nh cũng đọc gần giống là paper – giấy, cậu đoán.
Những ngọn đèn cao áp trong công viên lác đác sáng lên, hắt vào chung quanh
thứ ánh sáng vàng mờ dịu. Hơi lạnh từ ghế đá thấm vào lưng áo sơ-mi
mỏng. Duy thoáng rùng mình. Đúng khi lật sang trang giấy cuối cùng của
tập tài liệu photo, cậu chợt nhân ra có một người ngồi ở đầu bên kia
băng ghế đá. Cô gái nhỏ nhắn, cũng trạc tuổi Duy, đội chiếc mũ beret có
lẽ không còn hợp mode trong thời tiết đầu hè. Đung đưa đôi chân mang vớ
dài đến đầu gối, cô gái mút ngón tay cái, thỉnh thoảng đưa mắt liếc về
phía Duy như muốn bắt chuyện. Ngạc nhiên bởi hảnh động kì dị của người
lạ, quên cả ngại ngần, cậu tròn mắt nhìn. Cô gái còn hơn cả xinh đẹp nữa – Cậu thầm nghĩ – Nếu cùng học trường mình, và biết cách ăn mặc sành
điệu theo kiểu thời trang mùa hè, cô ấy chắc chắn là một hotgirl khiến
vô khối anh chàng say nắng.
Cô gái thả bàn tay xuống, nhoẻn miệng cười làm quen: “Hi!”. Thoáng bối
rối, Duy cũng gật đầu lại: “Chào! Bạn vô công viên hóng mát hả?”. “Cũng
giống bạn, tôi vô đây chờ hết kẹt xe, rồi sẽ đón xe bus!”. Dù cô gái trả lời ngay, cậu vẫn nhận ra ở mấy âm cuối, giọng cô trầm và hơi khản,
kiểu giọng phát ra từ một cổ họng già nua hoặc không quen nói nhiều. Duy nheo mắt: “Hay quá vậy! Sao bạn biết tôi cũng chờ xe bus?”. “Tự nhiên
biết thôi!”. Vừa nói, cô gái vừa xích đến, ngồi gần sát, đến mức Duy cảm thấy hơi thở của người lạ phảng phất bên tai mình. Một cách tự nhiên,
cô vươn tay nhặt mấy tờ giấy photo trên đùi cậu. Duy hơi co người, không kịp ngăn lại. Cô gái lật nhanh xấp tài liệu, đọc lướt qua rồi trả lại
cho Duy.
- Bạn thích tìm hiểu những điều kì bí?
- Cũng
không hoàn toàn vậy! – Duy gãi tai, thói quen đáng ghét tố cáo sự lúng
túng trước các cô gái – Tôi chỉ muốn biết rõ hơn một chi tiết tôi đọc
trong sách.
- Phép thuật, đúng không? – Cô gái nhướn mày.
- Gần như thế!
- Ví dụ nhé, nếu tình cờ nắm giữ một phép thuật, bạn sẽ làm gì?
- Hừm, ai mà biết! – Duy đắn đo – Nhưng, chắc tôi sẽ thử sử dụng nó, chờ xem chuyện gì xảy ra.
- Thử một lần thôi sao? Chẳng hạn, nó gây ra một hậu quả kinh khủng, bạn sẽ làm gì?
- Vấn đề là hậu quả kinh khủng xảy ra với ai! – Hình ảnh Hoàng bị tai nạn thảm khốc hiện ra chớp nhoáng trong đầu Duy. Cậu đáp lạnh lùng – Nếu
cần, tôi sẽ sử dụng nó tiếp tục, để chống lại những kẻ xấu chuyên phá
rối.
- Nghe hay đấy! Bạn tin mình có thể phân biệt được chính xác người tốt và người xấu? Nếu bạn trừng phạt lầm người thì sao?
- Phân biệt tốt xấu là điều quá đơn giản, thậm chí rất dễ dàng! – Duy bực bội.
- Nghĩ như thế, là khi người ta đang bắt đầu trở thành một kẻ hời hợt. Và sự hời hợt, đôi khi biến thành tàn nhẫn lúc nào mà không biết!
- Bạn nói gì, tôi không hiểu!
- Bạn sẽ hiểu ra vấn đề không lâu nữa đâu! – Cô gái lại mỉm cười, và mút
ngón tay cái, vươn cổ nhìn về khoảng không tối om giữa các hàng cây cổ
thụ – Tôi tin bạn sẽ làm được những điều bạn muốn. Vấn đề là bạn có thực sự mạnh mẽ hành động hay không. Bạn biết đấy, để đạt được mục đích, ai
cũng phải vượt qua nỗi sợ hãi.
- Sợ hãi gì chứ? – Càng lúc, Duy càng thấy khó hiểu. Cậu bắt đầu ngờ vực sự bất bình thường ở người ngồi bên cạnh mình.
- Nỗi sợ hãi thành một người mới. Một kẻ hoàn toàn khác con người cũ của bạn!
- Ý bạn nói là việc sử dụng phép thuật, sẽ cho tôi sức mạnh?
- Chính xác, là ma thuật!
Duy lặng đi. Cậu buông thõng hai bàn tay tê cứng. Gió lại thổi đến, lùa
qua lưng áo khiến cậu thấy lạnh. Những tờ giấy bay lả tả xuống đám cỏ
trước mặt. Duy chợt hiểu, thứ bột đen cậu đang cất giấu thực sự chứa một sức mạnh huyền bí. Bằng một động tác đột ngột, cô gái nhỏ đưa tay ôm
choàng quanh vai cậu. Cô ta nghiêng đầu, ghé sát tai, giọng thì thầm, mà vẫn thật rõ ràng: “Hãy tin rằng thế giới này đang ẩn giấu dưới bề mặt
tầm thường của nó một sức mạnh hoang dã và nguyên thủy. Hầu hết con
người hiện đại đều sợ hãi và lảng tránh sức mạnh đó. Chỉ một số rất ít
hiếm hoi dám nghĩ đến, dám khám phá, dám giữ lại sức mạnh huyền bí. Và
còn hiếm hơn nữa kẻ nào dám sử dụng nó. Duy, khi bạn điều khiển nó một
cách thành thục, không ngần ngại đánh đổi, thì đó là quyền lực lớn nhất
mà bạn có!”.
Như một con cá mắc kẹt trong tấm lưới, Duy vùng
mạnh, thoát ra khỏi đôi tay của cô gái kì dị. Cậu đứng bật dạy, nhìn
thẳng vào người đối diện. Bên dưới hàng mi cong rợp, đôi mắt cô gái có
lòng đen choán kín, như mắt loài dã nhân. “Bạn… Không, mi là ai?” – Cậu
gần như thét lên. Người lạ cũng đứng lên, xoáy vào Duy cái nhìn u ám, kì dị: “Đừng sợ như vậy chứ! Ta đến đây, chỉ muốn tiết lộ cho mi biết mi
đang có gì trong tay, và mi nên sử dụng nó như thế nào! Một cơ hội lớn,
hiểu không!”. Duy loạng choạng vịn tay vào thành ghế đá.
Rất lâu sau khi cô gái biến mất, Duy vẫn chưa nguôi cảm giác cóng lạnh. Cậu
nhắm mắt. Những bí mật được thì thầm vào tai cậu còn đáng sợ ngàn lần
hơn hình ảnh cô ta lướt