y thích làm những
chuyện tàn nhẫn như thế. Duy đã lựa chọn như thế. Vì sao? Duy chỉ muốn Ghi được
an toàn thôi mà. Trong các tình huống xấu, Duy chỉ có thể tránh tình huống xấu
nhất…
- Nếu Duy dừng lại, đừng dính líu sâu vào thứ bột đen kinh
khủng ấy, thì chẳng có tình huống nào bắt Duy phải lựa chọn! – Ghi thì thào.
- Đừng có trách móc nữa! – Bỗng dưng cơn sợ hãi tăm tối lại ập
đến. Duy run lên – Ghi có biết là Duy rất hay gặp ác mộng hay không? Những giấc
mơ giống hệt như thật. Kinh khủng hơn cả thật nữa…
- Ghi tin hết những lời Duy nói mà! – Ghi cười nhợt nhạt – Vấn
đề là Ghi cũng ở trong cơn ác mộng đó. Đã và sẽ còn có thêm người khác cũng phải
chịu đựng nó.
- Tụi mình sẽ như hồi trước, nhé Ghi! Bỏ qua mọi chuyện. Sắp
vào năm học rồi.
- Với điều kiện Duy đưa Ghi hộp phấn đen. Ghi sẽ vứt nó đi.
- Đồng ý! – Duy gật nhẹ – Nhưng, bây giờ thì chưa được.
- Tại sao? – Giọng Ghi lạnh băng.
- Duy cần tìm hiểu thêm. Ít thôi. Bí mật của ma thuật chưa
ai biết rõ. Ở thời điểm hiện nay, trên thế giới, một vài người có chút ít hiểu
biết lại không có nó trong tay để thực nghiệm. Duy tin mình gần đến đích rồi.
Khi Duy hiểu rõ tất cả, không còn thắc mắc gì nữa, thì tụi mình sẽ tiêu hủy nó
không mấy khó khăn…
- Duy đang tìm cách trì hoãn, phải không?
Duy im lặng. Bao giờ cũng thế, Ghi luôn đọc rõ những ý nghĩ
giấu kín của cậu.
- Mối quan hệ của tụi mình thật sự là gì? Có bao giờ Duy
nghĩ về nó không? Duy cần gì ở Ghi nhỉ? Mình chỉ là một người bạn ở cạnh bên,
làm Duy cảm thấy an toàn, không bị đứt lìa với xung quanh. Nhưng, bất cứ lúc
nào, Duy cũng có thể gạt Ghi sang một bên, để theo đuổi các mục tiêu riêng. Ý
nghĩ hay mong muốn của Ghi, đâu có giá trị gì. Thật sự, điều ấy còn tồi tệ hơn
cả bột ma thuật nữa, Duy ạ! – Nước mắt chảy ràn rụa gương mặt cô bạn nhỏ. Ghi
lau khô mắt, lơ đãng ngoảnh sang hướng khác – Tụi mình không còn gì để nói nữa
đâu. Chấm dứt ở đây thì hơn.
Duy đứng dậy, chóng mặt thật sự. Ra đến ngoài đường, cậu mới
nhận biết hai chiếc kẹo lollipop quà tặng vẫn còn nguyên trên tay. Với tất cả tức
giận, cậu ném mạnh nó vào cột điện. Gói kẹo văng qua bãi đất đang xới tung lên
của một ngôi nhà sắp xây, rồi chìm lỉm vào vũng nước ngập. Phản chiếu ánh nắng
chói chang, dải ruban sáng lên, như một đôi mắt mở to, thấm đầy sợ hãi mà vẫn
chưa hết ngạc nhiên.
***
Hầu hết các trang web hứa hẹn chứa đựng thông tin quan trọng
về Ai Cập cổ đại mà Duy cần thiết đều yêu cầu trả tiền qua tài khoản. Điều này
nằm ngoài khả năng của cậu. Một tay bạn quen trên mạng đồ họa chỉ cho Duy một mẹo
nhỏ để bẻ khóa truy cập. Ngay lập tức, cậu tìm thấy một bài biên khảo cực kì hữu
ích trên một trang web của Anh, viết về Tutankhamun và lăng mộ ông ta, một vị
Pharaon trẻ tuổi thuộc vương triều thứ 18 của Ai Cập. Gạt qua bên các chi tiết
về cuộc truy tìm kho báu ẩn giấu bên trong lăng mộ cách đây gần một thế kỷ của
hai nhà khảo cổ người Anh, Duy lấy được hàng loạt thông tin về vị vua lên ngôi
khi mới tám tuổi và có cái chết kì bí ở tuổi mười chín. Trực giác nhạy bén khiến
cậu dừng lại rất lâu ở đoạn viết khẳng định có rất ít miêu tả hay ghi chép cổ
xưa về nguyên nhân cái chết của Tutankhamun. Dường như những người kế vị đã tìm
cách xóa hết các dấu vết lịch sử còn lưu lại về vị Pharaon trẻ tuổi này. Một đường
link trong bài biên khảo dẫn đến ghi chú những thứ tìm thấy trong chiếc mộ thuyền
của vị vua, trong đó có nhắc đến hai xác ướp là trẻ sơ sinh. Duy copy đường
link. Hy vọng không phải là một địa chỉ đòi hỏi trả phí. Đúng khi cậu vừa dán địa
chỉ vào khung truy cập thì màn hình tắt phụt. Việc sử dụng đường link dẫn lậu để
bẻ khóa đã khiến cho virus thâm nhập vào máy tính.
Sáng, theo kế hoạch từ hôm trước, sau khi chạy tập thể dục,
Duy sẽ mang CPU qua bệnh viện máy tính nhờ sửa chữa, cài đặt lại phần mềm, sau
đó ghé qua nhà sách, mua dụng cụ học tập cho năm học mới. Thế nhưng, một điều
gì đó bất thường đã xảy ra. Cậu không sao trở dậy nổi. Lưng dính chặt vào mặt nệm.
Đầu nặng trĩu. Biết rõ là mình đã mở mắt nhìn ra cửa sổ, nhưng mọi luồng sáng đều
đứt gãy. Hình ảnh in vào võng mạc như được lọc qua một mạng nhện dấp dính, mờ
nhòe. Bằng cả hai bàn tay, Duy cố gắng bóc đi tấm lưới nhện khó chịu. Thế
nhưng, cậu bàng hoàng nhận ra, hai cánh tay cũng không thể nhấc lên. Chúng là
hai vật thể tách biệt, rời rạc, vẫn nằm trên giường, nhưng không thuộc quyền kiểm
soát của cậu nữa. Vớt tất cả sức lực sót lại, Duy lăn người, ngã úp xuống sàn rồi
gắng sức đứng lên, chuệnh choạng đi vào W.C. Trong gương, một đôi mắt to tướng,
vô hồn đang nhìn ra. Cậu nhìn xuống hai bên vai. Tay của cậu vẫn còn đó, nhưng
không sao cử động, dù chỉ mảy may. Sợ hãi và tuyệt vọng, Duy đập mạnh đầu vào tấm
kính. Một vệt máu chảy qua lông mày, băng ngang mí mắt. Cậu đã thấy lại cảm
giác đau nhói và ấm nóng. Nhưng, mất hơn một giờ sau, sự tê liệt mới rời đi
hoàn toàn. Lần ra ban-công, Duy bám chặt thanh vịn. Cậu hít mạnh v