Tình Yêu Cappuccino

Tình Yêu Cappuccino

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 327052

Bình chọn: 10.00/10/705 lượt.

ó
thể đánh bóng tên tuổi họ, có thể nói là chỉ có lợi không có hại. Tạp
chí đó thấy thái độ của mình kiên quyết, có chút lo lắng, nói với mình
tin tức của họ không phải trên trời rơi xuống, là có người tiết lộ,
người đó là bạn thân của mình! Mình đương nhiên không tin, liền đi hỏi
cô ta, trong lòng chỉ muốn chứng thực lời của tạp chí đó. Ai ngờ cậu ta
thừa nhận, khiến mình không kịp trở tay. Cậu ấy nói cả lớp chỉ còn một
mình cậu ấy không có vai diễn, cậu ta không thể không giở trò này, tạp
chí đó hứa sẽ có một kỳ chuyên phỏng vấn cô ta. Cô ta còn nói như vậy có lợi cho tất cả mọi người, tại sao lại không làm? Mình chẳng biết nói
gì, từ đó không qua lại với người đó nữa. Người đó đến nay vẫn thường
công khai nhắc đến mình, ra điều tình cảm chị em sâu đậm lắm.”

Tôi ngạc nhiên: “Ồ, người cậu nói chính là...”

“Đúng, chính là cô ta! Mình không nhắc đến tên cô ta nữa, mình không muốn
nghe. Sau này mình hiểu trong xã hội một người phụ nữ muốn thành công
phải trả giá rất nhiều, tình yêu, tình bạn, thậm chí cả danh dự và cả
trinh tiết.” Hàn Vũ Băng cười đau khổ.

Tôi an ủi: “Đừng nản lòng, thứ dễ mất đi chỉ có thể chứng tỏ cậu vốn không nên có. Cậu nhìn xem sự nghiệp hiện tại rất tốt, có bạn trai yêu cậu, còn có người bạn là mình, mình tuyệt đối không bán đứng cậu.” Nói xong tôi đưa tay lên thề, chọc
cô ấy cười.

Hàn Vũ Băng cười: “Cậu nghĩ như vậy là đúng, đây là
lời mình muốn khuyên cậu. Cậu vẫn trẻ, chọn sự nghiệp đáng tin cậy hơn
chọn tình yêu nhiều, nếu có duyên cuối cùng vẫn là của cậu, không cân
cậu lo lắng quá nhiều.”

Từ hôm đó, trong tôi dồn thời gian và sức lực nhiều hơn cho công việc, lại mua nhiều hoa cỏ trồng ở ban công ngoài phòng tôi.

Trong khoảng thời gian này, tình cảm của tôi và Hàn Vũ Băng ngày càng sâu
đậm. Tôi nói với cô ấy tôi đã ký hợp đồng ba năm với đạo diễn Trương Du
Ninh, vì thế càng có cảm tình đối với văn học Hoa ngữ và điện ảnh, nên
rất xin lỗi không thể làm với cô. Cô ấy hiểu sự lựa chọn của tôi, và cho rằng theo đạo diễn Trương Du Ninh là lựa chọn sáng suốt.

Thời
gian cô ấy ở Bắc Kinh, chúng tôi dường như mỗi ngày đều gặp nhau, đến
nay cô ấy không còn ngần ngại khi nói chuyện với tôi, chỉ là vận động
nhiều hơn để duy trì thể hình, khí sắc ngày càng tốt hơn, càng tươi sáng và có thần thái. Chúng tôi thường cùng nhau xuất hiện ở các nhà hàng
hay chỗ tập thể dục thẩm mỹ, dùng đồ ăn ngon để lấp chỗ trống về tình
cảm, vận động để thải ra những chất độc đối với tâm trạng trong cơ thể,
dần dần tôi không còn ủ rũ vì chuyện chia tay nữa.

Nhưng không có nghĩa là tôi gạt Văn Hạo ra khỏi suy nghĩ. Trên mạng tôi thường tìm
cách thăm dò thông tin mới nhất của anh qua Văn Hinh.

Yêu một người bốn năm,

Mất một người,

Chỉ cần hai tháng ngắn ngủi.

1.

Cuối tuần của tuần giữa tháng 11, giữa thu ở Bắc Kinh.

George ở phòng chiếu dưới tầng xem phim, tôi mặc áo len dày lên mạng trong phòng sách.

Tôi hỏi Văn Hinh như thường lệ: “Trường đại học gần đây có gì mới không?
Thực ra chúng tôi đều biết bề ngoài hỏi về trường nhưng là muốn hỏi tình hình của Văn Hạo.

Văn Hinh ấp úng nói trường đã quyết định giữ lại Khang Minh Huân.

Tôi vội chúc mừng họ, như thế này họ sẽ không phải lo về chuyện kinh tế nữa. Sau đó tôi lại hỏi thẳng: “Văn Hạo vẫn ổn chứ?”

Văn Hinh thấy tôi vẫn còn hy vọng, đáp lại: “Khả Khả, việc này mình không
muốn nói nhưng cậu đã hỏi thì mình sẽ nói thẳng với cậu, nhưng cậu đừng
quá đau lòng đấy!”

“Rốt cuộc là chuyện gì? Cậu muốn mình chết vì hồi hộp đúng không?” Trong lòng tôi đã có dự cảm không hay.

“Nghe nói Văn Hạo và Liễu My đã đến với nhau. Họ còn gửi thiếp mời đến trường, sẽ kết hôn.”

Đây đúng là sét đánh giữa trời xanh!

Sau khi chia tay tôi đã nghĩ đến mọi khả năng nhưng chưa từng nghĩ chia tay mới hai tháng, anh đã muốn kết hôn với người khác...

Lần trước Hàn Vũ Băng còn an ủi nói vấn đề giữa tôi và anh không liên quan
đến Liễu My, giờ thì sao lại không liên quan, họ sắp kết hôn rồi đó
thôi!

Nhất thời tôi cảm thấy luồng khí lạnh luồn qua người, chân tay run lên, liên tục hắt xì hơi.

“Khả khả, Khả Khả, cậu vẫn ổn chứ? Cậu sao vậy?” Hàn Văn Hinh ở đầu kia lo lắng.

“Mình rất ổn, giờ còn có việc, mình thoát đây.” Tôi miễn cưỡng đánh vài chữ, sau đó tắt máy.

Nhưng tuy đã ngắt nguồn điện máy tính cũng không thể xóa xạch những dòng chữ
đó khỏi đầu tôi. Tôi tin điều Văn Hinh nói là sự thật. Tuy hai tháng
chia tay, chúng tôi không có chút liên hệ nhưng tôi chưa từng nghĩ tôi
mất anh nhanh đến vậy! Còn anh rất nhanh trao tình cảm và hạnh phúc cho
người khác! Không, đó không phải là người khác, là Liễu My! Đó là người
con gái khiến anh động lòng, là người con gái trong mộng tưởng.

Trái tim tôi như bị dao cứa, nước mắt đua nhau rơi xuống.

Không biết từ khi nào George đã đẩy cửa bước vào.

Cậu ta ôm chặt tôi: “Đừng đau lòng, đừng đau lòng! Mình ở


Polaroid