g cho hắn là Đường Oanh… Tỷ tỷ Đường Linh của nó từng bị trọng thương dưới tay Sở Hà Y, cho nên lúc bôi thuốc, nó cố tình dùng Phượng Tiên Hoa cao, thứ đó tuy cầm máu rất hữu hiệu nhưng bản thân lại là một loại độc dược mãn tính. Tùy theo thời gian càng dài, độc tính sẽ càng lúc càng mạnh, số lần phát tác sẽ càng tăng, trong vòng ba tới năm năm là có thể lấy tính mạng một người.
“Vậy túy ngư thảo là thuốc giải của thứ ấy?”
“Thuốc giải cần có mười mấy vị phối chế nhưng xem ra Ngô Du có thể đoán được phối phương. Các thứ khác bọn họ dùng tiền đều có thể mua được chỉ trừ thứ này.”
Đường Tiềm chán nản ngồi xuống, hỏi: “Nói như vậy, cô ấy dám xông vào Dược các?”.
Hôm trước ở Phi Diên cốc, hắn luôn có một thứ ấn tượng rất mạnh về nàng, cho rằng nàng là một cô gái rất nhát gan, không biết võ công, sợ tối, sợ đói, động một tí là ré lên, bị trêu chọc một chút là đòi cắn lưỡi tự sát. Còn may nàng là đại phu, nếu không lúc nhìn thấy máu chắc sẽ ngất luôn. Hắn không cảm thấy lạ chút nào, nói cho cùng nàng là một cô gái. Trong đầu hắn, hình như con gái đều như thế cả. Dược các của Đường môn canh gác rất nghiêm ngặt, đến bản thân hắn cũng không thể tự tiện ra vào, lẽ nào nàng lại có thể trộm được thứ thảo dược ấy?
Đường Tầm dứt khoát lắc đầu: “Túy ngư thảo trong Dược các đều đã được chế thành thuốc cả rồi. Đêm qua mưa lớn, Ngô đại phu của chúng ta một mình ngụp lặn trong sóng to gió lớn, bơi qua Tây Bình hồ, trèo lên Hạc đảo, cắt sạch sẽ túy ngư thảo hoang mọc trên đó, sau đó lại dưới trời sấm chớp bơi về bờ bên này, trốn về hướng cửa tây. Nửa đường gặp phải hai gia đinh tuần đêm, cô ta rút chủy thủ đâm tới, đâm gần chết một trong hai người. Lại còn đánh lộn với người còn lại, nhưng sức yếu không chống nổi mới cúi đầu chịu trói… Câu chuyện nghe hồi hộp, ly kỳ như thế xứng đáng được biên thành chuyện kể, lưu truyền hậu thế”.
“Thật ra nàng có thể cứ về đây tạm lánh trước…”, Đường Tiềm vẫn cứ trầm mê không tỉnh.
Đường Tầm không nhịn được gõ vào trán hắn một cái, dở khóc dở cười nói: “Lão đệ, đệ bị người ta quay như chong chóng rồi mà vẫn biện bạch hộ cô ta à? Đầu óc để đi đâu rồi? Chỉ sợ Đường Hoài lại đòi truy cứu trách nhiệm của đệ, gán cho đệ tội danh ‘dẫn sói vào nhà’, không sai chứ?”.
“Giờ nàng đang bị nhốt ở đâu?”, hắn trầm mặc hỏi.
“Thủy lao”.
Đường Tiềm bắt đầu khoác áo, buộc giày, sau đó xách đao đi ra cửa.
Đường Tầm giữ hắn lại: “Muốn đi đâu? Lúc này rồi đệ chớ có hành động theo cảm tính!”.
Hắn gạt tay Đường Tầm ra, trầm mặt nói: “Huynh chớ có quản đệ!”.
Cánh cửa be bé đó không hề bắt mắt, sau khi mở ra lại có một cơn gió lạnh buốt lùa qua.
Hiện giờ, sau cánh cửa có hai gian ngách, mỗi gian có bốn người gác, luân phiên túc trực.
Sau khi làm chủ Hình đường, việc đầu tiên hắn làm là thanh lý Thủy lao. Bây giờ nước trong Thủy lao đã bị tát sạch, bốn bức tường được quét vôi mới, sau khi quét dọn sạch sẽ lại còn trải trên đất một ít cỏ khô, thành một nhà ngục cực kỳ quy phạm.
Tám hộ vệ nơi này đều là thủ hạ của hắn, đi vào đại sảnh hắn nghe thấy bọn họ vội vàng chào mấy tiếng “Đường chủ”, liền mỉm cười chào hỏi bọn họ.
“Nghe nói đêm qua có đưa tới một cô gái?”
“Đúng vậy, Đường chủ. Giam vào gian số bốn, là do lão đại phái người đưa tới.”
“Ta đi xem sao, đưa ta chìa khóa.”
“Lão đại nói đấy là trọng phạm bản môn, ai cũng không được gặp, đem chìa khóa đi rồi.”
“Thế thì đưa ta chìa khóa dự phòng.”
“Leng keng” vài tiếng, một người trong số đó đưa chìa khóa vào tay hắn: “Đường chủ, đi nhanh về chóng”.
Gió lùa qua phòng mang theo mùi nấm mốc cay mũi. Đây đã là mùi dễ ngửi nhất nơi này rồi.
Hắn lần tới phòng số bốn, mở cánh cửa sắt, khẽ gọi một tiếng: “Ngô Du”.
Trong phòng yên ắng, không có tiếng người nhưng hắn có thể nghe thấy có tiếng hô hấp khe khẽ cách mình không xa. Hắn bước tới đó, cúi người xuống, lần mò dưới đất, sờ được một thân thể nóng bừng, liền mặc kệ tất thảy ôm người đó lên, lay lay đầu nàng, nhỏ giọng gọi: “Ngô Du”.
Trán nàng nóng rực, đêm qua dầm mưa, lại bơi trong nước lạnh lâu như thế, giờ đang cuối thu buốt giá, cho dù có là thân gang mình thép cũng chịu không thấu.
Tấm áo lụa vừa mỏng vừa nhỏ ướt sũng dán vào người nàng. Hắn cởi y phục nàng, thay bằng áo ngoài khô ráo của mình. Nàng giật mình tỉnh lại, vươn tay ra, ôm chặt lấy cổ hắn, úp trán vào mặt hắn, khe khẽ nói: “Vô Phong… là chàng sao?”.
Trong lòng chấn động mãnh liệt, tay hắn run lên, suýt nữa buông nàng rơi xuống đất.
Trong thời khắc ấy thân thể nàng mềm nhũn, như đóa hoa sen đặt trong tay hắn. Giọng nói của nàng ngọt ngào mỹ diệu, ấm áp nũng nịu, vẳng bên tai như tiếng nhạc chốn thần tiên. Vậy mà toàn thân hắn cứ như bị dìm trong nước sông giá buốt, như rơi vào một khối hổ phách, ở một không gian xa xôi cách vợi khác mà thưởng thức một sự mỹ lệ khiến người ta tê tái.
Hắn nghe thấy nàng lí nhí nói tiếp: “Có túy ngư thảo, chàng… chàng sẽ không phải thống khổ như thế nữa…”.
Dần dần, giọng nói của
