Tôi Ghét Thần Tượng

Tôi Ghét Thần Tượng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 3211333

Bình chọn: 8.5.00/10/1133 lượt.

, em đã bỏ đi đâu hả…??

Thanh chán nản trả lời.

_Em ở trong bệnh viện….!!

Mặt Thu tái nhợt.

_Căn bệnh cũ của em lại tái phát hả…??

Thanh ngơ ngác.

_Chị bảo gì cơ…??

Thu vội xua tay.

_Không…không có gì….!!

Càng nghe Thu nói, Thanh càng cảm thấy mù mờ. Ông Hoàng quan sát Hoàng Quân
thật kĩ, ông gật gù hài lòng, chàng ca sĩ, diễn viên, người mẫu này ông
không lạ gì, làm trong giới văn nghệ sĩ mà lại không biết Hoàng là ai
thì thật là lạ.

Bà Nhung mỉm cười chào Hoàng.

_Chào cháu….!!

_Dạ….!! Chào cô….!!

Hoàng gật đầu chào cô Lý.

_Chào chị….!!

Cô Lý phì cười.

_Chào em…!! Chị thật không ngờ là em có thể yêu cháu gái của chị. Con bé
nghịch ngợm và quậy như con trai mà em cũng có thể chịu được à…??

Hoàng cười.

_Dạ….!! Tính cách của cô ấy rất dễ thương, vì em thích nên em mới yêu…!!

Thanh đỏ bừng cả mặt. Thanh gắt.

_Ăn nói lung tung….!!

Hoàng cầm lấy tay Thanh, Hoàng nheo mắt bảo.

_Em giới thiệu “em” của em cho anh biết đi…!!

Thanh lúng túng.

_Đây…đây là….!!

Rất tự nhiên Hoàng bước đến, Hoàng chìa tay ra, Hoàng bảo.

_Chào em…!! Anh là Hoàng, rất vui vì được gặp em…!!

Thu là người tinh ý nên nhận ra Thanh đã nói hết sự thật cho Hoàng biết. Thu gật đầu chào.

_Hình như anh đã biết gì rồi…??

_Đúng, thứ mà anh biết hy vọng em cũng biết…!!

_Tất nhiên em là người trong cuộc em phải rõ hơn anh chứ…??

Hoàng bật cười, bố mẹ Thanh, cô Lý nhìn ba đứa trẻ, họ không hiểu gì cả, họ linh cảm hình như bọn chúng đang dấu họ điều gì đó.

Bữa tiệc tối hôm qua do Thanh và Hoàng bị ngất nên không thể tổ chức được,
hôm nay sẵn bố mẹ Thanh, cô Lý và Thu sang đây nên bố Hoàng mời họ đến
nhà hàng ăn cơm.

Ông Vỹ mặc dù vừa mới gặp mặt Thanh nhưng đã quý mến Thanh, còn Thanh cũng coi ông như cha. Tình cảm giữa hai người rất
gần gũi, rất gắn bó.

Ông Hoàng và ông Vỹ đều là dân làm nghệ
thuật, họ đều quản lý người nổi tiếng nên họ hiểu nhau, cả hai cười nói
không ngớt, họ tâm đầu ý hợp, nói chuyện rôm rả không dứt.

Bà Nhung ngược lại bà im lặng ngồi quan sát Thanh và Hoàng, bà nhìn ánh mắt Hoàng trao cho Thanh, bà mỉm cười nghĩ.

_Hình thằng nhóc này yêu con bé Thu thật lòng…!! Nếu nó không yêu con bé Thu
nó sẽ không nhìn con bé Thu như thế…!! Mình hy vọng đây là tình cảm thật sự của chúng nó không phải là sự bồng bột nhất thời nếu không…!!

Bà thở dài, trong lòng bà có một bí mật, bà vẫn chưa nói thật cho Thanh
biết thật ra Thanh là ai, thật ra Thanh đã gặp phải chuyện gì, bà không
nói vì bà không muốn Thanh đánh mất đi nụ cười trẻ thơ, không muốn Thanh đánh mất đi niềm vui sống của mình.

Bà muốn Thanh được vui vẻ,
muốn Thanh luôn tự tin, muốn Thanh luôn yêu đời, và điều đặc biệt là bà
muốn Thanh quên đi quá khứ đau buồn của chính mình.

Do nhà Thanh
thuê chật hẹp nên không đủ chỗ cho cả đại gia đình, nên gia đình Thanh
đành phải thuê khách sạn để ở. Mặc dù bố Hoàng có mời họ về nhà nhưng bố Thanh từ chối.

Ông Hoàng là một người có nguyên tắc, ông không thích phiền lụy, không thích cậy nhờ vào người khác khi ông vẫn còn khả năng.

Cả đêm hôm đó hai chị em Thanh nằm ôm nhau. Thu buồn rầu bảo Thanh.

_Chị xin lỗi vì có một chuyện chị vẫn chưa nói cho em biết….!!

Thanh nôn nóng hỏi.

_Chị còn chuyện gì chưa nói em biết…?? Sao chị còn không mau nói nhanh lên…!!

Mắt Thu đỏ hoe, Thu bảo.

_Thật ra…chị bảo em sang đây một phần vì chị muốn trốn tránh cảnh bị các bạn
trong lớp bắt nạt một phần vì chị muốn chạy trốn chính mình….!!

Thanh thảng thốt kêu lên.

_Chị bảo sao…??Chạy trốn chính mình nhưng chị chạy trốn ai mới được chứ…??

_Chính chị…!!

Thanh cáu.

_Chị nói thế có bằng đánh đố em. Em làm sao mà hiểu được nếu như chị không nói rõ ràng ra….!!

_Chị chạy trốn khỏi mối tình câm lặng chị đã dành ột người nhưng người đó không đáp lại nên chị mới phải chạy trốn…!!

Thanh mở to mắt ra nhìn chị Thu. Thanh không thể tin được là chị mình cũng từng yêu. Thanh vội hỏi.

_Không phải bây giờ chị đang yêu anh Trường hay sao…??

Thu bật cười.

_Chị và anh ấy không thể thành đôi được. Anh ấy đã nhận chị làm em gái vì chị đã kể hết sự thật cho anh ấy biết rồi…!!

Thanh ngồi bật dậy, Thanh hối thúc.

_Là ai…?? Sao chị không nói mau lên, em đang tò mò muốn chết đây này...!!

Thu đỏ bừng cả mặt, Thu lắp bắp.

_Anh...anh Long...Long....!!

Thanh chết lặng, mặt Thanh tái lại.

_Chị...chị bảo...bảo sao...?? Anh...anh Long chính..chính là người khiến chị phải chạy trốn ư...??

Thu gật đầu. Thanh cảm thấy trời đất chao đảo, hai chị em yêu chung một
người như thế làm gì còn nỗi đau nào hơn, còn nỗi khổ nào hơn. Thanh run giọng hỏi.


Ring ring