trả lời cuối cùng của mình.
Nhã Ân gắng hết sức vươn lên trên tháo cái dây ra .Kết quả, “cục bông vừa quen” đã chạm đất an toàn bởi Nhã Ân. Chỉ có điều, giờ nó đang mệt bở hơi tai, toàn thân vẫn còn hơi sợ. Nó không ngồi xuống ghế đá mà lấy tay phủi phủi đi dấu giày vừa rồi. Nó quay đi quay lại, không thấy con mèo đâu.
“Cục bông vừa quen à, sao em nỡ vô tình như vậy chứ? Không mang cho chị miếng thịt cá thì cũng phải cho chị vuốt ve một tí đi chứ!
“Meo, meo,…”. Có tiếng con mèo như đang rảo bước đến. Nhã Ân nghe thấy liền lấy làm vui mừng.
Nhã Ân: “Cục bông vừa quen, cuối cùng em cũng mang về cho chị thịt cá rồi!”
Cảnh Tuấn: “Miếng thịt cá?”
Nhã Ân: “….”- Trịnh…. Trịnh Cảnh Tuấn, tại sao cậu ta lại ở đây?
“Cậu quan tâm tới chuyện của tớ làm gì? Tránh ra”- Nhã Ân nói, giọng có chút mất bình tĩnh. Nhưng cuối cùng nó đủ can đảm để đi qua Cảnh Tuấn. Cả người toát mồ hôi, lạnh cả sống lưng.
” Cục bông vừa quen, chị đã nói chỉ cần miếng thịt cá nhỏ thôi mà”- Nhã Ân nói nhỏ nhẹ, đi lướt qua Cảnh Tuấn coi như không có cậu ta ở đó.
Nhã Ân cau mặt nhìn con mèo rồi đảo mắt qua Cảnh Tuấn đang đứng như pho tượng ở đấy. À! Giờ nó đã hiểu ra. Trịnh Cảnh Tuấn cực kì biến thái, biến thái đến mức đến con mèo con cũng không tha!
Vừa mới cạch mặt cậu ta không được lâu. Bất ngờ từ phía sau có chút động tĩnh như có ai đang đi theo mình với tốc độ “ánh sáng”. Nhã Ân giật mình, cả hai chi dưới càng lúc càng bước những bước dài hơn. Nhã Ân bây giờ không hề nghĩ đến việc sẽ chờ An Nhiên về cùng nó nữa. Nó chỉ muốn chuồn về, tránh xa Trịnh Cảnh Tuấn ra càng xa càng tốt.
Trời càng lúc càng nắng gay gắt, Nhã Ân mồ hôi vã ra như tắm, nhưng nó cũng không vì thế mà dừng bước chân.
“Tống Nhã Ân, đứng lại!”- Từ đằng sau vang giọng nói trầm ấm, điềm đạm của Cảnh Tuấn
“Ngươi nghĩ bổn cung ta không có não hay sao mà đứng lại? Ta xin ngươi, bổn cung ta nóng lắm rồi, ít nói cho ta nhờ”- Nhã Ân cười trong đau đớn
“Không đứng lại thì đừng có trách tôi”.Vẫn thế, vẫn cái giọng ra vẻ ta là mĩ nam tử an tĩnh. Bình tĩnh, trầm ấm nhưng lại có sức thuyết phục thần kì đối với bất kì ai nghe thấy.
“Được! Được! Nhà ngươi chính là đang ra lệnh cho bổn cung ta sao?”- Nhã Ân vừa nghĩ, trong lòng vừa căm ghét cái con người này. Cái gì mà con nhà người ta trong truyền thuyết? Cái gì mà hot-boy mới chuyển trường: ấm áp, ga lăng? Tin đồn thì mãi mãi chỉ là tin đồn mà thôi. “Tôi có nhiều thời gian”. Nhã Ân nói rồi cứ đi thằng tiến về phía cổng trưởng đứng ở đấy
Đầu cổng trưởng có tầm một tá người đang đứng ở đấy. Chủ yếu là nam sinh Đại Vũ cùng với trường cạnh bên đang tán gẫu sau trận giao hữu bóng rổ vừa lúc nãy (Rơm: Ta không nói chắc mấy người cũng biết đội nào thắng đúng không? Đúng rồi, thông minh lắm chính là trường bên cạnh đấy!*chớp chớp*).
Nhã Ân vẫn bước đi những bước thật đều, từ chỗ nó lúc này đến chỗ tốp nam sinh đằng kia khoảng tầm ba trăm, bốn trăm mét nữa thôi. Mô Phật! Ánh sáng nơi cuối con đường này có thể cứu rỗi cho cái tâm hồn bé nhỏ non nớt của con, xin người phù hộ cho con qua khỏi kiếp nạn lúc này!
“Bộp…bộp”- Tiếng dày của Cảnh Tuấn bất ngờ kêu lên đều đặn sau lưng Nhã Ân
Không để cho nó kịp phản ứng, Cảnh Tuấn bất ngờ ôm nó từ sau lưng, cả người câu ta đều đồng thời chạm nhẹ vào lưng Nhã Ận.
WTF? Cậu ta làm cái méo gì thế này- Bị chạm vào người đột ngột, Nhã Ân giật mình định quay ra sau như phản ứng tự vệ nhưng cả hai cánh tay đều bị cậu ta giữ chặt. Nó tức tối hét to: ” Trịnh Cảnh Tuấn, đồ biến thái nhà cậu, bỏ tôi ra ngay!”
Cảnh Tuấn: Im lặng…
Nhã Ân tiếp tục dãy dụa. “Trịnh Cảnh Tuấn bỏ tớ ra ngay”
Cảnh Tuấn dường như mất bình tĩnh, lúc này mới lên tiếng: “Nếu cậu không muốn cho bọn con trai trường bên biết nữ sinh Đại Vũ này ăn mặc rách rưới thì đừng có dãy dụa mà đi đi”
Cái gì mà rách rưới? Chẳng lẽ…. Chẳng lẽ…Ô mô…. man tíc, mẹ ơi, cái váy của con. Chắc chắn là cái váy của con rồi.
“Toi rồi”- Nhã Ân nói trong đau khổ
Cứ giữ nguyên tình trạng như thế, Cảnh Tuấn đưa Nhã Ân đi qua cổng trường trước những ánh mắt đầy khâm phục của hội con trai. Trong đó có cả Chính Lâm, nhìn vào mắt cậu ta chắc ai cũng đọc rõ được hai chữ “Chúc phúc” to đùng đoàng.
Nhã Ân hoảng hồn không muốn quay đầu lại. Toàn thân lúc này cứ như rô bốt, làm theo sự điều hành của Cảnh Tuấn một cách ngoan ngoãn lạ!
Ra khỏi cồng trường, có một chiếc ô tô đen trước mặt bọn họ, cách khoảng mươi mấy bước chân xuất hiện một cô gái vô cùng xinh xắn. Thoáng nhìn cũng biết cô gái ấy là tiểu thư con nhà giàu rồi: ăn mặc sành điệu, bên cạnh lại có một người đi theo sau. Cô cười tươi rói nhìn về phía Cảnh Tuấn, gọi bằng một cách thân mật: “Tuấn Tuấn ….Tuấn Tuấn”.Vừa nói cô vừa đưa hai tay lên vẫy vẫy cậu ta đồng thời liếc mắt nhìn Nhã Ân một cách mơ hồ.
Bạn gái sao?- Nhã Ân bây giờ suy nghĩ đang vô cùng mông lung. Nếu mà là bạn gái thì cái trạng thái giữa nó và cậu ta thế này không phải là đã gây hiểm nhầm ư? Mặt Nhã Ân mỗi lúc một nóng bừng lên, nhưng suy cho cùng thì bây giờ nó vẫn phải bất đắc dĩ đi theo Cảnh Tuấn đến chỗ cô gái kia đang đứng.