hủ tướng quân hắn, mà đám người Hoàng Hách Trùng kia chỉ có thể giận mà không dám nói gì, cho dù sau này bọn họ sẽ trả thù, nhưng hôm nay nàng đã trút giận một trận đã đời.
“Huynh không thấy lúc ấy người nhà họ Hoàng mặt tái cỡ nào đâu, tuy muội cũng bị thối đến choáng váng, nhưng trông cái đức hạnh kia của bọn họ, trong lòng muội liền sảng khoái.” Từ Man thích thú bám vào lòng Gia Cát Sơ Thanh, để cho hắn ôm mình, ánh mắt nàng lấp lánh kể chuyện hôm nay, thậm chí còn hơi nhướn nhướn mày.
“Khụ khụ…” Thật sự không muốn bị bỏ qua hoàn toàn, nam nhân ho khan một tiếng.
Từ Man giật mình, lúc này sực nhớ trong xe còn có đại ca của mình, nhất thời từ cổ đến mang tai nàng đỏ gần như rỉ máu, tay cũng như bị giật điện rụt về, nhưng Gia Cát Sơ Thanh lại không thèm để ý, sắc mặt như thường nắm chặt tay Từ Man, tầm mắt quay sang Từ Hải Sinh, cười nói: “Đại ca.”
Từ Hải Sinh thầm than con gái gả ra ngoài đúng là hướng ngoại, cố đèn nén chút chua chua trong lòng, hắn nghiêm mặt nói: “Sự tình đã xong rồi sao?”
Gia Cát Sơ Thanh nhéo lòng bàn tay Từ Man, trả lời: “Yên tâm, mớ đuôi kia đã xử lý xong rồi.”
Từ Man bất mãn màn đối thoại bí hiểm của hai người họ, trừng mắt nhìn Từ Hải Sinh nói: “Rốt cuộc là chuyện gì thế này, té ra mọi người thấy muội lửa bốc lên đầu, trong lòng vui lắm hả?”
Từ Hải Sinh hất cằm với Gia Cát Sơ Thanh, ra chiều chuyện không liên quan đến mình.
Gia Cát Sơ Thanh thân mật vén tóc Từ Man ra sau tai, chẳng chút lo lắng nhìn bộ dáng như mèo con xù lông của Từ Man, giải thích với nàng: “Trong phủ tướng quân có người của chúng ta, muốn đi ra không khó, chỉ là cần một thời cơ.”
“Vậy nếu bọn họ phát hiện huynh biến mất…” Từ Man sợ người của phủ tướng quân lại đến sinh sự.
“Hôm nay bọn họ sẽ áp giải Gia Cát Sơ Thanh tiến cung phục mệnh, nào ngờ trên đường gặp phải một đám cường đạo, bắt cóc giết người, từ tối nay trở đi Gia Cát Sơ Thanh sẽ biến mất tung tích.” Gia Cát Sơ Thanh dùng ngữ điệu bình thản nói ra kế hoạch kinh tâm động phách.
Từ Man lập tức định thần lại, xem ra hôm nay đại ca và tiểu cữu cữu đến đây, đều là bọn họ đã thương lượng từ trước. Chẳng qua do nàng mở đầu thì càng trở nên chân thật hơn thôi. Bất luận sự thật đến tột cùng là gì, người ngoài chỉ có thể nhìn thấy phủ Tả tướng quân bắt nhốt vị hôn phu vô tội của quận chúa trong phủ, thậm chí muốn áp giải vào cung, ai ngờ giữa đường gặp chuyện không may, vị hôn phu của quận chúa sống chết không biết, điều này có thể giúp Gia Cát Sơ Thanh có cơ hội làm rất nhiều chuyện.
“Ban đầu là bọn huynh muốn tìm cách khác loại bỏ đám tai mắt, nhưng vừa đúng lúc Tứ hoàng tử xảy ra chuyện, huynh bèn nghĩ có thể nhân cơ hội này đục nước béo cò một lần, chỉ là không muốn muội lo lắng thôi, vốn nghĩ sáng mai mạo hiểm về phủ sẽ nói với muội, bây giờ muội đã đến đây, huynh cũng sẽ không cần hồi phủ.” Gia Cát Sơ Thanh vẫn nắm tay Từ Man không buông, nói.
Từ Man rốt cuộc vỡ lẽ, Gia Cát Sơ Thanh chính là đang đợi cơ hội này để thoát thân, phải rời xa nàng một đoạn thời gian.
“Huynh phải đi bao lâu?” Nàng không hề hỏi hắn đi làm cái gì, nàng biết chỉ cần nàng hỏi, Gia Cát Sơ Thanh chắc chắn sẽ trả lời, tuyệt không qua quít, nhưng nàng lại hèn nhát không có can đảm nghe.
“Ít nhất phải trốn tránh một thời gian, có điều chậm thì ba ngày, lâu thì mười ngày, huynh chắc chắn sẽ liên lạc với muội.” Gia Cát Sơ Thanh làm sao bỏ được nàng dâu mỹ miều như hoa này, đã tâm tâm niệm niệm bao nhiêu năm, chẳng ngờ mới thành hôn chưa bao lâu đã gặp phải chuyện xấu này, lại oái ăm ở chỗ là chỉ có hắn mới làm được.
Từ Man dùng ánh mắt kiểm chứng nhìn về phía đại ca nhà mình, thấy huynh ấy cũng gật đầu, trong lòng nhất thời trầm xuống, một cảm giác quyến luyến không thôi khiến mười ngón tay nàng cùng Gia Cát Sơ Thanh đan vào nhau, chặt chẽ không muốn tách rời.
“Ngoan, chờ qua việc này, huynh cùng muội đi du sơn ngoạn thủy được không?” Gia Cát Sơ Thanh làm sao nhẫn tâm nhìn người yêu thương lộ ra vẻ mặt cô đơn kia, lúc này hắn còn chưa đi mà đã bắt đầu thấy nhớ rồi.
Không có tiếng trả lời, chỉ yên lặng nắm tay Gia Cát Sơ Thanh, ngay cả cánh tay cũng dính sát vào nhau. Cái gì cũng không muốn nói, Từ Man im lặng đợi xe ngựa chậm dần, đợi tiếng gọi từ ngoài của tiểu cữu cữu, rồi đợi Gia Cát Sơ Thanh cuối cùng hôn lên mi tâm nàng, một cách khắc sâu mà thành kính, tựa như lời thề vĩnh viễn không tương phụ.
“Mẫu thân từ trong cung đã lấy được vài giọt máu của cữu cữu, chỉ có Gia Cát Sơ Thanh biết Phạm thái y ở đâu, hiện tại phái ai đi cũng có thể bị người khác lợi dụng sơ hở xen vào, không bằng để đích thân đệ ấy đi, an toàn hơn nhiều.” Từ Hải Sinh đỡ Từ Man, nhìn sườn mặt như muốn khóc của nàng, thấp giọng ghé sát tai muội muội nói.
Từ Man thoáng bình tâm lại, hết thảy điều này đều là vì cữu cữu, vì giang sơn nước Ngô, nếu để giống thư trong sách, một khi cữu cữu sụp đổ, như vậy cái chờ đợi cả nhà nàng tuyệt đối không phải là thứ nàng muốn nhìn thấy. Ngay từ đầu, sinh tử của cữu cữu và cữu mẫu, đã có tương quan chặt chẽ với phủ công chúa, cho nên, Đại hoàng tử tuyệt đối khô
