“Cảnh Tuấn… em về rồi đây”- Cô gái ấy vừa nói vừa khoác tay nhìn Cảnh Tuấn một cách chăm chú mà không hề quan tâm đến sắc mặt Nhã Ân bây giờ đang rất đau khổ: “Mình chính là kỳ đà cản mũi!!!”
——————————————————————————————————————————————————————————————————-
Các nàng thân mến của Rơm! Chuẩn bị đây sẽ là ngày thi học sinh giỏi+học kì. Vì bổn phận con ngoan trò giỏi, cháu ngoan Bác Hồ, con chó dại của bạn bè, chủ bệnh của chó mèo,… Rơm xin tạm thời nghỉ ôn thi một thời gian “ngắn ” để dùi mài kinh sử! Tuy nhiên, các nàng yên tâm, Rơm ngày nào cũng sẽ lên Wattpad kiểm tra lượt view, lượt vote, lượt “com mần” trả lời câu hỏi của Rơm of các nàng, và nếu có rảnh rỗi ít nhiều thì Rơm sẽ cố gắng viết thêm một chương nữa trước ngày nghỉ lễ!
Thân!
CHƯƠNG 7: EM GÁI CỦA ANH!
Biệt thự Trịnh gia vào một ngày nắng đẹp….
Quản gia Trương bước vào phòng khách. Ông không khỏi sững sờ nhìn người đang đứng trước mặt mình. Trương Tịnh Văn cả người như được ai ra lệnh, lập túc cúi gập người trước môt người đàn bà phía trước, lắp bắp nói:
– Bà chủ, bà… về từ khi nào? Sao không gọi tôi sai người ra đón?
Người phụ nữ vận đồ đen, tóc xoăn để buông thõng xuống, điệu bộ vô cùng cao sáng. Bà ta nhìn quản gia Trương một hồi, rồi lấy hai tay đỡ ông ta đứng dậy ngay ngắn, nói:
– Đừng làm vậy, đứng dậy đi! Tôi vừa về từ sáng nay thôi, mọi việc tốt đẹp cả, ông không cần phải áy náy!- Dừng một lúc, bà ta lại tiếp: “Cảnh Tuấn…. giờ thế nào?”
– Thưa bà chủ, cậu chủ sống vẫn tốt!
– Thế thì được!- Dừng một lúc bà ta thở dài: “Đáng tiếc… người làm mẹ như ta chẳng làm gì được cho nó. Quản gia Trương, bấy lâu nay thật vất vả cho ông quá!”- Bà ta nói nói, giọng đượm buồn, ra vẻ vô cùng cảm kích mà nhìn người đứng trước mặt mình.
Cả hai người bất chợt im lặng trong chốc lát
Cuối cùng, bà ta cũng lên tiếng phá tan bầu không khí tĩnh mịch này:
-“Dao Y, con bé cũng lại về. Phiền ông chuẩn bị phòng cho cả ta và nó”
-” Bà chủ, cô chủ nhỏ tháng này tổng cộng đã về nước năm lần, đi đi lại lại vất vả, huống chi lần này cứ để cô chủ nhỏ ở đây một thời gian rồi hẵng về”
-“Thế cũng được”
Quản gia Trương đứng sau cúi gập, nói: “Vậy, bà chủ… Phước tiên sinh có về không?
“Ông ấy còn đang phải hoàn thành một dự án lớn ở Mỹ, tạm thời chưa về được”- Nói rồi bà ta bước từng bước chậm rãi về phía ngôi vườn sau nhà
Quản gia Trương nhìn theo sau dáng người phụ nữ đang xa dần:”Ông chủ, bà ấy đã về rồi! Bà ấy chắc chắn đã về với Cảnh Tuấn rồi. Ông ở trên cao linh thiêng, cuối cùng cũng cho hai mẹ con họ trở về bên cạnh nhau”- Khóe mắt quản gia Trương lúc này đã bắt đầu ướt, ông không ngừng nghĩ đến những tháng năm trước đây. Nghĩ đến cái khoảng thời gian khi tai họa giáng xuống ngôi nhà này mười năm trước, làm mỗi người một ngả, để lại Cảnh Tuấn một mình thiếu đi tình thương cha, mẹ, một mình sống trong ngôi biệt thự rộng lớn này cùng với ông. Những tháng ngày ấy, phải chăng bây giờ sẽ kết thúc tại đây?
——
Trong một quán café hạng sang bậc nhất cái đô thị phồn hoa này, có một tình cảnh đang diễn ra làm người ta giở khóc giở cười.
Cạnh cái bàn gần cửa sổ có ba người, hai gái, một nam đang ngồi chọn đồ uống. Một bên là một người con gái ngồi một mình, mặc bộ đồ khá đơn giản: áo sơ mi sọc với một chiếc quần jean. Vẻ mặt hiện lên những nét vô cùng e sợ, rụt rè. Bên còn lại thì vô cùng đối lập, là một nam một nữ đang ngồi cạnh nhau, người con gái liên tục có những biểu hiện thân mật đối với người con trai ngồi cạnh y như những cặp đôi đang hẹn hò. Tuy nhiên, điều kỳ lạ ở đây là tại sao cô gái kia lại làm kì đà cản mũi đi theo đôi tình nhân này? Muốn biết thì hãy cùng đến thành phố Hóc Búa, đất nước Nan Giải để tìm hiểu xem sao.
Dao Y ngồi vắt chéo chân, tư thế hơi dựa và Cảnh Tuấn. Nó mở lời trước, nói với Nhã Ân:
-“Chuyện này, là thế nào? Tại sao chị lại cặp kè với người yêu của tôi trong thời gian tôi đi Mỹ chứ?”
Nhã Ân cúi gằm mặt xuống: “Tất cả không phải như em nghĩ đâu. Là hiểu lầm, chị hứa”
-” Chị hứa? Tôi chẳng có gì để đảm bảo lời hứa của chị cả. Chị…..”
-” Em gái của anh! Đủ rồi! Tống Nhã Ân, cậu ngẩng mặt lên đi”- Cảnh Tuấn bất thình lình lên tiếng, cắt ngang lời của Dao Y.
Chẳng cần phải chờ hiệu lệnh của Cảnh Tuấn, từ lúc nghe bốn chữ: “Em gái của anh!” Nhã Ân đã ngước cái mặt của mình lên, từ cái trạng thái tội nghiệp lúc nãy, cơ mặt của nó giãn ra hết cỡ, đôi mắt mở to không rõ cái tình huống này như thế nào.
Bị phát hiện, Trịnh Dao Y sa sầm mặt, giãy nảy: “Anh trai, sao lúc nào anh cũng phá đám em hết vậy?”
Cảnh Tuấn không nói gì. Bởi lẽ cậu ta cũng quá quen với mấy trò trẻ con của Dao Y rồi. Từ ngày nhỏ, nghĩa là từ cái lúc nhà họ Trịnh còn đang rất hạnh phúc, đầm ấm ấy. Ngày nào, Cảnh Tuấn cũng bị đem ra làm chuyện cười cho cả nhà, đều là từ cái mồm của cô em gái liên tục kêu mình là “mặt đơ” ấy. Từ cái thuở mà, hai anh em họ suốt ngày chí chóe với nhau như chó với mèo nhưng thật tâm trong họ mỗi người đều có thứ tình cảm vô cùng mãnh liệt, luôn muốn bao bọc, bảo vệ nhau. Nhưng rồi cũng bởi cuộc hôn nhân đã bắt đầu rạn nứt c
