Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia
Tác giả: Đạm Nguyệt Tân Lương
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3214835
Bình chọn: 8.00/10/1483 lượt.
hai người gần như vậy, hô hấp của hắn có chút dồn dập lọt vào trong tai nàng, không biết vì sao trong lòng nàng cảm thấy ngứa ngáy khó chịu, giống nhau có cọng lông chim cọ cọ vào trong lòng, tâm thần trong khoảng thời gian ngắn lại hoảng hốt: “Không có, không có uống thuốc gì khác nữa……”
Sắc mặt Hoàng Phủ Thanh Vũ ngưng trọng xuống: “Không có uống thuốc gì khác nữa sao?”
Tịch Nhan nhìn hắn, đột nhiên trong lòng cảm thấy giật mình, vì mới vừa rồi bản thân nàng trong cơn hoảng hốt cùng mê muội đã nhu thuận nghe lời hắn, nên nàng mạnh mẽ vươn tay đẩy hắn, còn mình cũng rút lui hai bước, cách hắn rất xa.
Hoàng Phủ Thanh Vũ nhìn nàng, ánh mắt lạnh lùng, giống như đi thẳng vào lòng người.
Tịch Nhan không dám nhìn thẳng vào hắn nên vội tránh đi ánh mắt hắn, cắn răng nói: “Ta không biết ngài muốn gì, nhưng còn con của ngài, ngài không muốn cho nó nhận tổ quy tông sao?”
Hoàng Phủ Thanh Vũ lại một lần nữa ngưng mắt nhìn về phía nàng.
Tịch Nhan liếc nhìn qua khóe mắt cảm giác ánh mắt của hắn đang chăm chú vào khuôn mặt mình, nàng cố tự trấn an mình phải hết sức bình tĩnh, vừa cười vừa nói: “Đúng vậy, nữ nhân của ngài đã sinh cho ngài một đứa con, đương nhiên, có khả năng ngài không biết, nhưng ngài sẽ không phải ngay cả nàng ta cũng không nhớ rõ chứ?” Tịch Nhan nhướng mắt lên, gằn từng chữ từng chữ một: “Trầm – Đạm – Tuyết, ngài còn nhớ rõ không?”
Chương 253
Truyện Tiên Hiệp – -Y
Nàng nói, nữ nhân của ngài đã sinh cho ngài một đứa con, Trầm Đạm Tuyết, ngươi còn nhớ rõ sao?
Trong chớp mắt, Hoàng Phủ Thanh Vũ gần như mất đi hô hấp, nhìn ánh mắt của nàng đều đã thay đổi. Hồi lâu sau, hắn mới tìm lại thanh âm của chính mình: “Nàng nói cái gì?”
Tịch Nhan tà tà liếc mắt nhìn hắn một cái, cười lạnh nói: “Còn nhớ không, Hoàng Thượng?”
Hoàng Phủ Thanh Vũ tựa hồ khắc chế không được tới gần nàng, kéo mạnh nàng vào trong lòng mình, giữ chặt khuôn mặt của nàng, cố gắng hướng ánh mắt của nàng phải đối diện với ánh mắt của mình, giống như muốn tìm một điều gì đó từ trong đôi mắt của nàng.
Tịch Nhan bị hắn làm cho đau, nhịn không được nhíu mi giãy dụa: “Ngài làm gì vậy?”
Hoàng Phủ Thanh Vũ nhịn không được nhỏ giọng rủa một tiếng: “Đến tột cùng Nam Cung Ngự đã làm gì nàng rồi?”
“Huynh ấy thật sự đối xử rất tốt với ta!” Tịch Nhan không thể thoát khỏi hắn, bèn lấy chân đá hắn, nhưng nàng phát hiện làm thế vẫn không có tác dụng, liền cố gắng bình tĩnh lại, nhìn hắn, kiều mỵ nở nụ cười: “Hoàng Thượng, ngài là người trên vạn người, muốn nữ nhân thế nào mà không được chứ? Nếu ngài muốn ta, cũng có thể, chỉ cần ngài cho ta Hàn trì tuyết liên cùng Dao trì đậu khấu.”
Chỉ một thoáng, chỉ một thoáng thôi, trong lòng hắn như trời sụp đất nứt, nhớ đến có một lần, bản thân mình mạo hiểm đi đến Đại Sở, ở trên đường nhìn thấy tình hình của nàng.
Hắn nhìn thấy nàng ở bên cạnh Nam Cung Ngự, vừa cười nói vừa đùa giỡn, ánh mắt trong trẻo như làn nước hồ thu, bộ dáng không có chút ưu thương nào, điều đó rốt cuộc làm cho tâm hắn hoàn toàn chết lặng, sau đó hắn quay trở về Bắc Mạc.
Nhưng nếu, nếu khi đó nàng đã mất đi ký ức —
Hắn nhịn không được lại đưa cánh tay lên nắm thật chặt nàng lại: “Nàng biết ta là ai sao?”
“Ngài?” Tịch Nhan cười lạnh một tiếng, “Không phải là hoàng đế Bắc Mạc Hoàng Phủ Thanh Vũ sao? Người đã phát binh tấn công Đại Sở, vị quân chủ vĩ đại suýt chút nữa đem ta nhất tiễn xuyên tâm, ta nói đúng không?”
Trầm mặc hồi lâu sau, khóe môi hắn chậm rãi gợi lên ý cười đạm mạc: “Được, thì ra là thế. Như vậy nàng cho rằng chỉ với thân phận quận chúa Tây Càng của nàng, chỉ với một câu nói, lão Cửu sẽ mang nàng tới gặp ta sao? Nàng dựa vào cái gì để có thể diện kiến ta?”
Tịch Nhan không phải không từng nghĩ về vấn đề này, chỉ nói: “Ta không biết nguyên nhân, đương nhiên, chỉ cần có thể diện kiến ngài, nguyên nhân kia cũng không quan trọng! Chỉ cần ngài hứa cho ta thuốc.”
“Vì hắn, nàng sẽ không hối hận chứ?” Hoàng Phủ Thanh Vũ chậm rãi kề sát vào mặt của nàng, trầm giọng nói.
“Đúng.” Tịch Nhan ngẩng đầu lên đối diện với ánh mắt hắn, thản nhiên nói.
Đột nhiên, Hoàng Phủ Thanh Vũ lại bất ngờ cúi đầu, mạnh mẽ chiếm đoạt đôi môi của nàng, sau đó chiếc lưỡi linh hoạt bắt đầu không chút e dè tiến vào, giống như muốn nuốt tất cả hô hấp của nàng vào trong bụng.
Tịch Nhan mở to hai mắt nhìn hắn, cả kinh không thở nổi, nhưng mà vì sao lại có một loại cảm giác quen thuộc như vậy?
Nàng nhìn khuôn mặt tuấn lãng trước mắt, trong lòng ầm ầm một tiếng — đúng rồi, tình hình như vậy, ở trong mộng từng xuất hiện rất nhiều lần, là hắn, hắn! Chẳng qua, trong mộng hắn thực ôn nhu, chứ không bá đạo đoạt lấy như thế này.
Đoạt lấy…… Tịch Nhan hốt hoảng, đột nhiên trong lúc đó bừng tỉnh lại, vội vàng ra sức giãy dụa.
Chiếc mũ trên đầu nàng bị hắn kéo xuống, mái tóc đen rơi xuống, trang phục thái giám trên người nàng cũng bị hắn vầy vò đến rối loạn, đai lưng bị bung ra, quần áo xốc xếch.
Rốt cuộc hắn buông đôi môi của nàng ra, nhưng vẫn ép buộc nàng phải trán chạm trán với hắn như cũ, nhẹ nhàng chạm vào môi nàng, thanh âm trầm thấp đủ để ch