Nụ Hôn Bánh Mì

Nụ Hôn Bánh Mì

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 326691

Bình chọn: 9.5.00/10/669 lượt.

Anh giọng Ả Rập hỏi.

Tôi chưa kịp lên tiếng thì gã lẻo mép của tập đoàn Đại Đồng đã chen vào:

- Cô ấy là một quản lý cấp cao của Green World.

- Ồ, viên ngọc nào mới tỏa sáng đây nhỉ? Tôi chưa gặp cô bao giờ! – Quý ông đọc bài tham luận nói vẻ ngạc nhiên. – Cô có thể cho tôi xin danh thiếp được không?

- Ồ không thưa ông. Tôi không có danh thiếp. Tôi chỉ là một người thợ làm bánh bé nhỏ mà thôi.

Tôi nói sự thực. Nhưng đám người cười rúc rích ra vẻ rất thú vị. Đúng lúc đó, tiếng loa thông báo giờ giải lao đã kết thúc. Mọi người lục tục đi về chỗ ngồi của mình. Trước khi rời đi, một ai đó thì thầm vẻ nghiêm túc:

- Lần sau, nếu không muốn cho đối phương danh thiếp, mình phải học cách nói mình là một người thợ làm bánh nhé!

Miệng tôi méo xệch đi. Trong khi người kia “Ừ!” một tiếng thật thà tỏ vẻ đồng tình. Rõ là!

Cuối buổi hội thảo, tôi nhận được thêm một đống danh thiếp khác nhau, nhét đầy trong túi quần, mệt nhọc chuồn thẳng lên phòng. Cửa phòng bên cạnh đặt cho Elton vẫn đóng im ỉm. Tôi thử gõ, nhưng không có ai ra mở cả. Vừa về đến phòng của mình, tôi chui ngay vào nhà tắm nằm thư giãn trong bồn nước nóng thoang thoảng mùi tinh dầu oải hương tôi đã lỉnh kỉnh mang theo. Thật là khoan khoái hết sức! Tôi nghịch nước chán mới đứng dậy thay đồ, sau đó lười biếng quấn chăn nằm ườn ra một chỗ. Tôi đã nhận được rất nhiều lời mời đi ăn một bữa tối riêng tư từ những người tham dự buổi hội thảo, nhưng phải khéo từ chối hết cả. Đang nằm hưởng thụ chiếc đệm êm ái, thì điện thoại trong phòng reo lên. Elton chăng? Tôi hối hả ngồi dậy. Nhưng không phải, là của người lễ tân. Anh ta nói:

- Thưa quý khách, dưới quầy lễ tân có người muốn gặp cô. Nhắn cô xuống dưới gặp ạ.

- Anh ta có xưng tên không?

- Cô chờ chút! – Nam lễ tân giữ điện thoại một lát, sau đó lại ghé vào ống nghe đáp lời. – Người này nói là người quen của cô.

- Vậy phiền anh nhắn anh ta chờ, tôi xuống ngay.

Tôi tròng một chiếc váy hoa vải thô đơn giản vào người rồi đi xuống, thầm tự nhủ mình có người quen nào ở Hà Nội không nhỉ? Nhìn thấy tôi, người đang đợi cười và cúi chào:

- Cô Vi An!

Người gọi tôi là tài xế của Elton Trần, người đã chở tôi tới phi trường sáng nay. Anh ta cũng bay ra Hà Nội sao? Hic, đúng là sếp sòng có khác! Đi đâu cũng phải mang cả tài xế riêng đi cùng.

- Giám đốc yêu cầu tôi tới đón cô.

- Chúng ta đi đâu vậy anh?

- Tới nhà hàng Le Soleil ạ. Ngài giám đốc đang đợi ở đó.

Hay quá! Cuối cùng thì Elton cũng xuất đầu lộ diện rồi. Tôi hăm hở lao ngay vào trong xe, không kịp mang bất cứ thứ gì theo người. Chiếc xe sang trọng hòa vào dòng người trên con đường Thủ đô nườm nượp và đông đúc không kém gì Sài Gòn. Mùa này mới chớm hè, mặc dù trời tối và ngồi trong xe có điều hòa nhưng vẫn có thể cảm nhận những cơn gió mát vi vu thổi qua hai bên đường trồng đầy me và sấu.

Nhà hàng Le Soleil đích thị là một nơi mà cánh giàu có tới để xì tiền ra. Tôi liếc nhìn vẻ hào nhoáng sang trọng không hợp tí nào với bộ váy hoa và đôi dép bệt tôi đang đi, nhún vai một cách nghi lễ trước khi bước vào trong. Lễ tân đưa tôi lên nhà hàng trên tầng hai, một không gian mở rất thoáng đãng với những bàn ăn thân mật kê sát nhau. Mặc dù phòng ăn có nhiều thực khách ăn vận đẹp đẽ hào nhoáng, nhưng tôi nhận ra ngay Elton Trần ngồi một mình tại bàn ngay chính trung tâm. Trong ánh sáng vàng dịu của chùm đèn treo trên trần, Elton nổi bật giữa một quầng sáng, lộ ra hết vẻ đẹp trai lịch lãm pha trộn giữa những nét Á Đông và Tây Phương. Cũng thật là khéo chọn chỗ phô trương! Anh ta hẳn cũng biết mình đang đón nhận bao nhiêu ánh nhìn say đắm của các quý bà, quý cô trong phòng này nhỉ!

- Ở đây! – Elton giơ nhẹ tay lên ra dấu cho tôi. Cử động đó của anh làm cho mọi ánh mắt chuyển hướng sang phía tôi, mơ hồ mở ra một sân khấu vô hình mà Elton Trần cố ý kéo tôi vào. Nhưng xin lỗi anh, tôi không có tố chất làm người của đám đông ạ! Với mái tóc hơi rối và khuôn mặt nhợt nhạt, tôi loẹt quẹt đôi dép lào mang vội từ khách sạn tiến tới gần giám đốc. Vừa ngồi xuống ghế phía đối diện, chưa kịp há miệng ra hỏi han câu nào, Elton đã chặn lại, sau đó vẫy nhân viên phục vụ.

- Ăn trước đã. Chắc cô đói rồi!

Phục vụ bàn mang thực đơn tới. Tôi giở tới giở lui, nhiều món quá không biết chọn món gì.

- Ở nhà hàng này, món cua lột khá ngon. – Elton gợi ý.

- Vậy thì tôi lấy món đó.

- Lấy cho tôi xúp rau củ, cua lột, nui nấu nghêu. Cho hai người. – Elton gọi món cho cả hai.

- Dạ, xin quý khách chờ trong ít phút.

Người bồi bàn lấy thực đơn đi. Một người khác tiến lại rót nước lọc vào ly. Tôi nhấp một ngụm nước lạnh như băng, âm thầm quan sát ngài giám đốc vẫn với khuôn mặt đẹp đẽ kiêu ngạo, phong thái đĩnh đạc thu hút, bình thường như chẳng có chuyện gì xảy ra cả.

Do đói bụng nên tôi ăn ngon lành, mau mắn. Chẳng mấy chốc đã vét sạch cả đĩa. Elton rề rà


Teya Salat