hẳng để ý đến Đăng, anh cũng muốn ngồi xuống và ngắm nó kỹ hơn nhưng ở ngôi nhà nảy vẫn có gì đó thu hút. Không chần chừ, Đăng bước lên cầu thang. Đăng chợt dừng lại trước cái cửa sổ vòm được làm trên tường ở lối đi cầu thang. Nói đúng hơn không phải là 1 cái cửa sổ vòm mà là 1 tấm kính vòm. Chăm chú nhìn những họa tiết trên tấm kính nhưng cậu vẫn không tài nào nhận nó vẽ gì ra. Đăng lùi xuống 2 bậc thang, bây giờ tầm mắt anh có thể nhìn bao quát cả tấm kính rồi…nhưng, cậu chợt sững người. Những đường nét trên cái kính nối lại, hình ảnh hiện ra rõ ràng. Cô gái với đôi mắt màu ngọc lam trong suốt như nước, người con trai với đôi mắt vàng nâu hút hồn, chiếc mũi cao của người Châu Âu. Nó trong hình đang cười, nụ cười gượng ngạo, mà cũng không phải là cười, đơn giản chỉ là cái nhếch môi mà thôi… Đăng không ngớt trầm trồ, quả là nghệ thuật. Thay vì treo 1 tấm ảnh có hình nó và người con trai lạ kia ( theo suy nghĩ của Đăng ) thì lại bỏ chút đỉnh tiền và thời gian để tạc hình trên tấm kính rồi bơm màu vào. Có nhiều chỗ lại dùng nhửng mảnh thủy tinh có màu như màu da, màu đen, trắng đập vỡ vụn ra rồi rắc lên. Thật không uổng công và thật không tầm thường. Đăng lại phải dẹp chuyện tấm kính kỳ lạ kia sang một bên, bước lên lầu… Trên lầu cũng chẳng khác phía dưới là mấy với sàn gỗ, tường được ép 1 nửa.Quan sát 1 hồi thì cậu thấy chỉ có 2 phòng.
“cạch” – cậu đi vào căn phòng gần đó. Cửa không khóa. Đăng lại phải sững sỡ vài giây. Căn phòng ngủ được thiết kế theo lối cổ điển giống như cái phòng khách. Trông như những căn phòng của những nhà quí tộc phương Tây thời xưa. Bất cứ ánh sáng bên ngoài đều không lọt vào. Màu chủ đạo của căn phòng này là màu vàng nhẹ. Ánh đèn vàng ở chùm đèn trên trần nhà tỏa ánh sáng bao trùm cả một căn phòng. Thật tao nhã, sang trọng và không kém phần nguy nga, lộng lẫy. Nhưng có vẻ kiểu bày biện này không phải là của con gái vì cậu thấy có cả gạt tàn thuốc, kính thiên văn, những cuốn sách dày cộm bằng tiếng nước ngoài. Xem qua vài cuốn thì cậu thấy chỉ nói về kinh doanh, kinh tế đối ngoại và ngoại thương.
- Băng đọc những cuốn sách như vậy sao ? _ Đăng thì thầm. Một ý nghĩ lóe trong đầu cậu, chân bước đến tủ quần áo.
- là đồ con trai._ Cậu thốt lên sau khi nhìn vào tủ quần áo. Giờ cậu mới để ý đến tấm hình nhỏ được đặt trên đầu giường. Cầm tấm hình lên, Đăng thắc mắc…
Đăng đi ra khỏi phòng, khép cửa lại. Cậu mở cửa sang phòng kế bên. Bây giờ, Đăng đang có 1 nỗi tò mò rất lớn. Căn phòng này, màu chủ đạo là màu trắng ngà, tinh khôi…giống nó vậy. Phòng được chia làm 2 gian, 1 gian được làm phòng ngủ, gian thứ 2 trong như 1 cái phòng khách thu nhỏ và hẳn là theo lối cổ điển của người phương Tây. Căn phòng này chắc chắn là phòng của nó. Trên tường treo 2 tấm ảnh khổ vừa đối diện với giường ngủ của nó. Là hình của 1 người đàn ông tầm trên 36 tuổi và người phụ nữ cỡ 32 hoặc hơn, họ rất đẹp. Nhất là người phụ nữ, bà có đôi mắt màu ngọc lam trong veo như đôi mắt của nó. Gương mặt của nó hiện giờ cứ như là bản sao của người phụ nữ này. Nhìn 2 tấm ảnh, bỗng dưng Đăng thấy quen thuộc quá, nhưng cũng có gì đó buồn buồn trong lòng. Cảm xúc này không thể diễn tả được…
Nó quăng cuốn tạp chí sang bên, mắt nhìn đồng hồ. Cũng hơn 5 giờ rồi mà sao chưa thấy Ren về, còn Đăng làm gì ở trên lầu mãi thế ? Không thể ngồi yên đây mà suy đoán nửa, nó đứng dậy, vừa mới bước chân đến cửa phòng thì Đăng đi tới.
- woa ~ nhà em sạch sẽ quá nhỉ ? đúng là có bàn tay con gái nên mới thế ? _ Đăng vừa đi vừa cười, mắt híp lại. Nó ngoảnh mặt đi tặc lưỡi, nào tới giờ nó có đụng tới cây chổi quét nhà đâu. Từ mọi việc như dọn dẹp hay nấu ăn Ren đều làm tất. Nó như viên ngọc quí giá được trưng trên cao vậy. Bỗng tiếng còi xe vang lên inh ỏi. Nó hơi nhĩu mày, nhưng vẫn bình thản đi ra cửa. Đăng cũng vậy mà đi theo. Có người đậu xe lấp ló bên ngoài cổng. Sau khi cổng mở, người đó phóng chiếc Honda CBR đỏ đen thẳng vào sân. Tháo mũ bảo hiểm ra, Ren vuốt lại mái tóc lãng tử của anh. Dám cá là có cả ối cô đổ rạp vì vẻ phong lưu lãng tử của Ren, nhưng đối với nó…Vì từ nhỏ nó đã được miễn dịch với trai đẹp nên Ren cũng chỉ là một người con trai bình thường…ít nhất là đối với nó. Đăng nhìn Ren 1 cách dò xét. Có cái gì đó đang lóe lên trong suy nghĩ của Đăng. Ren cũng nhìn thấy cậu, nở nụ cười xả giao.
- cậu đây là ….? _ Ren hỏi, nhìn sang nó chờ câu trả lời. Nó thì chỉ im lặng, nhướn lông mày lên, vòng tay lại nhìn Ren. Kiểu cách giống như nó đang thách thức anh vậy !
- tôi là Đăng, học trên Băng một lớp. Chào anh ! _ Về cái khoảng xã giao thì Đăng không ngần ngại gì cả, cậu cũng cười.
- đứng ngoài đây nói chuyện thì thật là không tiện lắm, mời cậu vào nhà.
- cảm ơn anh ! _ Ren bước vào, sau đó là Đăng, cuối cùng là nó.
- thì ra anh mang quốc tịch Mỹ, anh sống ở bang nào ? _ Đăng hỏi, miệng nhấp 1 ngụm nước.
- tôi sống ở bang Illinois
- thật à, vậy anh sống ở thành phố nào ?
- Chicago
- chà, trùng hợp t