Insane
Thần Tiên Cũng Biết Cuồng Si

Thần Tiên Cũng Biết Cuồng Si

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 323622

Bình chọn: 10.00/10/362 lượt.

ặng.

- Lý do?

- Nhìn cô vô cùng khó ưu.

“Khó ưa?”

- Hừ, cô là người đầu tiên nói điều này đấy.

- Vậy là cô hóa trang quá giỏi nên người khác không nhận ra. Loại phụ nữ như cô thực khiến người khác căm ghét. Ngữ điệu của Nhĩ Trâm không thể không khiến Băng Vân nghĩ tới một người – Thần điện Nương nương.

- Nhĩ Trâm, câu ấy dành cho cô phù hợp hơn đấy. Mặt nạ của cô hoàn hảo quá, tôi còn cần học hỏi nhiều.

Đúng lúc ấy, quản gia Văn xuất hiện, không biết vô tình hay cố ý mà chồng đĩa Nhĩ Trâm đang rửa đổ ập ra sàn, vỡ nát.

- Ôi trời ơi! Vị quản gia cảm thán.

Nhĩ Trâm kia bộ mặt ấm ức giả tạo thấy rõ, miệng kêu oan:

- Bác Văn, Băng Vân… cô ta xô cháu ngã… cháu chẳng may động vào chồng đĩa…

Giây phút này, cô biết mình bị người ta gây khó dễ và con mụ kia là đang vờ vịt, cố tình để đổ tội cho cô đây.

- Cô Băng Vân, cô định giải thích thế nào? Dù cô có là bạn của tiểu thư, nhưng khi nhận làm người làm của nhà họ Lâm thì nên biết điều một chút chứ.

Quản gia Văn giọng gay gắt, cảm tình đối với cô gái xinh đẹp kia trôi sạch sành sanh. Trong mắt bà, Nhĩ Trâm rất biết điều, làm tròn bổn phận, chẳng hiểu sao lại có sự cố này nữa. Hài, quả nhiên lòng dạ phụ nữ, đặc biệt là phụ nữ xinh đẹp thì lại càng hiểm độc. Lần này bà đánh giá nhầm người rồi. Cái cô Băng Vân đó thật là…

Đúng là vị quản gia đáng kính nhìn nhầm người, nhưng không phải lúc này mà là từ trước đó rồi. Những cô gái xinh đẹp làm ở biệt thự này đều bị Nhĩ Trâm “giở trò”, làm chưa được một tháng đã phải xin nghỉ.

- Quản gia, bác không tin tôi, đúng không? Băng Vân vẫn rất điềm tĩnh, cô tự có cách xử lí riêng mình.

- Tôi… cô nói tôi tin thế nào được. Chứng cớ rành rành thế này…

- Bác tận mắt nhìn thấy Băng Vân xô Nhĩ Trâm? Kiệt Vũ xuất hiện, hỏi một câu đúng với trọng tâm. Nhĩ Trâm trong lòng kêu “ầm” một tiếng, vẻ mặt vẫn ư là đáng thương hại. Thế nhưng, con mắt tinh tường của Lâm Kiệt Vũ có thể nhìn thấu tất cả.

- Ở đây có máy quay… Nhĩ Trâm khẽ run khi nghe câu này.

- Khoan đã, do tôi vô ý va vào Trâm nên mới như vậy. Không cần xem máy quay cho mất công. Băng Vân cắt ngang lời Kiệt Vũ. Câu chuyện tạm thời chấm dứt ở đó.

- Cô biết rằng cô ta cố tình.

- Đúng. Băng Vân nhếch miện cười mỉa.

- Vậy sao ngăn cản tôi tìm ra sự thật? Vũ thắc mắc.

- Tôi còn chưa tìm ra được mục đích thực sự của kẻ muốn hãm hại mình thì cứ từ từ đó, không vội.

Anh nhấp một ngụm trà Long Tĩnh, khóe miệng lộ rõ một đường cong. Cô gái này khác biệt. Tâm hồn thánh thiện nhưng lại ẩn chút gì bí ẩn và nguy hiểm chưa bộc phát. Người như vậy, phù hợp cho vào vị trí còn thiếu trong Evil – băng nhóm của gia tộc họ Bảo.

Đầu tiên của tất cả là nắm được lòng tin để kẻ khác ngoan ngoãn nghe lời mình. Lâm Kiệt Vũ không tránh khỏi suy nghĩ muốn Băng Vân ngồi vào chiếc ghế phu nhân bên cạnh anh.

“Chuyện quái gì chứ?... Nhưng cũng đáng thử.” Đúng, chơi đùa chút cũng được, cô gái này dù sao cũng rất xinh đẹp. (*đê tiện, bỉ ổi quá anh Vũ ơi*)

- Tôi đi trước. Anh cứ tiếp tục dùng trà. Cô đứng dậy, cô chợt rất muốn tránh xa người ngày, có cái gì hơi hơi… biến thái!

- Vân! Vũ đột ngột gọi tên cô một cách thân thiết, anh nghĩ rằng cô sẽ mềm lòng vì giọng điệu mê người của mình. (*tuki quá*)

Nhưng ngược lại hoàn toàn, anh chạm vào điều cấm kị của cô rồi.

- Gọi Băng Vân. Người gọi tôi là Vân duy nhất chỉ có một. “Đó là Đại diêm đế với đôi mắt tím.”

Rõ ràng, lời hứa ấy cô không cần thực hiện bởi hôn ước dù sao cũng đã gỡ bỏ. Nhưng trong tim cô, có luyến tiếc, và không thể nào chối bỏ sự hiện diện của thứ cảm giác vô danh chưa từng thấu.

Rõ ràng… hắn đã có một vị trí vững chắc trong lòng cô dù mới chỉ một lần gặp mặt.



Tĩnh. Cho người chuẩn bị party night chưa?

- Tất cả đều ok rồi.

- Em đưa cô gái đó đi cùng?

- Anh Vũ à, anh quan tâm đến chị ấy rồi sao? Haha, em biết ngay mà.

- Hỏi gì nói nấy.

- Ngại gì chứ. Hài, đương nhiên em phải đưa chị Băng Vân đi cùng, chị ấy chắc chắn nổi bật nhất đêm nay.

- Được thôi.

- Em nghĩ anh sẽ từ chối kia đấy. Nó chua ngoa.

Lâm Kiệt Vũ không nói, anh đang có một số suy tính riêng.

Đầm ren màu đen cổ chữ V, không tay. Thân váy xòe phong cách công chúa, phần đằng trước ngắn khoe ra đôi chân trắng nõn, còn phần sau kiểu đuôi tôm mang hơi hướng quý tộc sang trọng. Eo váy bó sát, điểm xuyến những viên pha lê đồng màu một cách hài hòa. Lễ phục như là may riêng cho Băng Vân, hoàn toàn vừa vặn, chỗ cần che che đủ, nơi cần khoe khoe đủ.

- Cái này là gì vậy? Nhưng cô không quen mặc đồ như thế, rất thiếu tự nhiên và phụ nữa ai lại mặc đồ ngắn và hở như vậy.

- Chị đúng là cổ lỗ sĩ. Mặc thế này mới là mốt. Tĩnh Nhi chu miệng đáp lại. Váy này chính tay cô thiết kế mà bà chị lại còn dám chê ư?