XtGem Forum catalog
Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia

Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia

Tác giả: Đạm Nguyệt Tân Lương

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3214905

Bình chọn: 9.00/10/1490 lượt.

ng Thượng không nhìn thấy được, còn tẩm cung của nàng cơ hồ bị Bất Ly phá thành từng mảnh nhỏ.

Nghe nói sau đó Lam tần từng đi tìm Hoàng Phủ Thanh Vũ khóc lóc kể lể, nhưng Hoàng Phủ Thanh Vũ lại chỉ cười lớn ôm lấy Bất Ly, hỏi cô bé có chạm vào những thứ linh tinh bị thương hay không, đối với vị Lam tần kia lại không thèm để mắt tới như trước.

Từ đó về sau, trong hậu cung, còn còn có ai dám cố ý lấy lòng Bất Ly nữa, mỗi khi nhìn thấy cô bé cũng mau chóng tránh né chỗ khác.

Nhưng Lâm Lạc Tuyết dù sao cũng là một vị hoàng hậu, nàng ta cho rằng mình tuyệt đối không thể cúi đầu nhận thua với một tiểu nha đầu, cho dù Hoàng Phủ Thanh Vũ yêu chiều cô bé, nhưng Hoàng Phủ Thanh Vũ cũng tuyệt đối tôn trọng mình, ngoại trừ sủng ái, tất cả những gì nàng nên có đều không hề thiếu. Như vậy ít nhất Hoàng Phủ Thanh Vũ sẽ không vì tiểu nha đầu này trở mặt với nàng.

Suy nghĩ như vậy nên sắc mặt trắng bệch của Lâm Lạc Tuyết nhanh chóng trầm tĩnh lại, cười lạnh một tiếng nói: “Yến Nhi, đứng lên.”

Yến Nhi vội dập đầu tạ ơn: “Tạ ơn hoàng hậu nương nương.”

“Không cho phép cô ta đứng lên!” Bất Ly thét to, “Ta muốn cô quỳ xuống!”

Lâm Lạc Tuyết khẽ hừ một tiếng: “Ly nhi, đây là người trong cung của ta, nên làm như thế nào không tới phiên con nói chuyện!” Ánh mắt của nàng khẽ đảo về phía Tịch Nhan, một lần nữa gợi lên ý cười, “Về phần mẫu thân của con, vô danh vô phận, dựa vào cái gì mà nói chuyện ở đây?”

Dứt lời, nàng ta dẫn theo Yến Nhi, ngẩng cao đầu nghênh ngang tiếp tục đi về phía trước.

Bất Ly tức giận đến hét to lên, Tịch Nhan chỉ ôm lấy đầu của cô bé, thấp giọng khuyên giải an ủi vài câu, đợi đến khi Lâm Lạc Tuyết đi ngang qua người mình, bỗng nhiên mỉm cười mở miệng: “Xem ra hoàng hậu nương nương cũng muốn ta đến hỏi Hoàng Thượng ban cho một danh phận sao? Ta nghĩ cũng nên như vậy, xin Hoàng hậu tỷ tỷ vì muội muội ban cho chủ ý, nên xin danh phận gì đây?”

Tịch Nhan vừa nói, vừa đem ánh mắt đặt lên cây trâm phượng hoàng trên búi tóc của Lâm Lạc Tuyết, khẽ nheo ánh mắt lại.

Lâm Lạc Tuyết rốt cuộc nhịn không giận được giiận đến mặt trắng bệch ra, ngẩng đầu nói: “Muốn danh phận gì, phải xem bản lãnh của ngươi! Bản cung chúc ngươi sớm ngày đạt thành nguyện vọng!”

“Tạ ơn Hoàng hậu tỷ tỷ.” Tịch Nhan khẽ mỉm cười như trước, khóe miệng nhếch lên tạo thành một đường cong hoàn mỹ.

Lâm Lạc Tuyết hung hăng vung tay áo, dẫn mọi người rời đi.

Đơi đến khi nàng ta đã đi xa, tiểu Bất Ly mới vỗ tay nở nụ cười: “Mẫu thân làm bà ta tức giận đến mặt mày trắng bệch, bạch diện hoàng hậu!”

Tịch Nhan thở phào một hơi, phục hồi tinh thần lại mới phát hiện mình lại xảy ra xung đột với một người hoàn toàn không quen biết, mà người đó lại là hoàng hậu. Có lẽ các nàng đã từng biết nhau, nhưng dù sao hiện nay nàng ta đối với mình cũng là người xa lạ, vì sao mình lại xúc động như vậy?

Nàng nhìn Bất Ly cười đến thoải mái trong lòng mình, rốt cuộc thở dài một hơi.

Vốn nghĩ đến chuyện này sẽ trôi qua như vậy, không ngờ buổi tối lại bị khơi lên nữa.

Lúc đó, Tịch Nhan đang cùng với Bất Ly dùng bữa. Nàng không biết cô bé thích ăn cái gì, liền kể ra một loạt các món ăn với cô bé, thế mới biết khẩu vị của cô bé với mình giống nhau như đúc! Nàng tựa hồ sắp khóc đến nơi, nhưng nhìn thấy Bất Ly đem khuôn mặt nhỏ nhắn dính đầy dầu mỡ kề sát mặt mình, muốn mình lau chùi cho cô bé, nàng nhịn không được khẽ bật cười, cầm lấy khăn tay lau mặt cho cô bé.

Đúng lúc này, Hoàng Phủ Thanh Vũ đi đến.

Bất Ly liếc nhìn qua khóe mắt thấy vạt áo của Hoàng Phủ Thanh Vũ, sắc mặt bỗng nhiên liền biến đổi, ngay sau đó liền giương giọng khóc lớn lên.

Ngay cả Tịch Nhan cũng bị kinh sợ, khăn tay dừng lại trên mặt cô bé, quên không lấy ra.

Hoàng Phủ Thanh Vũ bước nhanh về phía trước, ôm Bất Ly vào trong lòng, dùng những lời nói nhỏ nhẹ dỗ dành, ôn tồn hỏi: “Nói cho phụ thân biết, con làm sao vậy?”

Bất Ly vẫn khóc lớn như trước, nói đứt quãng không liền câu: “…… Bạch diện hoàng hậu…… Nha hoàn…… Khi dễ mẫu thân, khi dễ Bất Ly……”

Tịch Nhan vốn đang ngây người, một lần nữa lại bởi vì khiếp sợ mà càng thêm không thể nhúc nhích — đây, thật sự là nữ nhi của mình sao?

Hoàng Phủ Thanh Vũ ôm Bất Ly ở trong phòng qua qua đi lại, một bên nhẹ giọng dỗ cô bé, một bên nhìn Tịch Nhan. Ánh mắt từ trên mặt của nàng chuyển qua búi tóc trên đầu, ánh mắt nhịn không được sáng ngời.

Kết quả là sau bữa tối ngày hôm đó, Yến Nhi liền bọ triệu đến Noãn các trong Khâm An điện.

Bất Ly kéo Tịch Nhan đến ngồi xuống nhuyễn tháp, còn mình thì cười hì hì dựa sát vào lòng mẫu thân, chỉ vào Yến Nhi nói: “Lại đây bóp chân cho mẫu thân của ta, mau một chút!”

Hoàng Phủ Thanh Vũ an vị ở sau thư án, tuy rằng chưa từng ngẩng đầu lên, nhưng Yến Nhi cũng không dám lỗ mãng, ngoan ngoãn cúi đầu đi lên phía trước, quỳ xuống trước nhuyễn tháp, rút hài của Tịch Nhan ra, nhẹ nhàng xoa bóp.

Bất Ly vừa lòng nở nụ cười, lại lấy từ trong lòng ra một cửu liên hoàn, nói với Tịch Nhan: “Mẫu thân, chúng ta cùng chơi trò này đi.”

Tịch Nhan liền cùng cô bé vừa nói vừa cười, vừa giải trò cửu liên hoàn.

Phía bên kia phóng