nút thắt trong lòng Hỷ Lạc cậu không tháo ra được, chỉ có thể chờ người ấy của cô tới. Lâm Hạo Sơ, anh là người mà Hỷ Lạc yêu quý phải không? Nghìn vạn lần đừng làm tôi thất vọng.
Lâm Hạo Sơ đến rất nhanh, Cố Doãn đoán anh nhất định là phóng xe như gió bão mà đến, khi anh vào cửa đều giống như mang theo cả khí lạnh mà vào, Cố Doãn chỉ chỉ hướng phòng ngủ, Lâm Hạo Sơ lặng lẽ đẩy ra cửa phòng đang khép hờ, thân thể mảnh khảnh của Hỷ Lạc trong tấm chăn, chỉ lộ ra một mái tóc đen. Lâm Hạo Sơ ngồi ở đó, trái tim đang treo lơ lửng cuối cùng cũng được đặt xuống, ngay giờ phút này, anh mới biết được, thì ra trên thế giới này thật sự có chuyện khiến anh sợ hãi.
Hỷ Lạc ngủ thật lâu, mở mắt ra thì sắc trời đã tối sầm, trong phòng ngủ chỉ có ánh sáng màu vàng cam của cây đèn nhỏ, cô thấy Lâm Hạo Sơ ngồi cạnh giường nhìn chằm chằm vào cô, cảm thấy giống như cảnh trong mơ không có thật, cái loại cảm giác vừa thật vừa giả, cực kỳ giống tình cảm của Lâm Hạo Sơ, Hỷ Lạc bỗng nhiên nở nụ cười, trong giọng nói của cô vẫn còn chút ũ rũ chưa tỉnh ngủ, “Anh đến rồi?”
Lâm Hạo Sơ chỉ là nhìn cô, còn chưa kịp nói, thì Hỷ Lạc lại tiếp tục, “Lâm Hạo Sơ, có thể nói cho em biết, tại sao anh kết hôn với em không?” Cho dến bây giờ, cô dường như đã không còn gì để trốn tránh nữa, với anh có rất nhiều rất nhiều vấn đề, vẫn che giấu tâm tư của mình, cho rằng chỉ cần nỗ lực, là có thể gặt hái được tình yêu. Mà nay, yêu đến một chút sức lực cũng không có. Yêu như bước trên miếng băng mỏng phải cẩn thận, nhưng vẫn bị thương.
Lâm Hạo Sơ trầm lặng lâu thật lâu, trong đáy lòng của anh có một nhận thức rõ ràng, nói thật, e là, sẽ thật sự mất đi cô ấy, “Bởi vì Tư Niên” chỉ là bốn chữ đơn giản nhưng khi nói được anh giống như mất đi phần lớn khí lực.
Tay Hỷ Lạc giấu ở trong chăn siết chặt vạt áo bệnh, không còn vết tích nụ cười trên gương mặt cô, quả nhiên là như vậy, khi ngẩng đầu lên nhìn Lâm Hạo Sơ lần nữa, trên mặt là nụ cười nhàn nhạt, “Cảm ơn anh, đã lấy em.”
Lâm Hạo Sơ từ trước đến giờ chưa từng thử qua một lần khi đối diện với một người mà không nói nên lời như lúc này. Đối với cuộc hôn nhân không có tình yêu, bất luận là bắt đầu hay là kết thúc, anh từ trước đến nay không nghĩ đến việc cho ai một lời giải thích, ngay từ đầu cùng với Hỷ Lạc kết hôn, quả là không nghĩ đến có một ngày cần phải nhắc đến với cô. Những việc anh đã trải qua, những thứ anh gặp phải đã biến anh trở thành một kẻ ích kỷ, một kẻ trời sinh lạnh bạc. Đợi đến khi thật sự phát hiện nên cho cô một lời giải thích rõ ràng, nhưng một lần nữa vấn đề càng thêm phức tạp.
Hỷ Lạc chống người ngồi dậy cầm lấy áo khoác màu nâu nhạt của Cố Doãn mặc vào, “Chúng ta về nhà đi? Không muốn ở trong bệnh viện nữa, bây giờ cả người em toàn là mùi thuốc khử trùng.”
Lâm Hạo Sơ ngồi xổm cạnh giường, hai tay nắm chặt những ngón tay cô, nhẹ nhàng vuốt ve chiếc nhẫn cưới, “Anh và cô ấy đăng ký kết hôn ở Anh quốc, kết hôn chưa được nửa năm thì đã ly hôn. Bọn anh không ở cùng nhau, chỉ là một hình thức, anh… không yêu cô ấy.” Anh không giỏi giải thích, giải thích cũng rất không lưu loát, lời nói ra chính bản thân anh cũng không biết rốt cuộc có đem những thứ mấu chốt nói cho rõ ràng hay không.
Nước mắt của Hỷ Lạc cứ như thế không hề báo trước rơi trên mu bàn tay anh, cô chùi qua loa, liền toét miệng cười, “Ánh đèn chói mắt quá đi, vừa mới thức dậy mắt bị chóa đến xót cả lên.”
Lâm Hạo Sơ thấy cô như vậy trong lòng càng ảo não, Hỷ Lạc trước mắt có phải là Tần Hỷ Lạc khi anh vừa mới quen cho dù trời có sập xuống cũng sẽ mỉm cười đối mặt hay không? Kết hôn với mình chưa đến một năm, bản thân đã làm cái gì dồn ép cô ấy đến tình trạng như thế này?
Anh giúp cô lau nước mắt, âm thanh nhỏ nhẹ, “Đừng khóc.”
Hỷ Lạc khóc càng dữ dội hơn, vùi vào vai anh nức nở… khi Lâm Hạo Sơ dẫn cô rời khỏi, Cố Doãn thấy hốc mắt cô sưng đỏ, cái gì cũng không nói. Cho đến khi về nhà, Hỷ Lạc vẫn rất im lặng. Lâm Hạo Sơ cảm thấy bản thân lúc này giống như người chờ đợi khối rubik hoàn thành, sau khi hoàn thành rốt cuộc hình dạng sẽ ra sao, anh không đoán được một chút nào hết.
Hiệu ứng mà bài báo đem lại trước hết chính là phải có lời giải thích cho Tần Vĩ Thâm và Chung Tinh, Hỷ Lạc ngồi ở phòng khách, không biết Lâm Hạo Sơ ở trong phòng cùng Tần Vĩ Thâm, Chung Tinh thảo luận cái gì. Đối với cuộc hôn nhân đó, Lâm Hạo Sơ cho cô lời giải thích rất Lâm Hạo Sơ, chỉ là đơn giản nói hai câu cho cô mà anh ấy cho rằng là điểm mấu chốt, anh và cô ấy không ở cùng nhau, anh cũng không yêu cô ấy. Mấy ngày này Hỷ Lạc suy nghĩ thật lâu, vì sao hai câu nói này cô luôn cảm thấy cũng rất thích hợp với bản thân cô, cô lại nghĩ, lúc đó Giang Nhất Ninh có phải cũng từng giống như mình trải qua tuyệt vọng như vậy hay không.
Lâm Hạo Sơ bị Ủy ban kỷ luật đến gặp nói qua vài lần, Hỷ Lạc cũng phối hợp với Lâm Hạo Sơ có mặt trước công chúng rất nhiều, khi gặp phải ký giả cô cũng có thể bình thản đối mặt, nói ra nhừng lời thoại của những bà vợ thương nhân thường xuyên thấy trong bản tin, tôi tin tưởng ông xã tôi, tôi và anh ấy rất yêu nhau. N