? Anh bị dọa sợ đến mức không dám nói nổi một câu, vậy có thể bàn bạc được gì chứ.”Nghiêm Hi vừa nghe, không nhịn được cười. Đúng vậy, tối hôm qua vốn dĩ là nói gọi điện thoại đến bàn bạc, nhưng ai ngờ rằng Lãnh Dật Lăng lại xuất hiện. Ông cụ khí thế ngất trời, đây không phải là ăn cơm mà là một chiến trường đánh giặc, ai dám nói hơn một câu có thể không được ăn cơm thuận lợi.Lãnh Diễm tiếp tục làm nũng: “Nói sao được, khi nào em mới có thể cho anh một danh phận hợp pháp.”Nghiêm Hi mồ hôi đầm đìa, hai người có tình cảm ở cùng một chỗ thì cô không chịu trách nhiệm? Cô nửa đùa nửa thật nói: “Người đẹp, em không hề bội tình bạc nghĩa, anh muốn một danh phận sao? Em còn muốn anh cho em một danh phận đấy!”Lúc này Lãnh Diễm hêt sức phấn khởi, rốt cuộc cũng có thể nghe được những lời này: “Tốt lắm, hôm nay ông lớn sẽ dẫn em đi cho em một danh phận!” Lúc nói những lời này ánh mắt lấp lánh, Nghiêm Hi vừa nhìn, có phải bây giờ đôi mắt này của anh đại biểu cho suy nghĩ của anh không? Một màu đen nhánh! Thì ra chờ cả ngày thật lâu, đã đào sẵn hố chờ cô nhảy vào!Nghiêm Hi nheo mắt, há mồm cắn tay Lãnh Diễm, dùng rất nhiều sức. Cô nghe thấy Lãnh Diễm bên trên hít một ngụm khí lạnh, Nghiêm Hi hả giận trong lòng. Suy nghĩ một lúc lại cảm thấy mình thật ngây thơ, không phải chỉ cắn anh một miếng thôi sao, sao lại không có tiền đồ, lập tức hả giận luôn sao?Lãnh Diễm bên kia có cảm giác ý chí chiến đấu càng thêm sục sôi, trong lòng nảy lên suy nghĩ, chẳng lẽ trong lòng anh có khuynh hướng đối xử ngược đãi sao? Vì sao anh bị cắn lại có ý chí chiến đấu cơ chứ?Nghiêm Hi chu môi hết sức oán giận nói: “Tư tưởng của anh thật xấu xa, còn dám đào hố chờ em nhảy vào, sao anh lại như vậy cơ chứ.”Lãnh Diễm đâu có thời gian quan tâm đến những thứ này, cô gái này đốt lửa thì phải chịu trách nhiệm dập lửa, cả người gắn chặt lên người Nghiêm Hi, để cho cô cảm nhận được là anh đang bùng cháy.Nghiêm Hi chỉ có cảm giác trên đùi mình đột nhiên có thứ gì đó nóng bỏng dính sát, kiên cường nóng bỏng, không thoải mái lui về phía sau. Lãnh Diễm cũng không cần mặt mũi lui xuống, bây giờ Nghiêm Hi cũng tự hiểu, khuôn mặt dụ dỗ lập tức nóng bừng, sắp biến thành trứng chiên rồi.Kết quả Lãnh Diễm nhìn thấy mặt cô đỏ bừng càng không biết xấu hổ hơn, đưa tay bắt lấy cánh tay bé nhỏ của cô lên trên đầu. Nghiêm Hi dùng sức giãy giụa, còn chưa đụng vào đâu đã cảm thấy nhiệt độ nóng bỏng. Anh nắm chặt tay cô, sống chết không làm, vậy sao có thể làm. Người này thực sự không biết xấu hổ, hai tay hai người tranh giành chiến đấu dưới chăn. Lãnh Diễm bên trên thấy cô đỏ bừng mặt, mềm mại lập tức nhào tới, há miệng ra sức gặm cắn. Đây không gọi là hôn, mà là đang ra sức ăn sống nuốt tươi cô vào trong bụng, lượng nước bọt trên mặt Nghiêm Hi khi gặm cũng kha khá rồi.Nghiêm Hi chống trên đỡ xuống không được, muốn chống cự cùng lúc, kết quả trên dưới đều thất thủ. Tay bị nắm, trên mặt còn phải đáp trả, cộng thêm Lãnh Diễm vừa bắt đầu đã không để ý đến, cả người nằm trên người cô, chèn ép cô quá mức, ép tới mức cô không thể thở được, muốn đưa tay đẩy anh ra, tay đã bị chộp bên dưới.Cô vừa động tay, quá dùng sức, bên kia Lãnh Diễm rên lên, không ổn. Ngước mắt nhìn Nghiêm Hi, Nghiêm Hi trông thấy anh đang khẩn trương, sao lại thấy xám ngắt vậy? Xanh lá cây, giống như nhìn thấy sói vào nửa đêm, rõ ràng cô ở dưới hầu hạ vị này, lúc nãy còn có dáng vẻ hưởng thụ, bây giờ lập tức biến thành sói hoang rồi sao?Lãnh Diễm không nói hai lời, đi lên vứt hết quần áo cô, cuối cùng Nghiêm Hi có suy nghĩ: Ngày mai nhất định phải nấu đồ ăn chay, thể lực quá tốt, sức lực này quá thừa, quá mệt mỏi.Buổi sáng là thời điểm hoàng kim của đàn ông, Nghiêm Hi xem ra đã hiểu. Nhưng Lãnh Diễm còn trâu bò hơn, không chỉ có buổi sáng mới là thời điểm hoàng kim của anh mà buổi tối còn là thời điểm bạch kim. Tối qua bữa cơm ở nhà họ Lãnh khiến hai người vô cùng bức bối, trở về còn giày vò Nghiêm Hi, chưa ngủ được mấy giờ đã tỉnh là sao?Gần tới mười hai giờ trưa, Lãnh Diễm thấy Nghiêm Hi vẫn còn ngủ say, thế này không được… Tối hôm qua cô nhóc không ăn được bao nhiêu, có ai có thể ăn không khí, hai người lại giày vò nhau đến tận khuya, sáng nay chính anh còn không nhịn được giày vò thêm lần nữa, cho nên bữa sáng cũng không được ăn. Bây giờ cũng đã trưa, cẩn thận tính toán thì cô nhóc này chưa ăn ba bữa. Như vậy không được, dạ dày sẽ hư mất.Kết quả là anh vỗ nhẹ lên mặt cô, giọng dịu dàng, rất dịu dàng vầ cũng rất kiên nhẫn: “Cục cưng, dậy thôi, cô dâu nhỏ, dậy ăn cơm, cô vợ nhỏ, anh đói bụng. À, đứng dậy ăn cơm, cô nhóc, anh đói bụng rồi, dậy ăn no rồi ngủ tiếp…” Anh đổi mọi cách gọi nhưng Nghiêm Hi người ta chỉ khẽ cau mày, lật người, ngủ tiếp.Lãnh Diễm xấu hổ, biết cô mệt gần chết, nhưng không thể không ăn cơm, phải ăn no mới được ngủ tiếp, như vậy dạ dày sẽ không đói chết. Nhìn cô nghiêng người không cẩn thận để lộ cảnh xuân, da thịt trắng nõn, giống như vừa bấm nhẹ là có thể có nước chảy ra. Nhìn những chỗ bị chính mình làm cho xanh xanh tím tím, Lãnh Diễm vừa đau lòng vừa hài lòng.Có người đàn ông n