Cũng không thể trách họ. Gia thế hai anh tiếp nhận từ tay cha thuộc về hắc đạo, khó tránh được kẻ thù khắp nơi muốn tiêu diệt. Để bảo vệ nó và gia tộc, họ đã chịu biết bao điều cực nhọc, bàn tay nhuốm máu tanh, hi sinh cho nó được sống cuộc đời thanh bạch.
- Hai người cứ gặp họ đi rồi quyết định nhé. Nhưng mà em tin tưởng chị ấy.
Nó lặng lẽ rời đi, lòng thầm hi vọng rằng Băng Vân sẽ thay đổi được anh trai một chút ít.
Có điều Lâm Tĩnh Nhi đã quên mất một điều quan trọng. Câu chuyện nào cũng chỉ có một nam chính và một nữ chính, nhân vật phụ khó tránh khỏi tổn thương.
Mọi người làm trong biệt thự đều đối tốt với cô, nhưng cô – người hay hứng thú với trò phân tích suy nghĩ và cảm nhận của người khác nhận ra rằng: Nhĩ Trâm rất không hài lòng với cô.
Băng Vân không biết lý do, cô cũng không để bụng nhiều chuyện,với tính cách của bản thân chuyện này sẽ mau bị quên lãng nếu như cô ta không cố tình làm khó cô.
Bữa trưa hôm ấy, Băng Vân được coi là khách của Lâm Tĩnh Nhi nên ăn cơm cùng bàn với ba người nhà họ Lâm.
- Băng Vân, cô thật có phúc nha, được ngồi với hai thiếu gia.
- Đúng vậy, quả là tốt số.
Cô nhìn họ, thầm cảm thán trong lòng: “Hai tên mặt lạnh như tiền, nhìn như vậy làm sao nuốt trôi cơm xuống bụng được chứ. Vận đen thật!”
Chuyện không ngờ xảy ra rất nhiều lần trong đời, nhưng Băng Vân không thể nghĩ tới cái sự ấy lại là việc gặp lại Diêm Vương ở trần gian này.
Tĩnh Nhi gọi người đó là Lâm Kiệt Phong, và bảo với cô rằng đó là anh trai cả, là đại thiếu gia nhà này.
Không thể nào chứ? Lẽ nào hắn ta cũng hóa kiếp như cô. Không, đại thần tiên như hắn chẳng thể xảy ra việc này. Dù có phạm lỗi lớn, mà không, Diêm la Đại đế chưa bao giờ sai sót bất cứ điều gì. Có lẽ chỉ là người giống người?
- Dũ! Bất giác, môi cô mấp máy cái tên.
Lâm Kiệt Phong khẽ sững lại một chút, cái tên đó dường như rất quen thuộc. Còn cô gái kia…
Hai đôi mắt, như ngày ấy lại nhìn nhau. Không gian như tĩnh lặng, như ngừng trôi. Kí ức của Băng Vân hiện lên rõ mồn một, cô quay về cái ngày người đó ban cho mình cái tên.
Đôi mắt màu tím ấy, sau bao lâu cũng không thể quên, không thể nhầm lẫn. Chỉ có đôi mắt của hắn mới có màu sắc diệu kì, thu hút cô không tài nào rời khỏi mà thôi.
Cô đánh giá hắn, hắn cũng đánh giá cô. Khuôn mặt xinh đẹp đó dường như đã từng gặp. Có lẽ vậy, nhưng kẻ chưa từng ngó ngàng tới phụ nữ, làm sao có thể cảm thấy có chút quen với cô gái này.
“Có lẽ vì khuôn mặt cô ta đặc biệt.” Hắn cho bản thân một lý do, không thể phủ nhận sự thuần khiết, không vướng bụi trần ở Băng Vân.
- Chị Băng Vân mau ăn cơm thôi, thời gian còn dài, chị muốn ngắm anh em bao lâu chẳng được. – Tĩnh Nhi vỗ vai cô, quay sang anh cả. – Lâm đại thiếu gia của em, anh rốt cuộc cũng bị thu hút rồi ư?
Khi này, hai người mới bừng tỉnh, không tránh khỏi chút ngại ngùng. Hắn lườm cô em sắc lẻm. Còn Băng Vân đỏ mặt, trong lòng thì cho bản thân một câu trả lời phù hợp với hiện tại: Lâm Kiệt Phong là kiếp sau của Dũ và hắn ta không nhớ cô là ai.
Kiệt Vũ quan sát kĩ thái độ của anh trai và cô bạn của Tĩnh Nhi. Anh thực sự… thẫn thờ trước khuôn mặt không chỉ một từ đẹp mà lột tả được hết ấy, và cũng khó hiểu trước ánh mắt của Kiệt Phong dành cho cô. Không giống như nhìn người phụ nữ khác, dường như trong đôi mắt màu tím đặc biệt có vài tia dịu dàng chưa từng xuất hiện.
“Không, có lẽ là do mình nhìn nhầm.” Nhưng anh mau chóng bác bỏ, cuộc đời Kiệt Phong chẳng thể gắn với những từ ngữ ấy.
- Mới đổi đầu bếp? Phong hỏi rất ngắn gọn.
- Sao? Anh không quen? Nó hỏi ngược, kiểu đối đáp này là chuyện thường ngày ở huyện rồi.
- Anh thấy ngon hơn mọi khi.
-Haha, chị Băng Vân của em nấu mà lị. Nó sung sướng, anh Vũ kén ăn đã khen thì nó không phải lo nữa. Hài, kể ra mồ hôi nước mắt đổ ra cũng không uổng phí, mà Băng Vân cũng rất mau chóng học được cách nấu dù là trong vòng ba mươi phút.
Họ cười nói vui vẻ mà không để ý tới đằng sau đang có một kẻ dự tính âm mưu nào đó.
- Băng Vân, giúp tôi bê bát canh này với. Nhĩ Trâm nói.
Cô vội vàng đứng dậy ra giúp Nhĩ Trâm nhưng mà cô ta cố ý.
- Choang!!!... ai… Bát canh nóng rơi xuống đất vỡ toang, nước bắn vào chân cô, cô khẽ kêu một tiếng.
“Cố tình.” Băng Vân nhìn Nhĩ Trâm, bắt gặp cô ta lườm mình.
- Chị có sao không? Nó chạy lại, còn hai vị thiếu gia bỏ đũa xuống bàn.
Chân cô phồng rộp, một vùng da đỏ ửng. Bỏng mất rồi!
“Hừ, đợi đấy bản tiên trả lại gấp mười lần.”
Lâm Tĩnh Nhi giúp cô băng bó. Sau hơn hai tuần thì vết bỏng đã khỏi. May mắn là không để lại sẹo, nếu không, Nhĩ Trâm đừng hòng sống nổi.
- Nói, cô cố ý phải không? Trong bếp chỉ còn hai cô gái, nhưng người khác đều đi làm nhiệm vụ của mình.
- Đúng. Thế thì sao? Cô ta thẳng thắn thừa nhận. Vậy cũng tốt, càng vòng vo tội càng n