Cuộc chiến thượng vị

Cuộc chiến thượng vị

Tác giả: Tâm Nhụy

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329755

Bình chọn: 9.5.00/10/975 lượt.

lớn một mảng trong sạch, nàng mới có thể cùng hắn tiếp tục cuộc sống vô âu vô lo.

“Đừng sợ, phải tin tưởng hoàng thượng, tin tưởng phụ huynh muội, tin tưởng huynh…” in từng nụ hôn trên trán Từ Man, Gia Cát Sơ Thanh ôm chặt lấy nàng, tham lam hưởng thụ ấm áp của giây phút này.

Chờ Từ Man lần nữa xuất hiện trước cửa tiệm son phấn, đám người dò thám bên ngoài hiển nhiên đã có chút mất kiên nhẫn, vừa thấy Từ Man đi ra, bên cạnh vẫn không có ai khác đi theo, bèn lùi lại vào trong bóng tối, mãi đến khi xe ngựa của Từ Man lăn bánh, mới tiếp tục theo sau.

Từ Man ngồi trong xe ngựa, kéo kéo cổ áo, cứ thấy sẽ lộ ra gì đó, để người khác thấy xấu hổ, nhưng cũng may dọc đường đi Thanh Mai và Hương Xuân không có vẻ gì dị thường, cũng khiến nàng dần dần bình tĩnh lại.

Nâng tay lên sờ lồng ngực mình, viên thuốc chứa trong cái gói kia, chính là thuốc giải mà Gia Cát Sơ Thanh thiên tân vạn khổ đưa đến, hiện tại chỉ cần đưa thuốc giải vào tay người có thể tin tưởng ở trong cung, là Hoàng đế cữu cữu sẽ có cơ hội thuyên chuyển, như thế thanh đao treo trên đầu nàng gần đây cũng sẽ tự nhiên biến mất, tất cả mọi thứ sẽ trở lại yên ổn như trước.

Theo mạch suy nghĩ mà nhịp tim đập càng nhanh, Từ Man cảm thấy đặt trong ngực nàng đã không chỉ đơn giản là một viên thuốc giải độc, mà là một mấu chốt cuối cùng trong quyển sách trọng sinh này, chỉ cần Đại hoàng tử không được kế vị, như vậy câu chuyện sẽ hoàn toàn triệt để chệch khỏi nội dung nguyên tác, chẳng những Từ Man có thể thoát khỏi gông xiềng của nội dung cốt truyện, mà những người khác cũng sẽ theo đó mà thay đổi vận mệnh, có được kết quả tốt.

“Quận chúa… Quận chúa…”

Từ Man hồi thần, cảm giác trong lòng bàn tay đều là mồ hôi, nàng ngẩng đầu thắc mắc nhìn vẻ mặt lo lắng của Thanh Mai.

“Chúng ta còn muốn đi tiệm khác không ạ?” Thanh Mai rót cho Từ Man chén nước hỏi.

Từ Man tay cầm chén nước có hơi run, không biết là vì sắp đối mặt với nguy nan hay là biết được có thể xoay chuyển càn khôn, thoát khỏi vận mệnh, mà cảm xúc dâng trào. Nàng cố gắng đè nén kích động và khẩn trương trong lòng, uống vào ngụm nước mới nói: “Hồi phủ.”

Bây giờ nàng làm gì còn có tâm tư đi dạo khắp nơi chứ.

Vì để tránh tai mắt người khác, Từ Man không lập tức đến phủ công chúa, mà là về phủ mình trước, sau đó lập tức tìm Mai bà bà và Cẩn bà bà đến, đây là Gia Cát Sơ Thanh hôm nay cố ý dặn, bảo nàng kêu họ dùng con đường của họ mà đưa thuốc đến phủ công chúa, đến lúc đó Đại trưởng công chúa tiến cung thăm bệnh, chỉ cần đưa đến tay một tiểu thái giám bên người Hoàng mỹ nhân, vật này tự nhiên sẽ được dùng trên người Hoàng đế.

Nhưng lúc Từ Man mới vừa bàn bạc xong với hai vị bà bà, định đưa thuốc vào tay họ, bên ngoài ma ma lại chạy vào, nói là người trong cung tới. Từ Man cất thuốc trở lại trong lòng, nàng không biết lúc này trong cung truyền nàng đến làm gì, bởi vì hiện tại người trong cung có thể triệu nàng đến, khẳng định chỉ có Hoàng mỹ nhân.

Mai bà bà và Cẩn bà bà đều rất lo lắng cho Từ Man, giữa hoàn cảnh thế này, còn không bằng cáo bệnh không ra, nếu không sau khi vào cung, sẽ gặp phải chuyện gì, thật đúng là khiến người khó có thể đoán trước. Từ Man nghe xong, cũng thấy hai vị bà bà nói có lý, bèn chuẩn bị sai người báo lại với trong cung, nói là hôm nay đi chơi về, thấy đau đầu sợ là có chút không khoẻ.

Lại không ngờ rằng, ma ma trong phủ vừa đi ra đáp lời, chuyện cáo bệnh còn chưa nói ra miệng, người tới đã nói ra chuyện hôm nay Đại trưởng công chúa vào cung, không hồi phủ mà muốn ở lại trong cung một đoạn thời gian.

“Mẫu thân còn chưa hồi phủ ư?” Từ Man vịn bàn đứng lên, không dám tin nói.

Ma ma kia cũng thấy sự tình không ổn, vội vàng trả lời: “Nói là hôm nay đi thăm Hoàng hậu nương nương, nào ngờ thân thể Hoàng hậu nương nương không khỏe, bèn ở lại luôn trong cung chăm sóc.”

“Sao họ dám?” Từ Man thất hồn lạc phách ngồi trở lại trên ghế, hai vị bà bà nhìn thân mình nàng lung lay, vội đi qua đỡ lấy.

Cẩn bà bà ở trong cung lâu nhất, kinh nghiệm cũng phong phú hơn nhiều, bà liền khuyên nhủ: “Đây rõ ràng là cài bẫy để quận chúa chui vào, quận chúa cũng không thể lơ là.”

“Nhưng mẫu thân ta còn ở trong cung, bọn họ đây là muốn…” hai chữ ‘giam lỏng’ cuối cùng vẫn ngậm trong miệng Từ Man, không phun ra được.

“Lão nô thấy chi bằng đến phủ công chúa Hòa Húc hỏi xin ý kiến của Tần thái mỹ nhân, suy cho cùng thân phận vẫn còn đó.” Cẩn bà bà không đành lòng thấy Từ Man đau lòng, lại sợ nàng khăng khăng tiến cung, liền nói.

Từ Man lắc đầu, Tần thái mỹ nhân là ở lúc Hoàng đế còn nắm quyền, thân phận xem như tôn quý, nhưng một khi Đại hoàng tử đoạt được quyền, ngộ nhỡ “lục thân không nhận” (không nhận họ hàng), chuyện này trong lịch sử cũng không phải không có, chỉ cần đạt được thắng lợi, thì tất cả mọi điều đã làm cùng lắm cũng chỉ là một đoạn trong sử sách, hoàn toàn không có bất cứ ý nghĩa gì, cũng sẽ chẳng có ai ăn no rỗi việc mà đi ra chỉ trích.

“Lão nô nghĩ nhất định là bọn họ có chuyện mới tìm quận chúa, nhưng lại có điều kiêng kị, nên mới dùng công chúa uy hiếp, sự tình tóm lại sẽ không


Old school Swatch Watches