Những Đôi Mắt Lạnh

Những Đôi Mắt Lạnh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 323544

Bình chọn: 8.00/10/354 lượt.

ếm thử xem!”. Nhưng đi ngang cái
TV đặt ở phòng khách, cô bé bỗng bị hút vào bộ phim của Walt Disney vừa
mới bắt đầu. Ghi đành lên phòng Duy một mình, cuối dãy hành lang tầng
hai. Cô đẩy nhẹ cửa. Căn phòng nhỏ, đồ đạc sách vở cực kì ngăn nắp.
Ngoài một cánh cửa sổ mở hé cho nguồn sáng trời chiếu vào, các cánh cửa
khác đều đóng kín, khiến không gian hơi tối. Trên bàn, máy tính vẫn mở,
nhưng màn hình để ở chế độ chờ. Cứ năm giây một, các bước trong quy
trình thực hiện một bức tranh đồ họa mới của Duy lại tự động thay một
hình khác. Chưa bao giờ Ghi nhìn thấy cái tranh này, dù cô luôn là người đầu tiên được Duy cho xem tác phẩm trước khi cậu ấy up lên Zidean,
trang web của những người say mê nghệ thuật đồ họa. Ở khung hình thứ ba, cô chợt nhận ra nhân vật chính trong bức vẽ là một cô gái, khuôn mặt
thon hẹp với mái tóc dài xòa xuống đôi vai gầy rút, che kín cả hai cánh
tay. Kĩ thuật dùng brush trong inlustration của Duy tuyệt vời. Từng sợi
tóc trong khung tranh đều bắt sáng, như đang thở nhè nhẹ. Cảm giác tò
mò, thích thú trong Ghi hóa thành sự khâm phục trước tài năng của bạn
thân. Tuy nhiên, khung hình thứ năm, bản vẽ cận cảnh chi tiết gương mặt
nhân vật, niềm hưng phấn như lớp nước biển đột ngột rút cạn. Chưa bao
giờ, Ghi choáng sốc đến thế. Từng nét gương mặt cô gái nhỏ trong tranh
đẹp hoàn hảo, nhưng màu sắc của nó thật ghê rợn. Bên dưới làn da mỏng
manh hồng phớt, hiện lên các mạch máu hình rễ cây xám xanh, lờ mờ ở khu
vực hai bên gò má. Và điểm nhấn đặc biệt nhất – đôi mắt màu xám tro làm
nền cho hai con ngươi xanh biếc, với cái nhìn xuyên thấu, lạnh lẽo. Chi
tiết quen thuộc duy nhất của bức vẽ, với Ghi, là lớp phấn đen bao quanh, làm cho đôi mắt trong tranh giãn to, hút chặt cái nhìn của người đối
diện. Bức tranh cuối cùng hiện ra. Một nụ cười thản nhiên, ngạo mạn. Bên dưới, dòng chữ xanh tái sứ giả địa ngục băng qua chậm rãi.



“Duy không thể tự nghĩ ra một gương mặt kiểu này! Cậu ấy đã nhìn thấy,
đã tiếp xúc với…”. Bỗng dưng, cô gái nhỏ như muốn phát điên lên với các ý nghĩ ồ ạt kéo tới, càng lúc càng sáng rõ. Sứ giả của ma thuật. Người
trong các bức vẽ chính là kẻ đã tìm đến Duy, theo lớp bột đen dẫn đường. Kinh hoàng và giận dữ, Ghi chộp lấy chuột vi tính, đập mạnh xuống mặt
bàn. Chuỗi hình ảnh biến mất, trả lại màn hình thảm cỏ và bầu trời xanh
biểu tượng của hệ điều hành Windows. Trong phút chốc, mục đích của việc
đến nhà Duy quay lại. Cô phải lấy được hộp phấn mắt, tiêu hủy nó trước
khi nó tiêu hủy người bạn thân.

Bằng một loạt động tác nhanh
nhẹn và chính xác, Ghi mở hết ngăn kéo bàn học, nhón gót, lướt mắt qua
các ngăn kệ chứa đầy sách và CD đồ họa, thậm chí thò đầu xuống gầm
giường, tìm kiếm. Cô tìm lâu hơn chỗ tập giấy photo từ quyển từ điển cũ, nói về bột ma thuật. Nhưng vẫn không thấy tăm tích hộp phấn đen. Chính
giữa tấm khiên nhỏ của võ sĩ cổ đại treo trên bức tường cạnh cửa ra vào, mặt đồng hồ chỉ sang 9:44. Còn đúng 16 phút nữa, cô phải có mặt ở
boutique để tiếp tục ghi hình. Trong căn phòng vắng lặng, nghe rõ tiếng
tim đập, và tiếng đồng hồ tích tắc. Đột nhiên, mắt Ghi dừng lại một lần
nữa ở tấm khiên. Góc bên phải, hơi kênh nhẹ lên chừng nữa centimet. Cô
nhấc chiếc ghế tựa trước bàn máy tính, kê sát bức tường, trèo lên. Phán
đoán chính xác. Duy dán hộp phần đen vào sau tấm khiên trang trí bằng
băng keo hai mặt. Không mấy khó khăn, Ghi bóc nó ra. Qua lớp nắp nhựa,
lớp phấn đã vơi đi nhiều. Cô sẽ mang nó xuống nhà dưới, xả trôi dưới vòi nước mạnh. Một cái bóng vụt vào từ ngoài ô cửa sỗ mở hờ. Bàn tay đặt
lên vai Ghi kéo mạnh ra sau. Loạng choạng nhảy khỏi ghế, cô quay lại.
Gương mặt Duy ngay đối diện. Với bản lĩnh của người quen ứng phó các
tình huống khó khăn, Ghi giành phần chủ động:

- Từ đâu Duy hiện ra hay vậy?

- Mình ngồi ngoài ban-công. Không nhìn vào, nhưng mình biết hết những gì Ghi vừa làm, và cả các suy nghĩ diễn ra trong đầu Ghi.

- Nhờ bột đen làm từ xác người chết? – Ghi gằn giọng, run nhẹ.

Cậu gật đầu, chìa tay ra:

- Ghi đừng có trầm trọng. Trả lại nó cho mình!

- Ích lợi của nó tới đâu mà Duy cần nó vậy? – Ghi thì thầm, mắt nhìn
thẳng vào bạn thân. Thật không thể tin nổi, người bạn từng gợi nên xao
xuyến trong cô giờ đây đã thay đổi ghê gớm. Vẫn nở nụ cười quen thuộc,
nhưng bên đôi mắt cậu ấy trống rỗng, chỉ nhìn chằm chằm vào cái hộp mỏng dẹt trong lòng tay cô mà thôi.

- Nó giúp mình rất nhiều. Nhờ
nó, mình mạnh mẽ lên. Tuần trước, thi marathon, mình đã về nhất, không
hề đuối sức như các lần trước. Nhờ nó, mình gặp may mắn. Mình đã giành
được giải nhất cuộc thi vẽ của diễn đàn đồ họa giành cho người trẻ châu
Á, Ghi ạ. Giải thưởng lớn ghê lắm, năm ngàn đô…

Ghi hất cằm về máy tính.

- Đúng là không phải tưởng tượng vẽ ra! – Duy cười. Lời đáp chứng tỏ cậu thực sự nắm được suy nghĩ bên trong Ghi.

- Ai đã nhận tai họa, để Duy đạt được mấy thứ may mắn đó? – Ghi hỏi thẳng.

- Không có…

- Duy nói dối!

Duy cắn môi, nói nhanh:

-


Polly po-cket