pacman, rainbows, and roller s
Tình Học Trò.

Tình Học Trò.

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 325812

Bình chọn: 9.5.00/10/581 lượt.

…thật! Em biết….

- Ngắn thôi! (tôi ngắt lời) – Thế em cũng biết nó là người thế nào chứ?

- Dạ ….biết!

- Vậy thì anh ko còn gì để thắc mắc nữa rồi! Hi vọng em cũng có thể làm nó thay đổi.

- Em biết em làm anh buồn nhiều lắm, nhưng em xin anh đừng vì chuyện của em mà suy nghĩ lung tung anh nhé! Anh sắp thi rồi …

- Cái đó ko cần em phải dặn. Nếu em có nghĩ cho anh thì cũng cứ coi như là chưa từng biết anh, vui vẻ mà sống. Vậy sẽ tốt. Anh đi đây.

Tôi quay bước đi thẳng, thở dài một cái cho nhẹ bớt những cảm xúc đang muốn trào dâng, tôi biết tôi vẫn còn tiếc nuối. Đi ra đến ngõ, bé Trang đang ngồi ôm gối ở đó, thấy tôi nó ngước lên thì khuôn mặt đã tèm lem nước mắt

- Sao lại ngồi khóc ở đây? – tôi hỏi

- Ko sao! Là em buồn thôi! – Nó vội gạt nước mắt

- Buồn chuyện gì?

- Thì chuyện của anh với Phương!

- Ho, anh ko buồn thì thôi sao em cứ buồn hoài thế? Em gái của anh mà hay khóc nhè vậy à? Đứng lên lau nước mắt đi xem nào! – tôi dỗ dành

- Lúc nãy em nói chuyện với Phương, ko ngờ là nó thích cái thằng Tuấn kia thật! Tại sao lại thế chứ?

- Sao trăng gì? Em buồn cười thật đấy, tình cảm con người ta đâu phải lúc nào cũng giải thích được. Chẳng lẽ em muốn bao nhiêu người theo bạn em thì bạn em phải yêu hết bấy nhiêu người à? – Tôi cay đắng giải thích

- Ko phải vậy, nhưng mà…..

- Nhưng nhị gì nữa! Thôi bỏ đi! Mà đừng vì chuyện của anh làm hỏng tình cảm bạn bè đấy! Em thấy anh Cường ko? Thiếu gì người ghét nó mà bọn anh vẫn chơi bình thường đó thôi, quan trọng là người ta sống với mình như thế nào chứ ko phải là người ta như thế nào? Hiểu ko?

- Oh`! – Nó gật gật đầu

- Thôi vào nhà đi, anh về đây! Từ nay ko nói chuyện này nữa, nhé!

- Em ko nói nhưng anh hứa là ko được buồn? – Nó mặc cả với tôi

- Uh` thì hứa! Trẻ con quá! Vào nhà đi!

Tôi leo lên xe, cố gắng phóng thật nhanh để những cơn gió chiều thổi ào ào vào mặt, thổi bay đi cái tâm trạng nặng trĩu những muộn phiền này. Giờ tôi phải làm thế nào đây? Tôi mệt mỏi, tôi muốn suy sụp, muốn điên, muốn chán nản lắm chứ chẳng phải lúc nào cũng ưỡn ngực, ngẩng cao đầu như thế này. Tôi sợ tôi không chịu nổi, tôi sợ tôi sẽ vì chuyện này mà mất hết cả tương lai.

Từ buổi nói chuyện cuối cùng với em Phương ấy, có lẽ tôi đã là một người khác, tôi lầm lì, ít nói, hay nghĩ lung tung và hay cáu vặt. Thi thoảng lại chạm mặt em Phương ở trường hay những buổi chiều trên phố nhìn em ấy cười nói với người khác tôi lại thấy chạnh lòng.

Không biết có phải may mắn cho tôi hay không mà tôi còn có bé Trang ở bên cạnh, chẳng biết nó với cái Ngọc thương lượng thế nào mà nó cứ kè kè, lẽo đẽo theo sau tôi, cứ thấy tôi là nó chạy theo hỏi đủ mọi chuyện, rồi bắt tôi cười, nhiều lúc cũng muốn bực mình lắm nhưng nạt nó 1 cái thì nó lại xìu mặt ra, sợ nó khóc nên tôi lại phải dỗ dành. Thế nên thành ra tôi lại trở nên thân với bé Trang hơn nữa, trưa nó bắt tôi về chỗ nó ăn cơm chứ ko cho ăn lang thang như trước, bắt tôi học hành, coi xem tôi có làm bài hay không cứ như là ….Mẹ tôi ngày tôi còn nhỏ vậy.

- Anh, chỉ cho em bài này! – nó nhõng nhẽo với tôi trong 1 lúc học bài chung

- Sao em cũng học đến đây rồi cơ à? – tôi ngạc nhiên khi thấy 1 bài hóa lớp 11

- Là em đang tự học theo cái cuốn bí kíp anh cho đấy! – Nó cười tít mắt

- Ax ax, học được ko?

- Cũng bài được bài ko! – Nó gãi đầu, giống hệt tôi

- Phải từ từ đừng có vội làm gì! Để anh chỉ cho

Nó say sưa ngồi nghe tôi giảng, lần đầu tiên giảng bài cho nó, thấy nó cũng thông minh quá, ngồi gật gù và phân tích nhanh lắm, tôi cũng thấy có hứng thú hơn

- Em học cũng được đấy chứ! Nhưng mà luyện chưa dủ, ko được học cách trình bày à? – tôi hỏi

- Ko, ai dạy đâu? – Nó làm mặt tội lỗi

- Thôi được rồi, để anh chỉ cho khoảng tháng là biết!

- Thật á? Sao nay anh hảo tâm thế? - Nó mừng rơn, hai mắt mở to ngây thơ lắm

- Oh` thì coi như trả công em nấu cơm cho anh! – tôi kiếm cớ vậy chứ tôi đâu ăn cơm chùa của nó làm gì

- Hihi, thế ngày nào em nấu cơm cho anh ăn cũng được! Anh dạy em học hết chiêu của anh nhá! – Nó đòi hỏi

- Còn phải để xem thái độ sao đã! – Tôi giả vờ

- Hihi, sướng quá! – Nó nói rồi vui vẻ chạy đi, nhìn như trẻ con mới được cho kẹo vậy

Tôi nhìn theo nó lại chợt thấy buồn cười. Nó đúng là vô tư thật, rất dễ buồn nhưng cũng rất dễ vui, hình như nó chẳng để chuyện gì ở trong đầu hay sao ấy. Khẽ nhếch mép lắc đầu cười, tôi chợt nhớ ra hình như mấy hôm rồi tôi ko cười hay sao ấy!

Thơi gian cứ thế trôi qua chẳng chờ đợi chuyện gì cả, cái ngày bọn tôi ra trường cũng sắp đến. Cả trường bây giờ chỉ còn lại có khối 12 bọn tôi đi học, khối 10 và khối 11 đang thì cử rồi. Những ngày qua nhờ có bé Trang mà tôi ko bị rơi vào những thứ tồi tệ, những lúc chán nản, nhìn thấy cái vẻ ngốc nghếch, ngây thơ của nó lại làm tôi