Old school Swatch Watches
Thiên thần bóng tối

Thiên thần bóng tối

Tác giả: Chi Chan

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3214640

Bình chọn: 8.00/10/1464 lượt.

hể bắt cô ta phục tùng. Thói quen cầm quyền của một vị vua đâu rồi? – An chú mục vào Khang, cậu có vẻ đang suy nghĩ…

– Cô… là gì mà dám phán xét ta? – Dù vẫn tỏ thái độ cộc cằn, nhưng An biết những lời khiêu khích của mình ảnh hưởng đến Chấn Khang thế nào.

– Em không dám, thưa cậu chủ. Em chỉ là thấy… con nhỏ đó, coi cậu… cũng y như cậu Chấn Nam thôi…

An hạ giọng thật nhẹ, rồi quay người đi, không quên cúi đầu chào. Cô muốn thử xem những lời mình nói có tác dụng thế nào đã. Đâm trực tiếp một mũi giáo vào lòng tự tôn của Khang, An nghĩ là một đòn hiệu quả… “Coi cô còn cao ngạo được bao lâu, bạn thân!” – An chợt cười.

10 giờ đêm. Phòng 102.

Yến Chi đứng trước gương, săm soi từng đường nét trên khuôn mặt mình…

“Không tệ mà, giá mắt to hơn chút. Hay đi phẫu thuật nhỉ? Không được! Không được! Đẹp tự nhiên là nhất…” – Chi ngoảnh mặt đi, nhìn cận cảnh dễ thấy khuyết điểm! Cô chợt sững lại, vừa ngó thấy gầm giường ngủ phía dưới ló ra thứ gì đó. Chi bước lại, cúi xuống nâng tấm ga trải lên, là một cái rương thì phải!

Cô kéo ra, hơi nặng, nhưng nó giống một cái hộp đựng lớn hơn, trắng toát, không có một dấu hiệu con chữ hay nhãn mác gì ở ngoài. Tò mò… cô đẩy cái then cài, từ từ mở nắp hộp ra xem.

Hàng trăm chiếc hộp nhỏ trong suốt đựng đầy những viên thuốc trắng bé xíu. Tất cả được sắp xếp ngăn nắp bên trong. Chi vẫn tò mò, lôi một hộp lên xem. “Thuốc chưa đóng nhãn sao? Trông lạ quá…” Chi bật nắp hộp, những viên thuốc dịch chuyển lọc xọc. Cô từ từ… đưa hộp lên gần mũi, một cách không ý thức, cô hít một hơi dài…

Bộp… chiếc hộp đột ngột rơi xuống đất, hàng chục viên màu trắng lăn tung toé. Những ngón tay Chi vẫn còn run lên, cô đứng bật dậy, thở gấp gáp như cần lấy lại không khí trong lành.

– Là… Là… Zkilico???

Yến Chi ngoảnh mặt nhìn vào phòng tắm sáng đèn, tiếng nước vẫn xối xả chảy…

Không tự chủ được, cô lao đến cánh cửa phòng tắm, nhận ra cửa để mở, Chi đẩy cửa vội vã bước vào…

Nước làm bắn lên quần áo Chi. Cô thấy Phong đang đứng dưới vòi sen, nước chảy xối xả xuống đầu, xuống cánh tay rắn chắc đang chống lên tường. Cậu cởi trần, chỉ mặc mỗi chiếc quần jean. Chi nhìn xuống sàn gạch, áo sơ mi nằm ướt sũng một chỗ, thắt lưng để chỗ khác, và gần đó là một chiếc hộp trong suốt đang lăn lóc, rỗng không. Chi cứ đứng trân trân nhìn cái vỏ hộp ấy, không để ý Phong đã quay đầu nhìn cô, ánh nhìn sắc như dao.

– Anh… anh có biết thứ này nguy hiểm thế nào không? – Chi ngước mắt nhìn Phong – Anh đã dùng nó từ lúc nào hả? Lúc nào hả? – giọng Chi bỗng gay gắt.

Chấn Phong vẫn nhìn Chi bằng đôi mắt lạnh. Bất giác, cậu quay người và bước khỏi vùng nước xối xả từ vòi sen trên cao, nước vẫn chảy mạnh làm sủi bọt dưới sàn đá. Còn Phong, thì đang tiến lại chỗ Chi!

Chi nhìn vào mắt Phong, thấy ớn lạnh sống lưng, cô lùi vài bước và dựa vào cánh cửa phòng tắm… Phong đã đứng ngay trước cô! Mắt vẫn chú mục vào Chi và hai bàn tay rắn như thép chống lên cửa, kẹp Chi ở giữa…Cô co rúm người lại, nỗi sợ hãi bủa vây, trước mặt là bộ ngực rộng và vạm vỡ như sắp ôm ghì lấy cơ thể Chi mà bóp chết. Cô nuốt khan mấy lần. Nhưng Phong không hề có ý định chạm vào cô, cậu từ từ cúi xuống, ghé tới gần tai Chi, một giọng nói âm vực trầm và đáng sợ vang lên, đủ cho Chi nghe:

– Đừng… quan tâm chuyện của tôi!

Tim Chi dường như nghẹt thở, cô hơi cúi đầu.

Một khoảng lặng, chỉ còn nghe tiếng nước vẫn xối xả dưới sàn. Và bất chợt, hai cánh tay Phong buông xuống, khi hòa tan cùng tiếng nước ấy, là tiếng nấc lên từng đợt nhè nhẹ… của người con gái trước mặt cậu. Nỗi giận dữ đã lắng xuống, bàn tay Phong từ từ đưa lên, để ngửa, đầu ngón tay chạm nhẹ vào một chiếc khuy áo của Chi. Phong đưa mắt xuống, trên lòng bàn tay cậu, những giọt nước trong veo cứ rớt đều, rớt đều, nóng hổi và có lẽ mặn. Là nước mắt!

Chi ngước lên, nhìn Phong, đôi mắt nhòe ướt…

– Bởi vì… không được ai quan tâm sao? Bởi vì không được yêu thương và sống như một con người bình thường sao? Nên anh tự hành hạ bản thân mình, nên anh khiến trái tim mình trở thành sắt đá và biến mình thành kẻ cô độc? Anh cũng là con người cơ mà! Trái tim anh cũng biết yêu thương và muốn yêu thương cơ mà! Anh đang sống! Đâu phải là tồn tại!

Giọng Chi càng lúc càng nghẹn lại và nước mắt cứ chảy miết. Đến lúc không thể chịu thêm nữa, cô vừa khóc nấc lên vừa lấy tay dụi mắt.

– Sao anh lại như vậy? Sao tự hành hạ mình vậy hả?? Sao phải làm vậy hả???….

Phong ngoảnh mặt đi, tim se lại. Người con gái trước mặt đang khóc, vì cậu. Vì những đau đớn và nỗi cô đơn cậu phải chịu. Là lần đầu tiên Phong biết rằng… mình được yêu thương…

7giờ sáng.

Chi cùng Phong đi trên hành lang dài dẫn đến khu A.

Phong vẫn lặng im như mọi ngày. Còn Chi không hiểu sao không mở miệng nổi, cũng không thể ôm tay Phong thân mật như mọi ngày. Là cô kéo Phong đi ăn sáng cùng, nhưng suốt dọc đường, cứ nghĩ tới chuyện tối qua, cô khóc sướt mướt nức nở trước mặt Phong thì cô thấy bối rối vô cùng… Tay cô chỉ chút nữa là chạm đến tay Phong rồi, cô liếc mắt nhìn, Phong vẫn bước và nhìn thẳng bằng ánh mặt lạnh lùng. “Sao đây? Hay cứ nắm tay