giấc, phát hiện
anh đã tỉnh, đang nghiêng đầu nhìn tôi, tôi phát hiện áo ngoài của mình
đã bị cởi, đang nằm cùng trong chăn với anh, hoảng sợ tôi vội tung chăn
ra, lại bị anh chặn lại: “Sao, Ninh Khả của chúng ta xấu hổ sao? Đợi đã
đừng động đậy, thời tiết ban đêm lạnh, cẩn thận khỏi cảm.”
Tôi
chỉ còn cách nằm đó, không dám động đậy, cơ thể dần dần cứng như cục gỗ, chiếc giường đơn đối với hai người quả thật rất chật, tôi tùy tiện động sẽ chạm vào anh.
Anh an ủi tôi để tôi bớt căng thẳng: “Ninh Khả, em yên tâm, anh quyết không miễn cưỡng em làm việc em không muốn làm,
có thể ôm em như bây giờ anh đã rất hạnh phúc rồi! Tin anh nào. Ngoan,
ngủ đi!”
Tôi gật đầu.
Anh tắt đèn, ánh trăng sáng ngoài
cửa hắt vào phòng, lạnh. Anh ôm tôi vào lòng, hơi ấm từ anh thổi vào tai tôi, ngưa ngứa, còn có mùi hương của anh, ấm áp đầy sức mạnh, khiến
trái tim tôi loạn nhịp.
Thật không ngờ,
Tuy tôi có đôi mắt xanh,
Lại có một cái dạ dày Trung Quốc.
1.
Thời gian trôi đi từng ngày, hoa anh đào trong Trường Đại học W rất đẹp,
chúng tôi chứng kiến cây xanh um tùm, hoa đua nhau nở, trên thảm cỏ cũng mang màu sắc xanh non mơn mởn. Hít thật sâu hơi thở của mùa xuân, bạn
sẽ cảm thấy cả lồng ngực tràn ngập mùi hương. Nam sinh, nữ sinh cũng dần dần cởi bỏ những chiếc áo dầy dặn, thay bằng những chiếc áo len mỏng
nhẹ trong gió buổi sớm, ngồi đọc sách dưới tán cây như một bức tranh
tuyệt đẹp.
Dự án nghiên cứu khoa học của anh tiến triển thuận
lợi, đã xin được trợ cấp, chỉ cần tất cả tiến hành theo kế hoạch, anh có thể thi lên phó giáo sư.
Tình yêu của chúng tôi dần dần nồng đậm hơn trong ngày xuân. Để anh yên tâm làm việc, tôi không đến gặp anh
thường xuyên. Chỉ cuối tuần chúng tôi mới hẹn hò ra ngoài dã ngoại hay
dạo phố nhưng nỗi nhớ khiến chúng tôi càng trân trọng mỗi phút giây bên
nhau, anh càng ngày càng quan tâm đến tôi hơn trước, ngay cả khi nhận
được thư tình của nữ sinh cũng chủ động báo cáo với tôi, để xóa bỏ những nghi ngờ trong tôi. Nếu nói lúc này tôi còn có gì không mỹ mãn, thì đó
chỉ là sự mông lung về tiền đồ của bản thân.
Tuy chúng tôi chưa
chính thức nói đến vấn đề này, nhưng tôi biết rõ, sau khi nhận bằng thạc sỹ hoặc tôi được giữ lại trường thì rất có lợi cho chúng tôi. Một là có thể nhiều thời gian bên nhau, hai là có thể hỗ trợ lẫn nhau, sự nghiệp
hai bên đều có lợi. Nhưng từ mẫu giáo, tiểu học, phổ thông, trung học,
đại học đến cao học, sự nghiệp học hành kéo dài khiến tôi hiếu kỳ về
cuộc sống bên ngoài. Tuy ở lại trường không có nghĩa là tiếp tục cách
biệt tuyệt đối với thế giới bên ngoài, song tôi lại hy vọng có thể hòa
nhập triệt để vào xã hội, để nếm trải đắng cay nhân gian.
Một bên là người tôi yêu, một bên là tương lai của tôi, đây chính là phiền não
của tôi. Nhưng có lúc nghĩ mình còn hai năm nữa mới học xong nên tạm
thời gác lại vấn đề này, làm tốt việc trước mắt mới quan trọng nhất.
Luận văn do thầy hướng dẫn chỉ dẫn, tôi luôn làm xong trước thời hạn,
giao cho anh xem qua, sửa theo ý của anh rồi mới nộp cho thầy, vài lần
như vậy thầy Lưu rất hài lòng với tôi, thường cười nói trước đây nữ sinh về phương điện học thuật luôn không bằng nam giới, không ngờ tôi thì
khác. Điều này khiến rôi rất xấu hổ giống như mình đang sao chép vậy.
Một ngày đầu tháng 5, Giáo sư Lưu gọi điện bảo tôi đến văn phòng, thầy nói: “Ninh Khả, thầy có việc nhờ em.”
“Việc gì ạ?”
“Là như thế này, năm nay không phải là chúng ta mở một tọa đàm về chuyên đề Trương Ái Linh sao? Đạo diễn Trương Du Ninh rất muốn quay phim “Trần
Hương Tiêu - Đệ Nhất Lư Hương”. Em biết diễn viên chính của phim đó là
chàng trai người lai mới tiếp xúc với kịch bản. Đã tìm được một người
mới, không có tiếng tăm, từ nhỏ lớn lên ở Mỹ, tiếng Trung nói không thạo lắm, lại cộng với hiểu biết rất ít về văn hóa Trung Quốc, càng không
hiểu được nguyên tác. Do đó, trước khi phim mở máy quay, đạo diễn đưa
cậu ây đến trường chúng ta thính giảng hai tháng...”
“Thầy nói
đến đạo diễn Trương Du Ninh mới đoạt giải thưởng sao? Tuyệt thật, em rất thích phim của ông ấy!” Tôi thích thú chen vào.
Giáo sư Lưu cười cười: “Không sai, chính là ông ta. Ông ta quen với thầy, có cơ hội thầy sẽ giới thiệu với em. Ông ấy rất coi trọng bộ phim này, muốn tất cả
hoàn hảo nên mới đưa diễn viên chính đến thính giảng. Thầy sắp xếp cho
thanh niên đó một phòng ký túc xá của sinh viên cao học, phòng 307, cùng tầng với em. Việc này vẫn phải giữ bí mật, đạo diễn hy vọng giữ được
cảm giác thần bí cho diễn viên chính trước khi phim bắt đầu trình chiếu. Do đó, thầy muốn em giúp đỡ. Em có thời gian rảnh dẫn cậu ấy đi làm
quen với môi trường ở nơi đây, sắp xếp bài học cho cậu ấy. Rảnh rỗi,
cùng cậu ấy luyện tiếng phổ thông, cậu ấy dùng tiếng Trung giao tiếp
không có vấn đề chỉ là không đọc chuẩn lắm.”
“Dạ, anh ấy khi nào đến ạ?”
“Ngày mai. Làm phiền em rồi, thi tốt nghiệp cuối kỳ của năm nay tôi sẽ cho em điểm cao! Đúng rồi, cậu