hết thảy các âm thanh ấy dội vào Duy, như những đợt sóng.
Đôi lú