hư thế này, thì cút đi cho em đỡ phải mất công sống nữa!”
Nói đến đây thì Phương Nhi đã mất sức, cô ngã quỵ xuống. Mạnh Bảo hốt
hoảng ngồi xuống ôm lấy cô. Cô cũng nép chặt vào lòng anh, miệng thì cô
nói anh biến đi nhưng cô rất sợ điều đó. Cô sợ ngày không còn anh, cô
cũng chẳng thể chống lại bệnh tật nữa. Anh không phải động lực duy nhất
để cô sống, nhưng là động lực lớn nhất có thể vực dậy cô.
“Phương Nhi, anh biết anh tồi tệ, nhưng anh sẽ không để em sống vô ích.”
“Thanh Linh là người anh đã yêu, em là người đến sau, tính theo thời gian thì đó là điều không thể thay đổi được!”
“...”
“Có một điều chắc chắn: anh sẽ không yêu em như yêu Thanh Linh. Em đã
từng ghen tỵ, và đến bây giờ vẫn vậy. Mãi mãi không bao giờ anh quên
được cô ấy, cũng như cô ấy sẽ luôn yêu anh. Vào lúc cô ấy đỡ nhát dao
cho em, em biết cô ấy không cứu vì em, mà là vì anh. Tình yêu của hai
người thật đẹp, kể cả cho dù em đã có vị trí trong lòng anh, thì em cũng chẳng có may mắn được yêu như thế.”
“...”
“Nhưng làm người đến sau cũng có cái vui của nó! Em có thể biết Mạnh Bảo không đáng ghét như lúc đầu em nghĩ, tình cảm của anh đối với ai cũng
rất chân tình. Em có thể biết rằng trên đời này không ai là thắng tất cả cả, trước khi gặp anh em sống với mục tiêu “Không chịu thua cái gì”
nhưng giờ có lẽ đã là “Không chịu thua cái gì mình không phục”. Và em
phục Thanh Linh, đó là sự thật!”
Mạnh Bảo nhìn Phương Nhi, sống mũi anh cay cay. Anh ôm chặt cô hơn:
“Dù em có là người đến sau, em cũng là người đầu tiên đã cho anh biết thế nào là đứng lên sau ngã...”
“Bố khỉ nhà ông, ngã không đứng lên bộ nằm đó ăn vạ à?” – Cô cười đánh yêu anh.
“Tất nhiên rồi, anh sẽ nằm đó ăn vạ cho đến khi em phải cõng anh đứng
lên!” – Anh cười, một nụ cười còn buồn nhưng đã bớt đau thương.
“Cõng ư? Ngon thôi, hãy đợi em khỏi bệnh đi, em nhất định sẽ cõng anh
chứ không như cái vụ mì xào cua ghẹ là tui bị cõng ngượng bỏ xừ đi
được.” (Có ai nhớ cái chap ăn mì xào hem)
“Em sẽ khỏi chứ?” – Anh nhìn vào đôi mắt cô.
“Chỉ cần anh đợi em.” – Cô cười. Nụ cười đẹp và tỏa sáng.
“Ừm, đợi...”
“Được rồi con bò ạ, anh đợi em khỏi bệnh chắc chẳng lâu đâu, còn em sẽ
phải đợi anh cả đời, thậm chí đợi anh thời gian dài bằng dãy số tự
nhiên! Bởi vì vĩnh viễn anh sẽ không quên được cô ấy, đợi anh có đến móm hết cả miệng chắc cũng chẳng bao giờ được! Quên một người đâu phải dễ,
cũng như em đây, bảo em quên cái lão nào đi xe máy bắn hết cả bùn vào
quần áo của em chắc thà đâm đầu xuống đất còn hơn phải quên.”
Mạnh Bảo bật cười vì những lời nói đùa mà thật của cô.
“Đợi lâu như vậy mà vẫn đợi sao?”
Phương Nhi không nói gì nữa, chỉ cúi mình nép vào lòng anh, ôm chặt lấy
anh hơn. Đợi thì đợi, sợ gì mà không đợi! Miễn là anh có thể vui, có thể hạnh phúc, có thể trở lại làm con bò ngu ngu đáng yêu mà cô từng biết,
và có thể trở thành người sẽ vực cô dậy trong bất cứ lúc nào. Cô biết
căn bệnh này không dễ dàng gì mà chữa, thậm chí biết đâu có một ngày cô
sẽ ra đi, nhưng kệ chứ, sống được ngày nào cô lại đợi anh ngày đó. Mãi
mãi đợi anh...
“Được rồi, mau vào trong nghỉ ngơi đi, trời mưa kẻo cảm lạnh giờ.”
Anh đưa cô vào phòng. Cô bảo anh cứ đi làm gì thì làm, nhưng anh quyết
định ở lại bên cô. Chỉ có ở lại nhìn cô, nỗi đau của anh mới giảm đi,
anh mới có sức lực để tiếp tục sống tốt. Nhìn cô đã bắt đầu ngủ ngon,
anh khẽ cười một nụ cười thoáng buồn. Có lúc nào cô được ngủ ngon như
thế này không? Giấc ngủ nào của cô cũng là ác mộng cái chết, bệnh tật,
cô đơn,...và nỗi nhớ anh. Giờ anh ở đây rồi, anh sẽ ở đây để bảo vệ cô
gái này. Anh biết anh yêu cô, không nhiều nhưng sẽ nhiều.
Đầu anh hơi choáng vì mệt, anh gục xuống thiếp đi. Bàn tay vẫn nắm chặt
tay Phương Nhi như muốn níu cô lại, không để thần chết hay những cơn ác
mộng mang cô đi.
Anh không hề biết, giây phút anh níu giữ một người con gái, người con gái khác đã mỉm cười chát đắng...
Trời đã tạnh mưa. Những ánh nắng nhẹ nhàng chiếu rọi vào mắt khiến anh từ từ tỉnh lại. Anh ngủ gật ở đây khá lâu rồi, tay anh vẫn nắm chặt tay
Phương Nhi. Cô vẫn ngủ rất ngon, chưa bao giờ thấy cô ngủ say đến thế.
Có lẽ vì đêm lạnh, cô được đắp chăn ấm nên cũng ngủ ngon hơn. Vậy anh?
Anh ngủ gà ngủ gật vậy mà cũng ngủ được suốt cả đêm sao? Anh ngồi dậy,
và nhận ra trên người mình được đắp một tấm chăn. Trên tấm chăn đó vương mùi hương rất thân quen...
“Thanh Linh!” – Anh bật dậy chạy thẳng ra ngoài.
Anh lao tới phòng Thanh Linh. Căn phòng trống rỗng không còn ai.
“Thanh Linh...Thanh Linh, cô ấy đi đâu rồi!?” – Anh chạy ra hành lang, gọi to.
Minh Thiên, Vân Trang đang ngủ trong phòng Minh Phú nghe tiếng anh vội dậy ngay.
“Anh, có chuyện gì thế?”
“Thanh Linh đâu? Cô ấy ở đâu?”
“Em không biết, chẳng phải đêm qua chị ấy còn nằm trong phòng sao?”
Mạnh Bảo linh cảm đủ thứ, đầu óc anh vẫn còn
