n toàn tê
liệt. Hơn một phút sau, Ghi mấp máy môi:
- Tai nạn giao thông của Hoàng cũng gần giống như trường hợp Anny?
- Ghi thông minh lắm!
- Thật tàn nhẫn. Tàn nhẫn đến mức không sao tin nổi! – Ghi nghẹn ngào, khóc.
- Ghi, bình tĩnh lại đi. Đừng có sướt mướt như con nít. Và nghe mình nói đây. Mình sẽ kể cho Ghi nghe bí mật của hộp phấn đen
Chương 3: Sứ giả địa ngục
Bóc lớp bao nylon bọc ngoài, Duy liếc ngay tem giá dán bên góc quyển sách
cũ. Tám trăm ngàn đồng. Quá nhiều so với túi tiền học trò. Nhưng cậu đã
biết cần phải làm gì.
Thật nhanh, Duy lướt qua phần đầu quyển
sách bìa vải màu đỏ sẫm giờ đây đã bạc loang lổ. Tim cậu đập thình thịch trong lồng ngực. Duy cảm thấy rất rõ, đây chính là tài liệu cậu cần
tìm.
Những trang giấy ố vàng, chừng như sẽ vỡ vụn nếu cậu lật
mạnh tay. Mùi ẩm mốc tỏa ra từ quyển từ điển dày cộp sộc thẳng vào mũi.
Cố gắng lắm cậu mới không hắt hơi. Mỗi khi Duy lật thêm trang nữa, thứ
bụi xám xanh bay lên lởn vởn. Quyển sách được in cách đây đã hơn 50 năm. Cỡ chữ kiểu xưa nhỏ li ti, như một bày kiến co thành từng cụm, kéo lan
từ trang này qua trang khác, với các kiến thức về lịch sử và nghệ thuật
thời kì Cổ đại. Có một số từ kèm minh họa, những bức vẽ đen trắng to
bằng hai con tem, nét bút thanh mãnh nhưng cứng rắn, hút mắt nhìn. Cuối
cùng thì Duy cũng lật đến chương cần tìm, chương của kí tự P. Tuy nhiên, các trang sách cũ bết chặt vào nhau. Ngồi hẳn xuống lối đi chật chội
giữa các kệ gỗ chất đầy sách, cậu kiên nhẫn bóc tách từng tờ, gượng nhẹ. Chỉ còn một trang nữa thôi, cậu sẽ tra được từ powder, rồi từ đó sẽ tìm thêm từ black powder – bột đen, hay magical powder – bột ma thuật. Ngọn đèn vàng treo trên sợi dây điện thòng xuống từ trần nhà bất chợt nhè
nhẹ đung đưa. Có lẽ ai đó vừa đẩy cửa, đi xuống kho chứa sách. Ngay khi
Duy nghĩ vậy, trang sách đang lật mở bỗng tối lại vì một bóng đen đổ
xuống thình lình.
- Cậu tìm gì? – Vang lên giọng nói trầm và khàn – Cậu có biết cậu đã ở trong đây bao lâu rồi không?
- Dạ… – Duy luống cuống ngước lên.
Một làn khí lạnh toát tràn vào phổi khi cậu nhìn thấy một người đàn ông
ngoài ba mươi, trang phục đen, cao lênh khênh, mái tóc dày rậm xõa thằng khiến vai và đầu ông ta nối vào nhau, tạo thành một khối đen to lớn.
Đôi mắt sâu hoắm bên dưới khoảng xương trán nhô về trước đang cau lại,
như muốn thiêu cậu ra tro. Tay áo rộng bằng thứ vải mềm màu đen phủ lòa
xòa, để lộ ngón tay đeo những chiếc nhẫn kim loại mờ xỉn. Ngay trong lúc sợ hãi nhất, Duy vẫn ôm chặt quyển sách vào ngực. Tiếng tim đập mạnh
thấm qua lớp bìa vải, khiến tay cậu run lên. Hình ảnh bóng đen in trên
nền đá cẩm thạch ở khu thương mại cái hôm cậu và Ghi lần đầu đi xem phim cùng nhau đang trở lại. Không còn là một bóng ma, nó rõ nét và xác
thực, gần đến mức chỉ cần đưa nhẹ tay, cậu sẽ chạm vào được.
-
Ông muốn gì? – Nuốt nước bọt, thay vì trả lời, Duy lại đặt câu hỏi.
Trong đầu cậu chợt nghĩ đến tình huống gã này đang trở lại, lùng kiếm
hộp phấn đen thất lạc.
- Cậu ở dưới này quá lâu. Tôi lo giá sách có thể đổ, chôn vùi cậu mà không ai nghe thấy tiếng kêu cứu. Từng có
trường hợp tai nạn hy hữu như thế ở một thư viện. Ngoài ra, cũng đến lúc tôi phải đóng cửa nhà kho. Cậu biết mấy giờ rồi không? – Vừa nói, ông
ta vừa chìa cánh tay dài nghêu đeo đồng hồ sáng loáng trước mắt Duy.
Duy đứng lên, loạng choạng đi theo ông ta lên cầu thang, ra khỏi nhà kho
nằm ở tầng hầm. Các ý nghĩ và phỏng đoán ngổn ngang nặng trĩu như quả tạ xích ghì lấy chân cậu. “Mình sẽ chạy, và chạy thoát khỏi cái bóng ma
này. Bằng mọi giá, phải giữ lại hộp phấn đen ẩn chứa phép thuật. Nó là
của mình…” – Cậu tự nhủ, đảo mắt nhìn quanh, càng lúc càng thêm hoảng
loạn. Khi lên tới cửa hàng bên trên, người đàn ông bỗng dừng lại chờ,
đưa bàn tay to lơn nắm ngang cánh tay Duy. Cậu rùng mình. Sự tiếp xúc
khô lạnh. Ánh sáng những ngọn đèn neon ở tầng nhà chính chan hòa. Hiệu
sách cũ lớn nhất lúc này không bóng người. Nhìn ra ngoài cửa lớn, trời
đã chuyển ánh chiều tà.
Chiều nay Duy có buổi học thêm môn tiếng Anh, nhưng thầy giáo ốm nên cả lớp được nghỉ. Thay vì về nhà, cậu nhảy
lên xe bus, lên khu bán sách cũ nổi tiếng của thành phố. Suốt một tháng
qua, sau tai nạn giao thông bí hiểm của Hoàng, những cơn mơ lạ đôi khi
hiện ra trong giấc ngủ của Duy. Dù rõ ràng hay mơ hồ, tất cả đều liên
quan đến hộp phấn mắt đen. Một lần tình cờ, khi lướt net tìm mấy bức vẽ
vận động viên marathon thời cổ đại Hy Lạp để làm hình nền máy tính, mắt
cậu chợt dừng lại ở một ghi chú có tiêu đề magical black powder – bột
đen ma thuật. Đó là thứ bột mà chỉ một số rất ít vận động viên đôi khi
bôi lên mặt, quanh vùng mắt, để chống lại ánh sáng chói lóa của Mặt Trời mùa hè, và tăng sức mạnh. Yếu tố cuối cùng – tăng sức mạnh, từ trong
tinh thần – được xem là một niềm tin cổ xưa. Ghi chú này chỉ đôi ba
dòng, ngoài ra không có thêm chi tiết gì đặc biệt. Duy đọc đi đọc lại
mấy dòng chữ ngắn ngủi, lặng im. Sau đó tâm