đó bỏ rơi bạn bè. Tớ quên lâu rồi.”
” Vậy thì tốt quá.”
Dừng lại một lúc nó nói tiếp- ” Thực ra thì đợt trước đến nhà cậu, tớ thấy tờ giấy bị rơi ra, đều đã cất lên gác sách rồi. Cậu về tìm sẽ thấy”- Nhã Ân cười mỉm
An Nhiên cảm động vô cùng, chính là cảm giác nụ cười này của Nhã Ân chẳng khác gì thiên sứ. Quả thật không uổng công những ngày tháng nó chạy đi chạy lại xin xỏ chữ kí. Dù sao thì có còn hơn là không, đúng không nào?
” Tống Nhã Ân, tớ yêu cậu vô cùng!”- An Nhiên hét to lên
” Được rồi. Tớ biết tớ là người tốt mà. Haha”
Có An Nhiên đến, quả nhiên Nhã Ân thấy vui hơn hẳn, tâm tình cũng như thế mà phấn khởi, thoải mái hơn nhiều. Chẳng bù cho tên Trịnh Cảnh Tuấn kia. Ơ mà! Ây ya! Tại sao mình lại nghĩ đến cậu ta lúc này cơ chứ?
———————————————————————————————————————————————————————————
Cảnh Tuấn đút tay vào túi quần đi về phía ngăn tủ của mình. Cậu thuận tay mở cửa để lấy quần áo thay. Một đống thư tình từ đâu bay ra, rơi tung tóe trên mặt sàn. Cảnh Tuấn chậm rãi cúi xuống, nhặt từng cái một.
“From: Tuấn Ti Toe- 10B”-
“From: Tóc vàng hoe-10I”
“From: Bụng đầy mỡ-11I”
Vân vân và vân vân….
Cảnh Tuấn gộp đống thư lại thành một tập, mặt vẫn không chút biểu cảm. Mồ hồi trên trán vẫn không ngừng chảy ra, cậu lấy nhanh đồ, bước nhanh vào dãy phòng tắm.
-Phân cảnh nhà tắm
Tiếng nước trong phòng vệ sinh gần như đã tắt, chỉ còn mấy nam sinh vừa vào thay đồ trong phòng. Cảnh Tuấn cũng bước ra, tóc vẫn còn đọng nước. Thân trên vẫn chưa mặc gì để lộ ra một thân người cực cân đối, dễ nhìn. Cảnh Tuấn vớ lấy chiếc áo sơ mi trắng mặc vào, từ tốn cài từng khuy áo tiếp đến là thắt cà vạt. Nhìn cậu trong trạng thái này, chính là có cảm giác vô cùng “chân thực” mà để trái tim đạp lệch đi mấy nhịp (Các chế cứ nghĩ trong sáng cho tuôi) . Cảnh Tuấn thuận tay lấy luôn chiếc khăn treo trên mắc vừa lau đầu vừa theo bản năng mà lắc qua lắc lại cho ráo nước. Cậu tiến lại về phía gương. Bỗng cảm thấy dưới chân mình lúc này tự nhiên có gì đó cồm cộm lên.
Là một chiếc vòng tay!!!
Của con gái?
Biến thái!
Nhặt chiếc vòng tay lên, Cảnh Tuấn bước nhanh ra khỏi phòng tắm. Tay đút vào túi mà nghênh ngang bước đi.
Thực ra, trong lòng nó cũng không biết tại sao mình lại bất giác cầm cái lắc tay ấy lên như thế, chỉ là thấy có gì đó hay ho liền tiện tay cầm lên thôi.
Bất tri bất giác, Cảnh Tuấn nắm chặt chiếc vòng tay rồi đút vào túi quần như không muốn để cho ai biết!
CHƯƠNG 6: MIẾNG THỊT CÁ KHÓ ĂN
Moa, moa, moa! Ta không ngờ là lượt view+vote lại “nhanh” đến thế kia nhá :3! Đùa thôi! Mấy ngày này Rơm cực kì buồn luôn. Chẳng là nhà Rơm có nuôi một con chó được một thời gian dài rồi, cả nhà Rơm ai cũng thương nó luôn (Trừ Rơm… Đùa í mà). Thế mà buổi trưa hở ra một tí là nó bị bắt luôn rồi. Bây giờ nhìn đâu trong nhà lẫn ngoài sân đều thấy nó hết, nhớ mà không biết phải làm thế nào cả!!! Nhân tiện đây, Rơm lên tiếng đả đảo việc ăn thịt chó dưới mọi hình thức. Cho một xã hội ngày càng văn minh hơn và tràn đầy những tiếng sủa!!!
Lảm nhảm đến đây đủ rồi! Mấy nàng đọc truyện đi nhớ! Ta đi giải quyết nỗi buồn ấp ủ bấy lâu nay đây! Bái bai…*giờ tay chào* *mặt nghiêm túc*
—————————————————————————————————————————————————————————————————————
Giờ ra chơi.
Dãy hành lang bỗng chốc náo nhiệt lên hẳn. Tiếng cười rộ lên ở khắp nơi. Nhưng tất nhiên ở cái bàn chật chội của Nhã Ân thì chẳng có tí gì vui vẻ, không khí ảm đạm nối tiếp không khí ảm đảm.
Chẳng là từ lúc nó truyền nước ở phòng y tế xong, sờ lên tay đã chẳng thấy cái vòng đâu. Chẳng lẽ cái vòng tay lại không cánh mà bay? Thế là nó lật tung chăn gối lên, đào bới như một con chuột. Nhưng cuối cùng tất cả đều là công cốc. Vòng thì không thấy lại còn bị chỉ giáo một đống thứ từ trên xuống dưới về đức tính ngăn nắp bởi thầy giám thị. Trời mới đầu còn đang hửng nắng, bỗng mây đen ùn ùn kéo đến, thật chẳng khác gì tâm tình của Nhã Ân lúc đó.
Được rồi, bây giờ thì nó đã biết, không ai khác, Cảnh Tuấn chính là khắc tinh của nó! Đi học muộn, ngã, mất vòng, đau bụng,… đều là từ cái con hổ lạc vườn thú mang tên Trịnh Cảnh Tuấn kia ám nó!
Nhưng dù sao thì, en ni wầy, nó vẫn đang phải ngồi với cậu ta.
Cảnh Tuấn ngày hôm nay đến lớp mặc bộ đồng phục học sinh. Chẳng phải nói nhiều, trời vẫn xanh và cậu ta vẫn cứ đẹp trai như bình thường.
Cảnh Tuấn có chút khó chịu khi từ sáng đến giờ bởi vì không biết tại sao Nhã Ân hôm nay không thèm quay sang gấy sự với cậu ta nữa thay vào đó là cái miệng câm như hến thế kia. Chẳng lẽ loài vẹt đã tiến hóa rồi sao? Nhưng mà nói gì thì nói, dù có nghĩ gì đi chăng nữa Cảnh Tuấn cũng không hề biểu lộ bất cứ điều gì trên khuôn mặt của cậu ta mà thay vào đó là thái độ hờ hững trời phú bấy lâu nay mà lấy làm biểu tình ra bên ngoài.
Cứ như thế, năm tiết học buổi sáng diễn ra vô cùng êm đẹp mà không cần Nhã Ân lên tiếng. Cuối giờ hai người ra về, mỗi người một ngả, không ai nói với ai một lời nào. Nhưng kết quả là ra cửa lớp, Cảnh Tuấn ‘vô tình’ đi sượt qua Nhã Ân. Cái sượt tuy chỉ nhẹ thôi nhưng đủ lực để nó phải bổ nhào về phía trước. Được lắm!