tầng, khi qua phòng quản
lý, nhân viên quản lý gọi tôi, nói có người gửi đồ cho tôi ở đó.
Là túi của tôi! Trong túi có danh mục sách của tôi, còn có sách anh cho tôi mượn, ngoài ra còn có một bức thư.
Ninh Khả, kỳ nghỉ đông là một tháng gian nan nhất của anh. Mất đi em khiến
anh bắt đầu hoài nghi cách xử thế của mình lâu nay. Quen em nhiều năm
như vậy, trong lòng anh kỳ thực đã chọn em, nhưng anh lại chưa hề cho em sự tôn trọng và tình yêu mà em đáng nhận được, chỉ là luôn được nhận từ em, và coi nó là điều đương nhiên.
Về nhà anh mới biết bố bị ung thư, đã là giai đoạn cuối, điều này khiến anh tức giận, chỉ trích người nhà không nói sớm cho mình. Nhưng bình tĩnh lại suy ngẫm, bố sức khỏe
không tốt, anh nên sớm biết điều đó, anh chưa từng chủ động hỏi thăm,
quan tâm. Sau Tết không lâu, ông qua đời. Anh đau khổ và tự trách mình,
nếu anh có thể sớm quan tâm đến bố, có lẽ ông đã được điêu trị kịp thời, hoặc để ông sớm cảm nhận được tình yêu của anh dành cho ông cũng được!
Ninh Khả, khi đau khổ, vô số lần anh nhớ đến em, vô số lần muốn gọi cho em,
muốn tâm sự với em. Anh ngộ ra sự ích kỷ của mình trước kia, anh không
có tư cách yêu cầu em làm gì vì anh cả. Ninh Khả, anh chỉ muốn yêu em,
cho em tự do.
Ninh Khả, em không biết anh nhớ em thế nào đâu, nhớ em nhiều nên cứ muốn ôm em, ở bên em. Hồi ức về những ngày vui vẻ trước kia đến như giấc mộng, mà anh lại như bị ma ám, vì một người phụ nữ
chẳng liên quan, làm ngắt quãng hồi ức đó. Ninh Khả, mình còn có thể
quay về như trước kia không?
Đọc xong thư, nước mắt tôi
trào ra, cuối cùng hiểu ra tại sao anh lại gầy như vậy, tại sao cả kỳ
nghỉ anh không liên lạc với tôi. Tẩt cả đều bị tôi gạt sang chín tầng
mây, tôi đau lòng đến muốn chết, chỉ muốn lập tức gặp anh, an ủi anh, để anh vui, anh cười.
Chuông vào lớp vang lên làm đứt đoạn dòng suy nghĩ trong tôi, đi thẳng đến chỗ ở của anh.
Tôi dùng chìa khóa nhẹ nhàng mở cửa phòng anh.
Anh đang quay lưng lại với tôi và đang viết bài. Tôi đi nhẹ đến, từ phía
sau ôm chặt anh. Anh giật mình, quay lại nhìn tôi, thuận tay kéo tôi
ngồi lên đùi, đưa tay luồn vào tóc tôi, hỏi: “Ninh Khả, em không trách
anh phải không?”
“Em nói rồi, em chưa từng trách anh. Chọn chia tay, chỉ là vì em quá nhu nhược, không dám tiếp tục cho đi tình yêu nữa.”
“Không sao, ở bên cạnh anh. Lần này để anh yêu em, được không?” Trong mắt anh ngân ngấn nước, nhẹ nhàng hỏi tôi.
Đây là lần đâu tiên anh mềm yếu trước mặt tôi, tôi không thể từ chối.
Chúng tôi ôm nhau, hôn nhau, nói với nhau không hết lời. Việc diễn ra trong
hơn một tháng chúng tôi chia tay đều chia sẻ với nhau.
Anh nói
hôm bố qua đời anh đau lòng, sự căm hận và bất lực cứ vô hình lớn dần
lên trong đầu anh, khiến anh nghẹt thở. Lúc đó anh hy vọng thời gian
trôi ngược, trở về với quá khứ, anh sẽ không bỏ tất cả tâm trí vào việc
học, thà rằng không là nghiên cứu sinh, ở bên cạnh bố nhiều hơn, đáng
tiếc tất cả đã muộn, “con muốn chăm sóc bố mà bố không còn” câu nói này
bao hàm những tình cảm phức tạp cho đến thời khắc này anh mới lĩnh ngộ
sâu sắc.
Anh lại nói: “Ninh Khả, anh quyết không để mọi việc xảy
ra lần nữa. Trước kia anh quá tập trung vào việc học, bỏ qua bạn bè,
người thân và cả em Ninh Khả, anh muốn đợi khi trường phân phòng cho
anh, đón mẹ đến sống cùng, em đồng ý không?”
Tôi ôm đầu anh, hôn
lên trán anh, nói: “Đương nhiên em đồng ý rồi, đồng ý 100%.” Quen anh
hơn ba năm, đó là lần đầu tiên tôi đứng trước anh không giống như một
sinh viên, không giống một người em gái, mà thực sự giống một người yêu
an ủi anh, để anh dựa vào.
Không biết từ lúc nào, bụng tôi phát
ra tiếng kêu ục ục, ngẩng đầu nhìn thời gian, đã là 4h chiều, mà từ 7h
sáng, sau khi ăn xong bữa sáng thì tôi cũng chưa ăn gì.
Anh cười
khoái chí: “Chưa ăn cơm trưa đúng không? Đi nào, lâu rồi anh chưa từng
ăn bữa cơm ngon, chúng ta phải ăn một “bữa ra trò”!” Nói xong anh kéo
tôi đi.
“Đợi đã, em còn có việc bàn bạc với anh!”
“Còn có việc gì? Em không phải lại hối hận chứ? Không muốn ở bên anh sao?” Anh đùa đấy.
“Đi đi đi! Em dang nghĩ, trước anh là nghiên cứu sinh, em là sinh viên
trong khoa, cả hai là sinh viên, cả ngày bên nhau cũng không sao, nhưng
nay anh là giáo viên, em là sinh viên cao học, anh còn là thầy chủ nhiệm lớp em, chúng ta tay trong tay thế này, không hay lắm.”
“Ninh Khả, đầu em nhỏ mà nghĩ nhiều vậy, trong trường nhiều người sớm đã biết quan hệ của mình!”
“Tuy như vậy, khó tránh khỏi bàn tán. Anh cũng hy vọng mau được phân nhà,
đón mẹ đến mà? Còn nữa bố mẹ em mới vừa chấp nhận việc chúng mình chia
tay, giờ nói với họ mình lại làm hòa, sợ là sẽ bị phản đối!”
Anh nghĩ, rồi nói: “Được, vậy bữa tối làm thế nào?”
Tôi nheo nheo mắt: “Anh đi mua về, chúng ta ăn trong phòng. Còn em tranh
thủ lúc này dọn dẹp “ổ chuột” cho anh, lộn xộn thế này, em không chịu
nổi!”
“Tuân lệnh! Cô nương ốc!”
<