Bà xã, ngoan ngoãn để anh sủng em

Bà xã, ngoan ngoãn để anh sủng em

Tác giả: Tô Cẩn Nhi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212913

Bình chọn: 10.00/10/1291 lượt.

ào không thích trên người phụ nữ bị mình biến thành như vậy? Anh vẫn còn rất muốn dẫn Nghiêm Hi ra ngoài với những dấu vết như vậy để mọi người có thể nhìn thấy. Nhiều như vậy chứng tỏ thực lực của anh, nhưng đau lòng là anh quá tàn nhẫn, sao có thể tạo ra nhiều dấu vết như vậy? có phải là rất đau không? Nhớ tới lúc đó anh cũng không dùng nhiều sức, da người này quá mềm mại, cho nên vừa chạm vào đã có dấu?Cúi đầu nhìn lại bản thân, híc, da dày thịt béo đúng không, vậy vừa nãy cô nhóc này vừa cấu vừa cắn, trên người ngoài mấy vết móng tay đều không thấy gì khác?Nhìn Nghiêm Hi đang nằm trên giường ngủ say, vẫn chưa chịu dậy ăn cơm? Được rồi, sử dụng tuyệt chiêu?Lãnh Diễm lật người lại nằm lên Nghiêm Hi, dừng lại ở trên cổ hôn mãnh liệt, còn cởi áo trong của Nghiêm Hi bóp bóp. Trong giấc mơ Nghiêm Hi cảm giác có người nặng tựa ngàn cân đè lên người mình, cổ ngứa ngáy, ngực nóng bừng, nhiệt độ cả người càng ngày càng tăng cao. Người này còn không để người ta hít thở!Nghiêm Hi hít một hơi thật sâu mở mắt ra, vừa lúc nhìn thấy kẻ gây án đang vùi đầu trên người mình. Xem ra Nghiêm Hi đã tỉnh táo, cô ý thức được một vấn đề rằng, hai mươi tám năm của Lãnh Diễm gần như là giữ gìn trinh tiết vì cô. Người này vừa mới khai trai*, tinh lực vô cùng tràn đầy, có phải là đang bù lại cho những lần thiếu trước kia?Nghiêm Hi cứng đờ người, chuyện này không thể được, với kinh nghiệm mấy lần trước của cô, người đàn ông này không phải là chính mình. Không được, không được, cô cũng không muốn chết ở trên giường. Cô di chuyển người thoát khỏi vòng vây của Lãnh Diễm, đầu tóc rối bù, vội vàng sửa sang lại áo ngủ của mình, vừa nghiêm túc hỏi: “Anh lại muốn làm gì?”Lãnh Diễm nằm lỳ ở trên giường cười ha ha. Anh cảm giác hình như tinh lực của mình quá dư thừa, làm sao, hình như cậu nhỏ đã chống lên? Lãnh Diễm không biết phải làm thế nào, mặt tội nghiệp ngẩng đầu nhìn cô vợ nhỏ đang đề phòng, giọng điệu vô cùng oan ức: “Người ta bảo em thức dậy ăn cơm, em không dậy, vậy anh chỉ có thể dùng cách này thôi.”Nghiêm Hi nhìn một lúc lâu, lúc này mới cảm thấy bụng mình đang đói, nhưng… cơm?“Cơm ở đâu? Anh làm sao?” Nếu như anh gật đầu, cô nhất định không ăn, với kinh nghiệm của ngày hôm qua, ăn thứ gì đó do anh làm có thể gây chết người.Dường như Lãnh Diễm đã nhìn thấu suy nghĩ của cô, lắc đầu tiếc nuối: “Không phải, lúc nãy anh mới gọi người đưa tới. Đói bụng không?” Lãnh Diễm bò dậy từ trên giường, vẻ mặt bình thường.Nghiêm Hi gật đầu, có thể không đói sao, nhưng nhìn dáng vẻ này của Lãnh Diễm, cảm giác có gì đó không đúng.Lãnh Diễm đứng ở bên giường, “Đói bụng thì nhanh đi tắm, sau đó ăn cơm. Anh cũng đói bụng.” Ăn no mới có sức làm việc, cúi đầu nhìn xuống dưới, Lãnh Diễm cười ha ha trong lòng. Vẫn là vợ con anh được nhất, chỉ tùy tiện cũng khiến cậu nhỏ của mình ngẩng đầu ưỡn ngực, khác hẳn trước đây có những người phụ nữ cố ý lượn quanh trước mặt anh nhưng cũng không hề có chút hứng thú.Nghiêm Hi hơi nghi ngờ, vẻ mặt này của Lãnh Diễm thật biết điều, quá ngoan, vậy thì không bình thường, vội vàng rửa mặt, bụng gào thét.Vọt tới bàn ăn nhìn xem, toàn là những đồ cô thích ăn, hơn nữa chỉ cần nhìn cũng biết Lãnh Diễm vừa múc cho Nghiêm Hi một bát cháo, vừa khoe khoang lấy lòng: “Đây đều là nhờ mặt mũi của vợ yêu lớn. Em cũng biết trước mặt giám đốc Lý từ trước đến nay mặt mũi em vẫn luôn lớn hơn.”Lời này không hề sai, mặc dù năm đó người tìm đầu bếp đến là Lãnh Diễm, nhưng cuối cùng đầu bếp lại nghiêng về phía Nghiêm Hi. Cho tới bây giờ từ đầu bếp nấu ăn đến giám đốc Lý đưa đồ ăn đều lễ phép với Nghiêm Hi, dĩ nhiên không ngoại trừ khả năng Nghiêm Hi là bà chủ nhà hàng.Chuyện này không nhiều người biết, thật ra thì nhà hàng này là tài sản riêng của Nghiêm Hi. Nếu không Nghiêm Hi ở thành phố G bốn năm sao có thể sinh hoạt đầy đủ dựa vào công việc làm thêm của bản thân? Vậy không phải là làm cô đói chết hay sao.Chỉ là chuyện này không có mấy người biết, từ trước tới nay mọi người đều cho rằng nhà hàng này cũng là một phần của khách sạn.Đưa tay nhận bát cháo trong tay Lãnh Diễm, ai ngờ Lãnh Diễm giơ tay lên, đồng thời nâng chén lên cao. Nghiêm Hi chụp hụt, không hiểu nhìn anh. Lãnh Diễm nhướng mày cười: “Lâu lắm rồi không đút cho em ăn.” Dứt lời lập tức cầm thìa lên bắt đầu hành động.Nghiêm Hi im lặng, được rồi, dù thế nào đi nữa anh cũng khiến cô không còn sức lực. Anh vui lòng như vậy thì cứ mặc anh tự vui mừng.Nhưng dần dần cô phát hiện Lãnh Diễm đút cháo thật sự rất khác thường. Vì sao ánh mắt kia càng ngày càng sâu, hô hấp càng lúc càng nóng bỏng?Cô cũng không hiểu, tại sao hôm nay tinh thần của anh dồi dào vậy?Nghiêm Hi suy nghĩ, mắt cong cong, nháy mắt biến thành dáng vẻ đáng thương, cầu khẩn nhìn Lãnh Diễm: “Lãnh Diễm… người ta đau mà!” Bảo vệ tính mạng là điều quan trọng nhất, làm nũng.Lãnh Diễm vốn không có xu hướng hạ nhiệt, bây giờ trông thấy dáng vẻ đáng thương của cô nhiệt độ trong người càng bùng cháy hơn, không nhịn được ném bát cháo trên tay xuống, kéo Nghiêm Hi vào trong ngực mình. Nghiêm Hi bị hành động đó làm cho áo ngủ bị kéo


Polly po-cket