Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia
Tác giả: Đạm Nguyệt Tân Lương
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3214931
Bình chọn: 10.00/10/1493 lượt.
ông chỉ giúp ta tìm Hàn trì tuyết liên cùng Dao trì đậu khấu, còn có thể giúp ta tìm Hỏa liên hoa sao?”
Hoàng Phủ Thanh Vũ thản nhiên gật đầu.
Tịch Nhan giật mình, lại nói: “Vậy, ngài không sợ ta lấy được thuốc rồi mà không thực hiện giao ước nửa năm sao?”
Khóe miệng Hoàng Phủ Thanh Vũ gợi lên ý cười vô cùng lãnh đạm, nếu không nhìn kỹ cơ hồ nhìn không ra: “Nhan Nhan, ta sẽ không cho nàng cơ hội này. Cho dù nàng lấy được thuốc, sau đó cùng hắn trốn đi khắp chân trời góc biển, ta cũng sẽ đem bắt nàng trở về, không đến nửa năm, tuyệt đối sẽ không sẽ thả nàng đi!”
Hắn nhanh chóng xoay người rời đi, ngay sau đó, thanh âm dài the thé của thái giám tựa hồ từ một nơi rất xa xôi truyền đến: “Ngự giá khởi hành –”
Tịch Nhan nghe được âm thanh đó liền thất thần.
Đợi đến khi hừng đông lên, nàng lại một lần nữa nghe được thanh âm cửa phòng mở ra, ngay sau đó có tiếng bước chân rất nhẹ chậm rãi đến gần bên cạnh long tháp, Tịch Nhan vừa mở mắt ra đột nhiên thấy được một nữ tử tuổi còn trẻ trong trang phục cung nữ đứng ở bên cạnh đang nhìn chính mình.
Thấy nàng mở mắt ra, Ngân Châm vui mừng gọi một tiếng: “Sườn Vương phi!” Vừa mới gọi ra tiếng, lại đột nhiên ý thức được có chỗ không đúng, vội vàng bịt kín miệng mình, dừng lại một chút lại khó xử nói: “Sườn Vương phi, nô tỳ thật sự là không biết nên xưng hô như thế nào với người, hay là nô tỳ vẫn gọi người là sườn Vương phi nhé!”
Tịch Nhan kinh ngạc nhìn cô ta: “Ngươi là ai?”
Vẻ mặt tươi cười của Ngân Châm nhất thời cứng lại: “Sườn Vương phi người không biết nô tỳ sao? Ta là Ngân Châm! Hoàng Thượng nói người vừa mới vào cung, sợ người không quen nên để cho nô tỳ tới hầu hạ người.”
“Ngân Châm?” Tịch Nhan đương nhiên cũng không hề có chút ấn tượng, nhìn cô ta bỗng nhiên lên tiếng, “Ngươi vừa mới gọi ta là gì? Sườn Vương phi? Ta gả cho Hoàng Phủ Thanh Vũ trở thành sườn phi sao?”
Ngân Châm dừng lại một chút mới gật đầu nói, trong ánh mắt mang theo nỗi bi thương: “Đúng vậy. Sườn Vương phi đã quên hết sao? Hoàng Thượng rất đau lòng vì người, tình cảm của hai người rất tốt, sau khi người có thai, Hoàng Thượng sợ người gặp chuyện không may nên vẫn cho người ở tại trong viện của mình. Hoàng Thượng hiểu rõ người nhất, mỗi ngày hai người đều ở cùng một chỗ, còn Vương phi — cũng chính là Hoàng hậu nương nương, Hoàng Thượng hầu như không thèm liếc mắt một cái.”
Tịch Nhan lại nghe được những chuyện cũ có liên quan đến bản thân, nhưng một chút ấn tượng nàng cũng không có, chỉ cảm thấy cô ta đang nói về chuyện của một người xa lạ.
Ngân Châm hầu hạ nàng đứng dậy, lấy quần áo mới đến giúp nàng thay ra, trong lúc đó vẫn không ngừng kể lại thời điểm Hoàng Phủ Thanh Vũ vẫn là Vương gia, lúc ấy đã đối xử với nàng rất tốt rất tốt. Cô ta nói nhiều như vậy, theo như những lời của cô ta thì Hoàng Phủ Thanh Vũ cơ hồ không hề có khuyết điểm, hoàn mỹ đến mức Tịch Nhan hoài nghi cô ta là thuyết khách do Hoàng Phủ Thanh Vũ phái tới.
Nhìn vào gương trang điểm, Tịch Nhan mở hộp trang sức trên bàn, thuận tay lấy ra một cây ngọc trâm đưa cho Ngân Châm phía sau: “Mang cái này đi.”
Ngân Châm nao nao, tiếp nhận cây trâm, sau khi cài lên tóc cho Tịch Nhan mới nói: “Sườn Vương phi, cây trâm này là Hoàng Thượng tặng cho người vào ngày sinh thần cùa người, sau khi người đi rồi, nô tỳ cũng không thấy cây trâm này nữa. Nô tỳ còn tưởng rằng là do người mang đi, thì ra là Hoàng Thượng mang về đây.”
Trong giọng nói của cô ta lộ ra sự chua xót, trong lòng Tịch Nhan lại có cảm giác đau xót đánh úp lại: “Vậy ngươi nói cho ta biết, vì sao ta lại rời khỏi hắn?”
“Nô tỳ không biết.” Ngân Châm cúi đôi mắt, “Sau ngày sinh thần đó, Hoàng Thượng vẫn đối xử tốt với Vương phi giống như trước, thậm chí so với trước đó còn tốt hơn. Nhưng mà sườn Vương phi người lại không biết vì sao trở nên lãnh đạm …… Hoàng Thượng khi đó rất khổ sở, nô tù từng nhiều lần nhìn thấy ngài đứng trước cửa phòng, đứng đó thật lâu cũng không đi vào. Bởi vì khi đó sườn Vương phi mỗi lần nhìn thấy ngài luôn mất hứng…… Sau đó, vào ngày đại hôn của Thập Nhất gia, Hoàng Thượng đi dự tiệc, không biết vì sao người đột nhiên biến mất, còn Hoàng Thượng, có người truyền đến tin tức nói Hoàng Thượng đăng cơ trở thành hoàng đế. Sau nữa, không ai biết tin tức của sườn Vương phi nữa. Sườn Vương phi, đến tột cùng người đã đi nơi nào?”
Ngân Châm cũng từng nghĩ đến, có lẽ sau thời hạn ba năm, Tịch Nhan đã không còn ở trên đời nữa, nhưng cô ta lại không ngờ đến hôm nay vẫn có thể nhìn thấy nàng, trong lòng không khỏi vui mừng, cũng bỏ đề tài này qua một bên không nói gì thê, nữa.
Tịch Nhan kinh ngạc, bị nỗi chua sót không biết từ đâu dâng lên trong lòng làm cho nàng dường như nghẹt thở, hồi lâu sau mới thấp giọng nói: “Ta đi Đại Sở.”
Theo lời nha đầu này nói, Hoàng Phủ Thanh Vũ đối xử với nàng rất tốt, là nàng, nàng đã phụ hắn?
Tịch Nhan căn bản không thể tin được. Đối mặt với những chuyện cũ không hề có trong trí nhớ này, nàng cảm thất rất bất lực.
Hồi lâu sau nàng mới đứng dậy, nói với Ngân Châm: “Ngươi dẫn ta đến Ngự hoa viên dạo một chút đi.”
Thời t