h lùng. Và đầy vững tin. Đó là cái phẩm chất kết chuỗi, chuyển
hóa thành năng lượng phi thường, có nằm mơ Duy cũng không dám nghĩ mình có thể
chiếm hữu mau chóng như vậy. Những rào cản bấy lâu nay vậy quanh cậu đều biến mất.
Chừng như cậu muốn gì, cần gì, đều có thể đạt đựơc, chẳng mấy khó khăn. Trong
khi đám bạn cùng lớp loay hoay thể hiện bản thân bằng tóc tai quần áo, bằng những
màn thi đấu mệt nhoài, lùng kiếm những giá trị cần thiết của tuổi 17, thì cậu đã
thấy rõ điều cần làm, thấy cả tương lai – đảm trách một sứ mệnh lớn – của riêng
cậu. Miễn cậu đủ cứng rắn hất cẳng những ai cản đường. Điều này càng tuyệt hơn
khi một công đôi việc, máu tươi của đối thủ đó cũng là thứ sứ giả bóng tối thèm
khát, để khôi phục nguồn năng lượng khô cạn do bị kiềm hãm trong hầm mộ mấy
ngàn năm qua. Những gì ta được học trước đây hình như đều sai. Óc thông minh và
khôn ngoan phải cộng với sự tàn nhẫn thì mới đi đến mục đích cuối cùng. Khám
phá kì dị và mơ hồ này mỗi ngày một sắc nét hơn trong đầu Duy. Điều này đúng
hay sai? Mình có bị lệch lạc không? Ai giúp mình phân định? Đôi khi cậu nghĩ đến
Ghi. Như lúc này đây, bám sát gót Hoàng, lừa tên bạn ngốc nghếch giao cho sứ giả,
thì ánh mắt buồn lo lắng khoắc khỏai của Ghi vẫn ám ảnh cậu. Duy nhắm mắt, chân
vẫn lứơt trên thảm lá không một tiếng động. Đừng nghĩ lan man nữa, Rõ ràng là
mình đang trở nên ủy mị!
” Thế giới mới sẽ tái sinh từ tro tàn của chính nó. Rất nhiều
kẻ tồi tệ và sẽ còn tồi tệ hơn muốn tranh giành thế giới này. Chúng ta là những
kẻ được trao quyền năng phi thường. Cần phải thiêu trụi tất cả để những gì tốt
đẹp hơn được bắt đầu…” . Lời sứ giả bóng tối âm vang trong tai Duy. Cậu thì thầm
nhắc lại từng từ, cho đến khi nhận ra bóng Hoàng phía trước đột nhiên sững lại.
Nhanh như sóc, Duy nép ngay vào sau cây cẩm lai lớn ba vòng
tay người ôm. Giữa các cổ thụ cách nhau vài bước ngắn, có một khoảng đất hình
ellipse. Ánh trăng hạ tuần nhợt nhạt hắt xuống, chiếu rõ vài chiếc lá mục. Lớp
vỏ cây khô lạnh như da rắn không khiến cậu rùng mình. Mùi sương đên ẩm ướt xộc
vào mũi không khiến cậu ngạt thở. Không, tất cả đều vô nghĩa so với những gì cậu
sắp chứng kiến, một cách lén lút.
Đã vài lần Duy tìm con mồi đưa đến cho sứ giả. Nhưng chưa
bao giờ cậu tận mắt nhìn thấy cách sứ giả thu nạp năng lượng từ nguồn máu tươi
của nạn nhân. Giờ đây, điều đó đang xảy ra. Duy nín thở. Từ trạng thái đờ dại
tê liệt khi đứng ngay mí khoảng đất trống, đột nhiên Hoàng chuyển động. Chân cậu
ta như hai súc gỗ, thẳng băng. Đầu mũi giày đắt tiền của Hoàng lướt là là,
không chạm đất. Có một tích tắc, ánh trăng soi rọi ngay đúng gương mặt to béo bất
động của Hoàng. Ngật đầu sang một bên, da cậu ta trắng bệch như sáp. Cổ họng
Duy khô cong, muốn vỡ vụn ra khi gương mặt sắp tan thành khói của sứ giả kề sát
cổ Hoàng, ngay chỗ động mạch chủ.
Nhưng, ngay giây phút đó, thân thể to béo đông cứng trong nỗi
khiếp sợ của Hoàng bỗng bay vọt lên. Mang hình dáng của một cô gái nhỏ, nhưng sức
mạnh ghê gớm của sứ giả đã quẳng mạnh Hoàng về phía những gốc tre bị vát nhọn.
Cú rơi thịch của thân hình to béo vang lên rõ mồn một. Hoàn úp sấp, với cái đầu
bẻ ngoặt sang bên. Tiếng hét rú lên, xé toạc bóng tối. Tiếng hét của Duy. Khi
nhận ra tới lượt mình, cậu cũng bị một lực nâng vô hình nhất bổng lên, lôi ra
khỏi chỗ nấp, đối diện sứ giả.
- Ta không cần tên này. Mi đừng quên, ta không sử dụng năng
lượng bất kì kẻ nào lần hai. Chưa kể tên này chưa tinh sạch. Mùi cơ thể nó thật
kinh tởm! – Sứ giả nói nhỏ, từng từ phát ra như gió rít.
- Không còn ai khác nữa đâu! – Duy thều thào. Một lần nữa,
bàn tay vô hình đang túm cổ, nhấc cậu lơ lửng trong không gian, khiến cậu ngạt
thở.
- Tìm kẻ khác. Ngay trong đêm nay! – Mùi các phân tử hữu cơ
phân hủy hàng năm phả thẳng vào hốc mũi Duy. Sứ giả không buồn che giấu sự điên
cuồng – Nếu không ta tự ra tay, không quan tâm đến mi nữa đâu!
Ở một vài chỗ trong rừng nguyên sinh, ánh sáng không thể
xuyên qua quầng lá cổ thụ dày ken. Những đỉnh cây nối tiếp, tựa như các vòm nhà
cao vút uốn cong, tối sẫm, cất giấu tiếng vọng mơ hồ. Lá cây rụng xuống, phủ rợp
nóc ngôi nhà ván lơ lửng trên mấy chạc cây. Thỉnh thoảng, có đợt gió mùa mạnh
lùa qua. Những phiến lá lại khua lên xào xạc trước khi lả tả chạm xuống mặt đất
sâu hút bên dưới. Những âm thanh lặp đi lặp lại. Ngỡ như cả thế giớ đang bị
chôn vùi trong đám màu nâu xám duy nhất của thứ lá cây đã bị rút kiệt chất sống.
“Cũng may mình ở chỗ trên cao này. Nếu nằm trong mấy cái lều bạt dưới kia, chắc
chắc mình bị ám ảnh biến thành xác ướp, bắt đầu mục ruỗng vì bị chôn vùi dưới lớp
lá khô!” – Duy lẩm bẩm một mình…
Mái lán không một bóng người. Các bạn đã chạy xuống khu vực
làm vệ sinh cá nhân, rồi chui vào một căn lều ăn điểm tâm cháo trắng với cá muối.
Duy không đói. Cậu chẳng cần ăn gì. Duy nằm im, mắt mở thao láo. Đêm qua, những
sự việc nối tiếp xảy ra. Gần nữa đêm cậu mới về khu trại, dìu theo Hoàng. Cậu bạn
to béo đã nhận biết trở lại sau cú nén gây