Polaroid
Cuộc chiến thượng vị

Cuộc chiến thượng vị

Tác giả: Tâm Nhụy

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329805

Bình chọn: 9.5.00/10/980 lượt.

dễ dàng thay đổi, như thế xem ra động tác trong phủ này chỉ sợ đã kinh động đến trong cung rồi.

“Chỗ a nương ta cũng thay đổi sao?” Từ Man cảm thấy tim đập lợi hại, chẳng lẽ Đại hoàng tử đã cảm thấy nắm chắc phần thắng ư? Ngay cả thể diện hoàng gia cũng không để ý?

“Không chỉ phủ công chúa, mà ngay cả chỗ hoàng thúc Chiêu Vương cũng đã thay đổi, bao gồm cả Trực vương phủ.” hôm qua Mai bà bà đã phái người đi hỏi thăm, vốn tưởng rằng cũng chỉ nhằm vào phủ quận chúa, lại không ngờ rằng toàn bộ hoàng gia cũng không buông tha.

Từ Man ngồi thẳng thân mình mà mấy ngày nay vẫn luôn rệu rã, ngẫm nghĩ rồi nói: “Đóng chặt nhị môn, không cho người bên ngoài vào, lần này đổi thị vệ, trong phủ đồng loạt đều điều tới ngoại viện, bất luận tuần tra hay là hộ vệ, nội viện đều phải dùng người của chúng ta, tiện thể kiểm tra lọc lại nội viện một lần.”

Cũng không biết kế hoạch của đại ca và Gia Cát Sơ Thanh, rốt cuộc thành công mấy phần.

Q.5 – Chương 142: Ước Hẹn Tại Tiệm Son

Sau một màn tranh cãi trên triều đình, Phái Cách Tân lại một lần nữa thất bại, thậm chí có người vì thế mà bị bãi quan bỏ tù, điều này khiến cho không ít đệ tử hàn môn được Hoàng đế đề bạt đi lên thập phần lo sợ, nhưng cũng biết nếu lúc này phản bội Hoàng đế, chẳng những tất cả những gì mình nỗ lực bỏ ra đến nay đều trôi theo dòng nước, mà cũng rất có thể sau khi bị Phái Bảo Thủ lợi dụng xong, sẽ bị vứt đi như giày cũ. Cho nên Phái Cách Tân trừ bỏ vài người con mắt thiển cận nào đó, phần lớn vẫn giữ vững chỗ đứng như trước, trong đó đặc biệt là cha con Đinh gia kiên định nhất, hơn nữa Đinh Hạo Nhiên có đám hỏi với Chiêu Vương phủ, Phái Bảo Thủ tạm thời cũng không dám có động tác gì lớn.

Nhưng nếu trong đám quan văn có Gia Cát Tả tướng cùng một vài người nhiệt huyết của Phái Cách Tân tạm thời chống đỡ, thì trong đám võ quan rõ ràng lại nơi Phái Cách Tân chìa tay không tới được, mặc dù trong đó có bộ hạ còn sót lại của Trực vương, nhưng suy cho cùng uy vọng của Đại Đô Đốc trong đó sâu hơn, hy vọng nhà họ Hoàng một bước lên trời, ban ơn cho người của mình cũng không phải số ít. Đặc biệt sắp tới điều động thị vệ của các phủ, và cả lực lượng canh phòng của kinh đô cũng dần dần âm thầm bị hoán đổi, những người nhạy cảm bắt đầu chậm rãi ngủ đông, một ít lão thần thậm chí không thể không từ quan về quê, nhằm tránh né qua màn phong ba này, chờ đợi Hoàng đế một lần nữa lâm triều.

Nhưng mà, thái y cứ một vòng chẩn trị mới lại giáng một quyền như búa bổ cho những người ôm hy vọng với Hoàng đế, bởi vì Hoàng đế chẳng những không thuyên chuyển, ngược lại càng bắt đầu trở nên nghiêm trọng, nói người đã bước vào lằn ranh hấp hối, cũng còn kém không xa. Điều này khiến cho đám người ban đầu đã mưu tính muốn cho Đại hoàng tử lên chấp chính, càng phát ra thanh thế lớn hơn, chỉ kém không dâng tấu thỉnh Đại hoàng tử tự lên làm người kế vị nữa thôi.

Trong đó, Nhị hoàng tử và đích Tứ hoàng tử dĩ nhiên cũng có người ủng hộ, nhưng Nhị hoàng tử trước nay luôn làm người khiêm tốn, không hề có dã tâm, đồng thời không nổi bật lắm, đừng nói chi là có người vây quanh. Tứ hoàng tử tuổi lại không lớn, nay tình thế của Hoàng hậu ở trong cung hiển nhiên xem như thất thế, Lỗ gia cho dù được phong quan Đại tư mã, nhưng bởi vì lúc trước để Hoàng đế an tâm, phần lớn thực quyền đã sớm nộp lên, bây giờ đem ra so sánh với quân của nhà họ Hoàng, lại kém vài phần. Hơn nữa gần đây không thấy Tứ hoàng tử xuất hiện, Lỗ gia ở trong triều đình cho dù có nhấn mạnh đích xuất chính thống cỡ nào cũng không mấy người hưởng ứng. Thậm chí gần đây ngay cả nhóm tỷ muội của Hoàng đế cũng không tỏ thái độ chính xác.

Dường như có một bàn tay đang khống chế tất cả mọi thứ, cực kỳ thuận lợi mà đẩy Đại hoàng tử về hướng có lợi.

Từ Man gần đây cũng sầu muộn, Gia Cát Sơ Thanh không có tin tức, mẫu thân cũng sai tâm phúc nhắn nàng đừng hành động thiếu suy nghĩ, ngay cả phụ thân và đại ca gần đây sau một lần xung đột với Phái Bảo Thủ, tạm thời nghỉ ở nhà, án binh bất động, đây thực rõ ràng chính là muốn tránh khỏi mũi nhọn, nhất thời không muốn tranh giành.

Tâm tình không tốt, lại không thể du ngoạn, đối với nữ nhân mà nói, cách tiêu khiển tốt nhất chính là mua sắm, cho dù bên ngoài phủ quận chúa gần đây có không ít cái đầu lấp ló, hơn nữa thị vệ đổi đến mặt mũi xa lạ, làm cho nàng cực kỳ không có cảm giác an toàn, nhưng miễn là nàng không bị giam lỏng, có thể đi đến bất cứ nơi nào trong thành Kiến Khang.

“Quận chúa, bên ngoài đám người kia vẫn đi theo.” trong xe ngựa, Thanh Mai châm cho Từ Man chén trà, lo lắng nói.

Từ Man lại chẳng thèm quan tâm, thưởng thức trà, thư thái nhắm mắt nói: “Chỉ cần người của chúng ta biết bọn họ đang đi theo là được, không cần phí tâm tư cho rơi, ngược lại càng khiến chúng ngờ vực.”

Tình hình hiện nay thật sự rất bất lợi cho họ, Hoàng đế cữu cữu bất cứ lúc nào cũng có thể nguy hiểm đến sinh mệnh, Hoàng hậu cữu mẫu cũng bị giam lỏng trong Phượng Tê Cung. Điều này theo như Từ Man thấy thì quả thực là không có khả năng, dù sao trong cung Hoàng hậu có thế nào thì cũng có người