Polaroid
Cứ ngỡ là yêu

Cứ ngỡ là yêu

Tác giả: Trần Thị Thanh Du

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324480

Bình chọn: 7.00/10/448 lượt.

g” này nhé. “Nó” sẽ nuốt gọn anh nếu anh hiền như nai tơ đấy.

Bật cười, Quốc Bảo nựng cằm vợ:

– Không, chị em rất là hiền. Với anh, lúc nào cô ấy cũng là nàng Tấm tuyệt vời của lòng anh.

Vừa nói dứt câu, anh cúi xuống hôn nhanh vào đôi môi đỏ mọng của vợ. Đình Thái lấy tay che mắt Lâm Uyên lại:

– Quay chỗ khác, con nít không được nhìn.

Dẩu đôi môi xinh, cô liếc anh bén ngót:

– Xí, anh mới là con nít á, tui lớn rồi chứ bộ, vả lại tui…

Băng Thanh xen vào:

– Có người yêu rồi, phải không cô Út ?

Đỏ cả mặt, Lâm Uyên vỗ vai chị:

– Hồi nào đâu . Chị ăn với nói…

Đôi mắt của Đình Thái cụp nhanh, một biển buồn mênh mông lùa vào tràn đầy trong đó. Anh cố dằnnén nỗi đau bằng cách đưa tay vuốt mặt.

Quốc Bảo đã nhìn thấy. Anh lắc đầu thở dài . Thương cho thằng em “khờ khạo” của mình trao nhầm trái tim ột hoa hồng đầy gai gốc.

Đình Thái đã từng tâm sự với anh về cuộc đời và tình cảm lứa đôi . Sự thật bây giờ đủ để chứng minh thằng em của anh chỉ thành công trên thương trường, còn đường tình duyên thì lận đận.

Tiếng của bà Thụy Linh vang lên làm cắt ngang dòng suy nghĩ của anh:

– Này, mấy đứa, Khách la rần rần kià, mau đi tiếp khách đi chớ . Còn muốn tâm sự thì về nhà tha hồ mà nói. Nói tới sáng luôn cũng được.

Cả bốn dạ lớn rồi tản ra hai hướng.

Đình Thái và Lâm Uyên bước ra cổng của nhà hàng đón khách theo sự sắp xếp của mọi người.

Kh”ach vào rất nhiều và cũng kèm theo rất nhiều lời khen. Nào là họ rất đẹp đôi, trai tài gái sắc. Các câu hỏi cũng được đặt ra liên miên:

– Khi nào có tin vui của hai người?

– Lúc nào hai người cho uống rượu mừng?…

Tuy luôn miện bác bỏ, nhưng Đình Thái cảm thấy rất hạnh phúc. Anh cũng muốn điều đó là sự thật. Khẽ liếc qua Lâm Uyên, cô vẫn vô tư cười nói, biết đâu…

Anh vội cắt ngang dòng suy nghĩ, tìm lại thăng bằng ình và tự nhắc nhở điều đó chỉ là giấc mơ.

Đang cười vui vẻ bỗng nhiên mặt của Đình Thái tối sầm lại, nụ cười của anh trở nên thừa thãi trên môi . Ngoài cổng, một chàng trai lịch lãm ăn bận sang trọng, gương mặt tươi rói đang bước vào . Và dĩ nhiên Lâm Uyên cũng nhìn thấy. Cô thẹn thùng, lắp bắp không thành tiếng:

– Xin .. chào .. anh…

Đình Thái miễn cưỡng gỡ rối cho cô:

– Xin chào. Hân hạnh được tiếp anh. Sự có mặt của anh làm chúng tôi rất vui . Mời anh vào nâng ly rượu mừng cùng anh chị.

Chàng trai ấy không ai khác hơn là Vũ Phong. Anh đưa tay thân thiện, miệng nở nụ cười:

– Xin chào. Cả hai làm tôi rất ngạc nhiên, không ngờ có sự trùng hợp đến như vậy.

Lâm Uyên sợ có sự hiểu lầm, cô giải thích:

– Đình Thái là em của anh Hai em, nên gia đình hai bên mới sắp xếp như thế.

Vũ Phong gật gù ra vẻ hiểu chuyện. Anh nhìn Lâm Uyên đầm ấm:

– Trông em hôm nay đẹp rực rỡ như một nàng tiên. Anh cảm thấy ganh tỵ với người đứng cạnh em.

Anh quay sang nheo mắt với Đình Thái.

– Có đúng không, ông giám đốc?

Hiểu ngay có lời mỉa mai trong đó, Đình Thái gật đầu trả đũa lại ngay:

– Đúng đấy anh bạn ạ. Ngay cả tôi cũng chỉ dám nghĩ mình mơ nữa là khác. May thay anh bạn nhắc tôi mới biết đó là sự thật. Tiếc rằng buổi tiệc đã diễn ra hơn phân nửa, nếu không, tôi sẵn sàng nhường chiếc áo và chức phận này cho anh bạn. Thế, trông có vẻ xứng đôi hơn, anh bạn thấy có đúng không?

Vũ Phong cũng không vừa:

– Ồ, thế thì hân hạnh quá, nhưng tôi sợ anh bạn sẽ rất buồn vì lỡ một dịp may thật hiếm có.

Bật cười, nụ cười của Đình Thái rất chua chát:

– Chuyện ấy đối với tôi thật bình thường, không có gì phải hối tiếc. Tôi với Lâm Uyên chỉ là bạn, nói gần chỉ là anh em. Nếu như bây giờ anh bạn có yêu cầu, tôi cũng có thể giao ngay công việc này cho anh bạn – Anh nhướng mắt chờ đợi- Sao, anh bạn nghĩ thế nào?

Vũ Phong khoát tay dường như anh đã chiếm thế thượng phong:

– Ô, thế thì không cần. Nếu anh bạn không cảm thấy tiếc thì tôi xin phép mượn cô dâu phụ một tí để có vài lời và chụp hình lưu niệm, được chứ?

– Anh bạn cứ tự nhiên.

Lâm Uyên đứng trân người nhìn cả hai. Cô không hiểu hai người nói gì với nhau. Cô cũng không biết mục tiêu là gì, nhưng có một điều cô thầm công nhận là cả hai đúng là kẻ nửa cân, người tám lạng. Không bằng lòng với cách sử xự của Đình Thái, cô giận dỗi đưa mắt nhìn anh . Tim cô chợt đi hoang và cảm thấy chơi vơi . Sao thế nhỉ? Cô rất muốn ở bên cạnh Vũ Phong cơ mà.

Đình Thái đã tạo cơ hội cho cô, sao cô lại cảm thấy giận anh ? Cô lại đưa mắt nhìn anh, nhưng gương mặt anh đã trở nên lạnh lùng, khó gần gũi. Đôi mắt anh nhìn xa xôi, nó như chứa đựng một cái gì đó nặng trĩu. Trong lòng anh đang nghĩ gì ? Cô bước theo Vũ Phong mà suy nghĩ miên man . Anh đã trở lại với con người và bản chất lúc trước rồi sao? Nguyên nhân nào thế?

Khẽ thở dài nhìn hai người sánh bước, Đình Thái nghe tan vỡ cả trái tim. Họ cũng xứng đôi đấy nhỉ, tiếc rằng anh ta không mặc đồng phục của anh . Nếu như có, cả hai sẽ còn gây sự chú ý nhiều hơn. Còn anh bây giờ trở thàng người đứng bên lề, nghe mọi người bàn tán về họ. “Ồ, so với chàng rể phụ, anh ta cũng chả kém tí nào”.

Không thèm tiếp khách nữa, anh lẳng lặng ngồi xuống chiếc b