XtGem Forum catalog
Những Đôi Mắt Lạnh

Những Đôi Mắt Lạnh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 323502

Bình chọn: 8.5.00/10/350 lượt.

Hai vận động viên chuyên nghiệp ngã
vào gầm xe container. Vì họ tự ý vòng qua đường tắt. Còn cô nhóc người
Sing được đánh giá có khả năng cao nhất được giải thi vẽ đồ họa, bị chấn thương sọ não khi chơi nhảy cầu. Nước trong hồ bơi cạn hơn thường ngày
nửa mét. Cô ta đã vẽ xong, nhưng không kịp gửi tác phẩm dự thi…

Hết sức đột ngột, Ghi lách người, thoát khỏi Duy và bức tường. Tay nắm chặt hộp phấn, cô lao thẳng xuống cầu thang. Nhanh không kém, Duy rượt theo. Sự kinh hoàng trì níu chân Ghi. Ngay ở khúc quanh đầu tiên, cô bị Duy
túm được. Bằng một động tác dứt khoát ghê gớm, cậu xô Ghi ngã sấp. Hộp
phấn văng lên bậc thang. Cả hai cùng nhoài đến. Đột nhiên, ngón tay Ghi
đau điếng. Từ hai bậc thang dưới, Duy nhảy vọt lên, bàn chân giẫm mạnh
lên tay cô. Chậm rãi, cậu cuối xuống, lấy lại hộp phấn. Ghi ngước lên.
Hạt nước mắt to chầm chậm lăn xuống. Không, co khóc không phải vì tay
buốt đau. Không khóc vì kế hoạch tiêu hủy bột ma thuật bất thành. Cũng
không phải vì nỗi sợ nghẹt thở khi nhìn chân Duy lướt đi kì dị, như bay
lơ lửng trên các bậc thang. Nước mắt ràn rụa, vì tim co thắt trong lòng
ngực. Vì Ghi hiểu, cô đã bị đánh cắp người bạn thân, chàng trai mà cô đã mến thương, từ phút đầu tiên nhìn thấy.

***

Khi Ghi quay
trở lại hiện trường đang ghi hình, ê-kíp phải chờ thêm mưới phút để
chuyên viên chỉnh lại gương mặt nhem nước mắt cho cô. Ghi hết sức bối
rối, luôn miệng xin lỗi. Lần đầu tiên cô rơi vào tình huống thiếu chuyên nghiệp. Tổng đạo diễn vỗ nhẹ vai Ghi, trấn an: “Đừng bận tâm. Chú biết
con hơi căng thẳng nên có dấu hiệu stress. Gắng thoải mái một chút! Tuần sau chúng ta được nghỉ xả hơi mười ngày…”.

Ở nhà, mọi người
cũng nhận ra vẻ xanh xao của cô gái nhỏ. “Con làm việc quá sức, ngủ trễ, lại ở trong các không gian thiếu oxi. Nên thu xếp nghỉ ngơi hoàn toàn,
ít nhất một tuần, con gái ạ!” – Ba Ghi khuyên.

Cuối tháng sáu,
một thành viên trong lớp 11A1 gửi thông báo trên blog, rủ mọi người đi
cắm trại theo tour dã ngoại. Chuyến đi ba ngày hai đêm. Thoạt đầu, Ghi
định sẽ ở nhà, tranh thủ ăn ngủ và học thêm. Nhưng, cô khựng lại, nghĩ
về Duy. Kể từ hôm cậu nhẫn tâm đạp lên tay cô, họ không gọi điện, không
nhắn tin cho nhau nữa. Nhưng cô vẫn lặng lẽ mỗi ngày vào blog của Duy,
chờ xem các entry – hầu hết chỉ là gạch đầu dòng vài điều cần làm sắp
tới, tóm tắt công việc trong ngày, hoặc một bức phác thảo mới. Một cách
chăm chú, Ghi cố gắng tìm hiểu ý nghĩ giấu kín bên dưới các con chữ,
nhưng chỉ nhận ra một điều duy nhất: Duy ngày càng trở nên vô cảm. Nếu
mình xa lánh, rời bỏ Duy chỉ vì cậu ấy làm mình tổn thương, thì thực sự, mối quan hệ giữa mình và cậu ấy là gì? Tình bạn có thể dễ dàng nứt vỡ
và ném đi như vậy sao? Ghi không ngừng tự vấn. Cuối cùng, cô gọi sang
nhà Duy. Điện thoại bận. Cô vừa gác máy, thì chuông điện thoại nhà cô
tức khắc vang lên. Giọng Duy quen thuộc:

- Ghi có đi cắm trại rừng nguyên sinh với lớp không?

- Duy thì sao?

- Nếu Ghi đi, Duy sẽ đi!

- Mình vừa gọi sang nhà, để rủ Duy đi đấy! – Ghi vui hẳn. Mọi thứ lại ổn, như trước khi hai đứa giận nhau.

- Ừ, mình biết. Vậy Duy vào blog của lớp ngay bây giờ, đăng kí tên hai
đứa mình nhé. Duy sẽ đóng tiền cho hai đứa luôn! – Thoáng có chút gì đó
đắn đo trong giọng nói, nhưng cậu lướt qua ngay – Vậy nhé, tụi mình gặp
nhau, thứ sáu. Chắc chắn chứ?

- Chắc chắn!

Suốt buổi tối, Ghi tất bật soạn hành trang cho cuộc cắm trại. Ba đưa cho cô chiếc đèn pin đi rừng và hộp kem bôi ngoài da ngăn côn trùng cắn.
Vừa xếp ba-lô, Ghi vừa nghĩ đến Duy. Có một lúc, cô chợt băn khoăn. Vì
sao cậu ấy muốn chắc chắn cô phải có mặt trong chuyến đi? Nhưng rồi niềm vui được đi chơi với bạn bè đến một nơi xa lạ, được nghỉ ngơi sau thời
gian làm việc cật lực đã xóa nhòa thắc mắc vừa gợn lên.

***

… Ghi là người đầu tiên có mặt ở địa điểm cả lớp tập trung. Đến phút cuối cùng, khi xe chuẩn bị lăn bánh, Duy mới xuất hiện. Người đầu tiên cậu
đưa mắt tìm, là Ghi. Cô giúp bạn xếp ba-lô lên giá hành lý, thở phào nhẹ nhõm. Cô đưa cho Duy chiếc mũ lưỡi trai màu đỏ, chuẩn bị sẵn. Sắp lên
lớp 12 rồi, họ chẳng ngại bạn bè trêu chọc nữa vì mấy chuyện lặt vặt
kiểu như ngồi chung băng ghế hay đội hai cái mũ giống hệt nhau.

Chiếc xe 52 chỗ của công ty dã ngoại lữ hành có trần cao, rộng và thoáng. Sau mấy trò chơi tập thể, hết trơn nửa đoạn đường, mọi người mệt lử, không
thể cười nói ồn ào thêm nữa. Tất cả đều nhắm mắt thiu thiu ngủ. Ngồi
cạnh bên Ghi, Duy gần như không nói gì ngoài mấy câu trả lời vắn tắt nếu có ai hỏi. Cậu im lìm, mắt nhìn thẳng ra con đường viền theo vách núi
nắng chói chang. “Ngủ chút xíu cho đỡ mệt, Duy!” – Ghi chìa cho bạn cái
gối hơi quàng vào cổ. Duy lắc đầu. Suốt sáu tiếng trên xe, cậu bạn ngồi
thẳng, không tựa vào lưng ghế, đôi mắt mở thao láo, rất ít khi chớp.

Khu cắm trại trong rừng đẹp bất ngờ. Đang mùa mưa, nên hầu như không có
khách du lịch. Những thân cay cao vút, bóng lá dày rậm che kín khoảng
trời nắng. Ánh s