c, cậu chao đảo đến mức phải bám vào thanh vịn. Phải chăng tình cờ, khi
trên xe giữa bao người xa lạ, vẫn hiện ra những điều nhắc nhở đến Ghi ? Những kỉ
niệm chưa xa, vẫn còn giữ nguyên trong lòng tay. Cái lần đi xem phim cùng nhau
vào ngày cuối tuần. Cái reality show phải vượt qua bao nhiêu cạnh tranh, Ghi mới
giành được vị trí MC. Thói quen hát khe khẽ và búng tay thật tự nhiên mà cô hay
làm khi phải tập trung vào việc… Lẽ ra, họ đã là một đôi không thể tách rời. Lẽ
ra, giờ đây cậu giống như những người xung quanh, ở bên Ghi , chứ không phải đứng
dựa trán vào thanh vịn kim loại lạnh giá. Duy thấm đầy cảm giác mệt và rỗng.
Vài đôi mắt hướng về cậu. Chẳng cần nhìn lại, Duy cũng biết họ tò mò. Giữa
khung cảnh đầy sức sống, một chàng trai nhợt nhạt trong bộ quần áo đen, có vẻ mặt
đóng kín quả là một hình ảnh thật lạc lõng.
Xe chạy chậm chuẩn bị ghé vào trạm. Đọan đường quen thuộc.
Đi bộ một khoảng nữa sẽ vào khu phố yên tĩnh, nơi có nhà của Ghi. Bất giác, Duy
gạt qua bên ý định đến hiệu sách cũ kiếm thêm thông tin về Ai Cập và ma thuật cổ
đại đã vạch ra từ sáng. Hình ảnh Ghi chóan đầy. Khi cửa xe vừa hé mở, Duy lách
qua đám đông, bước nhanh xuống vỉa hè.
Cô gái bước xích tới gần cậu hơn một chút, vẫn giữ nguyên nụ
cười đầu tiên:
- Chủ nhân tiệm kẹo này! Nói đúng hơn, ba má cho tiền để
Kiara thử sức.
- Ồ! – Duy thốt lên như một tên ngốc chính hiệu. Cậu nhìn một
lượt từ đỉnh đầu cài vương miệng tí hon gắn pha lê đến mũi giày búp bê viền
đăng-ten của người đối diện. Không thể phủ nhận cô gái còn hơn cả xinh xắn.
Nhưng, rõ ràng cô ta nhỏ hơn cậu, hay cùng lắm là bằng tuổi. Thật khó tin cô ta
có thể làm chủ một cửa tiệm sang trọng nhường này. Đọc rõ ngờ vực trong mắt
Duy, cô gái gõ nhẹ ngón trỏ lên khóe mắt dán hay vẽ một con chuồn chuồn tí xíu,
xanh sẫm, nhìn thoáng qua tựa vết sẹo nhỏ:
- Chuồn chuồn xanh, tên của tiệm kẹo cũng là nick của Kiara!
- Uh huh, vậy thì chúc mừng khai trương! – Duy nói như cái
máy. Thật sự là trừ Ghi ra, với các cô gái khác, chưa bao giờ cậu thấy tự
nhiên.
- Er… Không cần khách sáo vậy đâu! – Chủ tiệm kẹo nheo mắt –
Anh có muốn Kiara tư vấn không?
- À… humm… Sự thật là tôi muốn tìm thứ kẹo nào khác lạ một
chút. Độc đáo một chút. Làm quà tặng. Và, humm, trong khoảng một trăm ngàn! –
Đó là món tiền tiết kiệm Duy mang theo, dành để mua sách. Để tránh khó xử với vị
chủ nhân kì lạ này, cậu nghĩ tốt nhất là thành thật về tài chính.
- Tặng ai? – Đôi mắt Kiara vẫn nhìn xoáy vào mắt Duy.
- Bạn gái. Không… Nói sao nhỉ? Chính xác là một người tôi rất
thương yêu!
Vệt tối lướt qua rất nhanh nơi đáy mắt. Nhưng cô gái nhỏ tức
khắc cười tươi:
- Okie. Anh đi theo Kiara!
Khu vực gần quầy thu ngân có lẽ là góc ấn tượng nhất của tiệm
kẹo. Một khu rừng của những cây kẹo lollipop to tướng, vân cầu vồng rực rỡ mọc
trên tấm thảm bột đại mạch và fromage xanh. Duy thở phào. Đây chính là thứ cậu
muốn tìm. Kẹo rất đắt. Món tiền mua sách chỉ mua được hai chiếc mà thôi. Một
cách thành thạo, Kiara buộc dải ruban chấm bi ngoài gói giấy kiếng, đính thêm một
tấm thiếp nhỏ:
- Anh đọc tên cô bạn đi. Kiara ghi lời đề tặng giùm cho!
- Quý mến… Không, hãy viết là thâm thương tặng Đăng Ghi. Đừng
giận Duy nữa… – Cậu quyết định nhanh, không phải không ngượng ngùng.
- Đăng Ghi? MC nổi tiếng? Host của Ngôi sao pha lê? – Kiara
ngẩng phắt lên.
Ánh mắt của cô ta thật lạ lùng. Thậm chí có gì đó đáng sợ.
Duy thoáng nghĩ. Nhưng cậu chỉ gật đầu, không nói gì thêm.
- Của anh đây! – Kiara chìa hai chiếc kẹo đã gói rất đẹp, đề
nghị thêm – Anh đọc tên, ngày sinh và số điện thoại nha. Kiara ghi tên anh vào
nhóm khách hàng đặc biệt. Những người đã có mặt vào ngày khai trương. Chuồn chuồn
xanh có ưu đãi riêng.
Chẳng biết từ chối sao nữa, Duy đành làm theo yêu cầu của
Kiara. Oh, my love… I know you are my Candyman… And, oh, my love… Your word is
my command… Oh, my love… I know you are my Candyman… And, oh, my love… Let us
fly to bounty land…Câu hát của Aqua lặp đi lặp lại, ngộ nghĩnh làm sao. Cậu bỗng
nhận ra đúng ngày này tuần sau, chính là sinh nhật mình, tròn 17 tuổi. Kiara vẫn
giữ khoảng cách rất gần. Tim Duy đập mạnh. Được một cô gái xinh đẹp chú ý, dù
nói gì đi nữa, cũng là cảm giác rất lạ. Sau khi thanh toán tiền, cậu vội vã rời
tiệm, không ngoảnh nhìn lại dù cảm nhận rõ rệt mắt chủ nhân Chuồn chuồn xanh vẫn
bám sát sau lưng.
Tâm trạng vững tin và phấn chấn trong Duy biến mất khi nhìn
thấy Ghi. Cậu im sững. Cô gầy và xanh xao đến mức đôi mắt đen sẫm cậu thích soi
vào dường như bị nhạt màu. Chỉ có ánh nhìn chăm chú là vẫn vậy. Hai người bạn
ngồi trên chiếc xích đu ngoài khoảnh sân nhỏ. Ghi nói rời rạc vài câu về công
việc ở trường quay, rồi nín lặng, ánh mắt lơ đãng nhìn theo mấy đốm nắng nhảy
nhót trên các bậc thềm. Duy hiểu, tốt nhất là nói thẳng vào việc cả hai cùng
quan tâm:
- Ghi ạ, bỏ qua được không. Ghi đừng nghĩ Du
