Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia
Tác giả: Đạm Nguyệt Tân Lương
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3214701
Bình chọn: 10.00/10/1470 lượt.
ng, xuống chút nữa, tiến sâu vào áo của nàng……
Tịch Nhan bỗng dưng thở hổn hển một tiếng, tay hắn phủ trên bàn tay đang nắm chặt quần áo của nàng, ý đồ làm cho nàng buông tay ra, nụ hôn vẫn tiếp tục rơi xuống như mưa không có dấu hiệu ngưng lại —
“Có phải làm như vậy ngài sẽ cho ta thuốc hay không?” Tịch Nhan cắn chặt răng thốt ra một câu.
Chỉ một thoáng, Hoàng Phủ Thanh Vũ cảm thấy huyết khí trong cơ thể đông cứng lại, đình chỉ mọi động tác, giương đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm nàng.
Tịch Nhan đối diện với tầm mắt của hắn, thấp giọng nói: “Nếu làm như vậy, ngài sẽ cho ta thuốc……” Nàng không tiếp tục nói tiếp, chỉ chậm rãi buông lỏng bàn tay đang nắm chặt quần áo ra, tự mình chủ động cởi quần áo ra, trên người chỉ còn lại quần lót.
Sau đó, nàng chậm rãi bắt lấy tay hắn đặt lên ngực mình.
Trong mắt Hoàng Phủ Thanh Vũ rõ ràng đang châm lên hai ngọn lửa, tay dùng thêm một chút lực liền lần tới chiếc quần lót cuối cùng lên người nàng.
Chương 255
Trong mắt Hoàng Phủ Thanh Vũ rõ ràng đang châm lên hai ngọn lửa, tay dùng thêm một chút lực liền lần tới chiếc quần lót cuối cùng lên người nàng.
Da thịt trắng như tuyết vừa tiếp xúc với không khí lạnh lẽo, thân thể Tịch Nhan run lên thật mạnh, ánh mắt nhìn hắn cũng nên run rẩy, cắn môi nhìn hắn: “Nhớ rõ ngài đã đáp ứng ta rồi.”
Đôi tay hắn mạnh mẽ siết chặt thắt lưng mảnh khảnh của nàng, nở nụ cười lạnh lùng: “Ta không đáp ứng nàng.”
Tịch Nhan khiếp sợ nhìn hắn, sau đó không tự chủ được giãy dụa muốn thoát khỏi vòng tay hắn, lấy chăn che thân thể mình lại, nhưng hắn làm sao có thể để cho nàng thực hiện được ý đồ một cách dễ dàng, chỉ một cước đã đá chăn đến góc khuất nhất, kế đến cúi người xuống, giữ chặt cơ thể không ngừng giãy giụa của nảng.
“Tên khốn……” Tịch Nhan không thể thoát khỏi hắn, vừa thẹn vừa giận, nhịn không được cắn môi, lạnh lùng nhìn hắn.
Hắn bỗng cúi đầu xuống, hung hăng chiếm đoạt môi của nàng.
Tịch Nhan không cho hắn tiếp xúc với môi mình, nàng cố sức tránh trái tránh phải, hắn liền cố định đầu của nàng, chậm rãi thâm nhập vào trong miệng nàng.
Lúc này nàng bỗng trở nên nhu thuận, tự mình mở chiếc miệng nhỏ nhắn ra.
Ánh mắt Hoàng Phủ Thanh Vũ lộ ra vẻ vừa lòng không chút nào che dấu, dùng cách thức thân mật mà nàng từng rất quen thuộc nhưng đồng thời xa lạ nhất để dây dưa, triền miên cùng nàng.
Đúng lúc này, Tịch Nhan lại đột nhiên cắn một ngụm thật mạnh xuống, đúng lúc cắn trúng lưỡi hắn.
Hoàng Phủ Thanh Vũ thét lớn một tiếng, hơi dùng sức nắm chặt hàm dưới của nàng, vội vàng rời khỏi môi của nàng, lẳng lặng nhìn nàng chăm chú.
Tịch Nhan không tỏ vẻ yếu thế chút nào, cũng trợn to mắt nhìn hắn. Y – www.
Hồi lâu sau, rốt cuộc không thèm nói một câu nào, Hoàng Phủ Thanh Vũ ngồi dậy kéo chăn phủ qua trên người nàng, còn mình đứng dậy không nói một lời tiêu sái đi ra ngoài.
Tịch Nhan nhìn bóng dáng hắn rời đi, quấn chăn thật chặt, khắc chế không được khẽ run rẩy.
Nếu hắn thật sự từng là trượng phu của nàng, nếu bọn họ thật sự có một nữ nhi, vì sao nàng lại đi theo Nam Cung Ngự đến Đại Sở? Đồng thời vì sao, ngày ấy gặp lại trên chiến trường, Hoàng Phủ Thanh Thần lại dùng tên bắn về phía nàng?
Nàng vừa lo sợ vừa hoài nghi, còn có chút ủy khuất, hồi lâu sau, kiềm chế không được bật khóc nức nở một tiếng, vùi mình vào trong chăn, một mặt tính toán phải làm như thế nào mới có thể lấy được thuốc cứu Nam Cung Ngự, một mặt mơ mơ hồ hồ ngủ thiếp đi.
Nàng bị thanh âm mở cửa làm cho bừng tỉnh, vừa mạnh mẽ mở mắt ra liền thấy toàn bộ các cung nữ hầu hạ Hoàng Phủ Thanh Vũ đi vào, nhất thời nàng lại rút người sâu vào trong chăn.
“Nô tỳ chờ hầu hạ Hoàng Thượng thay quần áo.” Cung nữ đi đầu nhẹ giọng nói.
Thì ra đã sang canh năm, là thời điểm lâm triều.
Tịch Nhan trốn ở trong chăn, nhìn Hoàng Phủ Thanh Vũ được các cung nữ hầu hạ thay triều phục, dáng vẻ rất hiên ngang, nàng cũng không biết trong lòng mình đang suy nghĩ điều gì, hơi nghiêng thân mình, kéo tấm chăn trước ngực lên, ngưng mắt không nói gì.
“Ta sẽ tìm thuốc cho nàng.” Hồi lâu sau, thanh âm của Hoàng Phủ Thanh Vũ mới vang lên trong tẩm điện vắng lặng không tiếng động, “Tuy nhiên ta có một điều kiện, ta muốn nàng ở lại chỗ này nửa năm.”
Trong lòng Tịch Nhan hơi chấn động, không biết nên đáp lại như thế nào. Hắn chịu cho nàng thuốc đương nhiên là một chuyện tốt, nhưng nửa năm, Nam Cung Ngự sẽ chịu đựng được nửa năm sao?
Hoàng Phủ Thanh Vũ thấy nàng vẫn vùi mình trong chăn như cũ, giống như không nghe thấy lời nói của mình, liền vẫy tay cho cung nữ lui ra, còn hắn tiến lên ngồi xuống ở bên giường, thản nhiên nói: “Nàng không cần lo lắng, chỉ cần bảo vệ được tâm mạch của Nam Cung Ngự, một khi có thuốc, hắn lập tức có thể tỉnh lại ngay.”
Tịch Nhan nhoài người về phía hắn: “Khi nào có thuốc ngài sẽ cho ta sao? Nếu tìm được thuốc, mà thời hạn nửa năm còn chưa tới thì sao?”
“Ta cũng sẽ cho nàng cầm thuốc chữa khỏi cho Nam Cung Ngự trước.” Ánh mắt của hắn vẫn sâu không thấy đáy như trước, ngữ khí vô cùng lãnh đạm.
Tịch Nhan có chút kinh ngạc, vội nói: “Chữa khỏi? Ý của ngài là kh
