Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia

Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia

Tác giả: Đạm Nguyệt Tân Lương

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3214762

Bình chọn: 8.5.00/10/1476 lượt.

o một mình nàng có thể nghe được: “Nhan Nhan, hiện tại, có nhớ ta là ai chưa?”

Tịch Nhan hít thở phì phò từng ngụm từng ngụm, lại bị buộc phải nhìn vào ánh mắt hắn nên cảm thấy từ nơi tối đen, sâu thẳm trong đầu đang dâng lên cơn lốc xoáy giống như phải cuốn nàng vào trong ấy. Nàng nhịn không được nhắm hai mắt lại, trong đầu lặp đi lặp lại câu nói kia của hắn — có nhớ ta là ai chưa?

Giống như nàng vốn nên biết hắn, mà hắn giống như thông qua hành động thân mật vừa rồi mới có thể nhắc nhở nàng rằng bọn họ từng có qua lại với nhau?

Nhưng bọn họ từng có qua lại sao? Thật là vớ vẩn! Cho tới bây giờ nàng chỉ sống ở Tây Càng, hơn một năm trước mới theo Nam Cung Ngự đi đến Đại Sở, làm sao có thể biết được hắn? Còn nữa, nếu nàng biết hắn, làm sao nàng có thể hoàn toàn không có chút ấn tượng nào vậy?

Nàng bỗng dưng cảm thấy mình giống như đang trầm mê, theo như lời nói của Hoàng Phủ Thanh Thần, từng câu từng từ đều thể hiện rằng bọn họ chắc chắn có quen biết nhau. Hơn nữa, nếu là người xa lạ, hắn làm sao có thể vì một câu nói không biết là thật sự hay giả dối của nàng liền tùy tiện mang theo nàng tiến cung diện thánh chứ?

Lúc trước nàng cố ý xem nhẹ điều này, không muốn suy nghĩ đến, giờ này khắc này rốt cuộc xâu chuỗi lại, toàn bộ đều nói cho nàng một sự thật — nàng chắc chắn biết hắn, biết vị hoàng đế Bắc Mạc này, cũng biết được kẻ từng suýt bắn chết mình Hoàng Phủ Thanh Thần.

Nhưng làm sao có thể, điều này sao có thể?!

Tịch Nhan cảm thấy bản thân mình tựa hồ rơi vào một chiếc lưới thật lớn, tất cả mọi người ngoài lưới đều nhìn nàng, chỉ có nàng, đi dạo trong chiếc lưới đó tìm không thấy đường ra.

Nàng cuối cùng cũng mở mắt ra, nhìn hắn trước mặt: “Ta biết ngài sao?”

Khuôn mặt Hoàng Phủ Thanh Vũ vẫn trầm tĩnh như trước, nhìn nàng, hồi lâu sau mới thản nhiên nói: “Điều đó không quan trọng. Quan trọng là nàng có muốn nhớ lại ký ức của nàng với ta không?”

Ý tứ của hắn là nàng mất trí nhớ sao? Tịch Nhan cảm thấy rất buồn cười, lẩm bẩm nói: “Trí nhớ của ta đều ở trong đầu mình, nhưng không có ngài, ta không biết ngài.”

Hắn chậm rãi buông lỏng nàng ra, xoay người lại: “Nàng đã không muốn nhớ lại, vậy cũng không sao.”

Tịch Nhan ngẩn ra, liền nhìn thấy hắn lại đi về phía thư án, chậm rãi ngồi xuống, không liếc nhìn nàng một cái nào nữa.

Giờ này khắc này, Tịch Nhan không biết nên làm như thế nào cho phải. Tuy rằng chuyện mất trí nhớ đối với nàng mà nói thật sự là quá mức vớ vẩn, nhưng nhiều sự thật xảy ra trước mắt như vậy, nàng cảm thấy hỗn loạn chưa từng có, hồi lâu sau mới mở miệng hỏi: “Vậy ngài có thể cho ta thuốc không?”

Hoàng Phủ Thanh Vũ rốt cuộc cũng nâng mắt lên, ánh mắt chỉ lướt qua người nàng liền cúi đầu lại.

Tịch Nhan rốt cuộc nhịn không được tiến lên, chắn trước thư án của của hắn, nói: “Bất luận là ta có biết hay không biết ngài, ít nhất ta đã nói với ngài Đạm Tuyết sinh cho ngài một đứa con, chẳng lẽ một đứa con nối dõi không đáng giá bằng chuyện vớ vẩn là ta có biết hay không biết ngài sao?”

Chuyện vớ vẩn? Hoàng Phủ Thanh Vũ chậm rãi gợi lên khóe miệng, rốt cuộc ngẩng đầu lên nhìn về phía nàng: “Nhan Nhan, ta lại còn nghĩ đến sau khi nàng rời khỏi ta lại sinh thêm cho ta một đứa con nữa chứ.”

Tịch Nhan, chấn kinh rồi.

Hắn nói, nàng rời khỏi hắn, nàng sinh con cho hắn?!

Nàng ngây người thật lâu, bỗng nhiên ôm đầu kêu to lên — nếu không phải nàng điên rồi, thì nhất định là nam nhân trước mắt này điên rồi! Cái gì mất trí nhớ, cái gì rời khỏi, cái gì con, toàn bộ đều là nói hưu nói vượn!

Nàng cơ hồ muốn té ngã, nhưng lại ngã vào lòng kẻ vừa rồi còn ôm ấp nàng bửa bãi. Hắn không biết từ khi nào đã đi tới bên cạnh nàng, ôm lấy nàng, từng chút lại từng chút vỗ về đầu của nàng, thanh âm trầm thấp bi thương phảng phất như truyền từ trên trời xuống: “Nhan Nhan, nàng làm sao có thể không nhớ rõ ta chứ……”

Tịch Nhan rốt cuộc khắc chế không được lâm vào hôn mê bất tỉnh.

********************************************

Đợi cho đến khi nàng tỉnh lại ở trong một gian phòng tràn đầy màu sắc vàng óng chói mắt, thì đã sớm không còn biết thời gian gì nữa.

Nhưng khi nàng vừa mới mở mắt ra, bỗng dưng ập vào mắt là một đôi mắt đen to tròn, người trước mắt cơ hồ đang dán mặt vào mặt nàng, nàng căn bản không nhìn rõ bộ dáng của người đó.

Tinh thần không chịu nổi sự tra tấn rốt cuộc không còn sức lực chịu đựng được nữa, Tịch Nhan khắc chế không được nhắm mắt hét lên một tiếng.

Khuôn mặt trước mắt kia đột nhiên liền lui về phía sau, Tịch Nhan nhắm mắt lại, chỉ cảm thấy sự ấm áp nho nhỏ một cách mình càng ngày càng xa, lúc này mới chậm rãi mở mắt ra.

Nhưng khi vừa nhìn thấy, nàng lại một lần nữa chấn kinh.

Bên cạnh chiếc giường màu vàng là một tiểu cô nương hơn hai tuổi nhiều, đang mở to hai mắt nhìn nàng. Chính là đôi mắt vừa dán trên mặt nàng vừa rồi.!

Nhưng điều làm Tịch Nhan càng khiếp sợ hơn chính là dung mạo cô bé này không biết vì sao lại vô cùng giống nàng?

Tiểu Bất Ly tựa hồ sinh ra nỗi bất mãn đối với biểu tình trên mặt nàng, khuôn mặt nho nhỏ nhăn nhăn nhó nhó, nhưng nhớ tới lời phân phó của phụ h


XtGem Forum catalog