XtGem Forum catalog
Cuộc chiến thượng vị

Cuộc chiến thượng vị

Tác giả: Tâm Nhụy

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329493

Bình chọn: 8.00/10/949 lượt.

Lâm quản sự hơi ngẩn ra, tay cầm viên đông châu kia lại thu trở về.

“Giữ lại chơi đi.” Đại thái giám xoay người, giương phất trần khoác tại khuỷu tay, lưng không còn khom giống như lúc ở bên cạnh Hoàng mỹ nhân nữa, ngược lại rất thẳng tắp, bước chân vững vàng, lại khiến cho người ta trong lúc nhất thời quên mất thân phận thái giám của hắn.

Lâm quản sự nắm hạt đông châu kia, ngón tay có hơi run run, sau đó lại vững vàng thả hạt đông châu vào lại trong chiếc hà bao tinh xảo, một lần nữa nhét vào trong người.

Từ Man dĩ nhiên không biết chuyện xảy ra sau khi nàng đi, nhưng nàng đồng dạng cũng tâm thần không yên, ban nãy nàng bắt gặp chiếc túi thơm đeo trên người Tiểu Thố Tử liền thấy quen mắt, sau liền sực nhớ là bút tích của Tân thị – ma ma giáo dưỡng nàng trước đây, nguyên bản nàng còn có chút bất an với người tiếp ứng mà Gia Cát Sơ Thanh dặn, nhưng nhìn chiếc túi thơm kia, nàng mới đè nén hoảng loạn trong lòng, đem hà bao thưởng cho hắn.

Phượng Tê Cung cũng không xa, nhưng Từ Man vẫn phát giác bên cạnh mình bỗng có thêm rất nhiều người, lại nghĩ đến dụng ý của Hoàng mỹ nhân, liền biết hôm nay khẳng định mình sẽ không rời khỏi đây được, trong nháy mắt trái tim vốn bất an thế nhưng cũng bắt đầu thông suốt, dù sao mặc kệ nàng ở ngoài cung hay trong cung, nàng đều không thể bỏ mặc mẫu thân bỏ mặc phủ công chúa được, vậy chi bằng cùng mẫu thân ở lại trong cung, cứ đem viên thuốc kia đánh cược một lần xem thế nào?

Bước lên bậc thang trước Phượng Tê Cung, Từ Man vừa ngẩng đầu, nước mắt bỗng chốc trào ra, nàng nhanh chân chạy lên bậc thang, trực tiếp nhào vào vòng tay ấm áp nơi cửa cung, gắt gao không chịu buông tay.

“A nương… A Man rất nhớ người…”

Đại trưởng công chúa vốn còn đang rất tức giận vì hành vi xốc nổi của nữ nhi, nhưng gặp mặt, nhìn nữ nhi mặt đẫm lệ tràn đầy chua xót ủy khuất, lửa giận trong lòng bà bất tri bất giác liền dịu xuống, chỉ có thể ôm nàng, vỗ nàng, đau lòng nói: “Nha đầu ngốc, sao con lại tự mình tiến cung, trong cung này là nơi để vào sao? Ta đã ngàn dặn vạn dò, con đều cho là gió thoảng bên tai ư?”

Từ Man lau nước mắt, rúc trong lòng mẫu thân, thầm nhớ đến lo lắng hãi hùng đêm qua, sợ mẫu thân ở trong cung chịu khổ, nay thấy mẫu thân mặc dù không thể ra cung, nhưng rốt cuộc vẫn mạnh khỏe, trong lòng thả lỏng hơn một nửa, liền làm nũng nói: “Con nhớ a nương, tất nhiên sẽ gặp a nương, a nương không nhớ A Man, ngược lại còn mắng con a…”

Đại trưởng công chúa ôm nữ nhi xoa nắn một trận, cuối cùng cũng chỉ thở dài, kéo tay nàng đi vào trong đại điện.

Dọc đường đi, Từ Man rõ ràng phát hiện cung nữ thái giám bên ngoài Phượng Tê Cung cũng thay đổi không ít người, mặc dù đều không thể tiến vào nội điện, nhưng sự thay đổi này cũng vẫn khiến cho Từ Man cảm thấy rét lạnh cả lòng.

Cho nên, nàng vừa vào nội điện, sau khi thấy chung quanh đều là cung nữ thái giám quen thuộc, liền nhỏ giọng ở kề tai mẫu thân nói: “Phượng Tê Cung sao cũng biến thành dạng này? Cữu mẫu…”

Đại trưởng công chúa cho Từ Man một ánh mắt, lại không trả lời dẫn nàng vào phòng ngủ của Hoàng hậu.

Bên ngoài phòng ngủ vẫn là hai vị nữ quan tâm phúc của Hoàng hậu, bận rộn bên ngoài có cung nữ ban đầu trong cung Hoàng hậu, còn có đám người Xuân Duẩn bên người Đại trưởng công chúa, Từ Man có chút vội vàng đi vào buồng ngủ, nàng sợ cữu mẫu thật sự sẽ bệnh không dậy nổi, cũng sợ trước lúc cữu cữu tỉnh lại, cữu mẫu đã gặp bất trắc, so với những người khác trong cung, người Từ Man xem như thân cận nhất là Hoàng hậu.

Nhưng nào ngờ sau khi Từ Man đi vào, lại nhìn thấy Hoàng hậu nương nương vốn bị đồn là bệnh sắp chết, lúc này đang ngồi trên giường êm, ăn một chậu táo chua dầm không biết từ đâu ra, nhìn động tác nhét từng quả vào miệng kia, Từ Man thấy đến cả răng mình cũng ê theo.

“Cữu… mẫu?” Từ Man dở khóc dở cười gọi.

Hoàng hậu bị cháu gái bắt gặp bộ dạng tham ăn tục uống của mình, cũng không xấu hổ, ngược lại đặt chậu xuống, đi đến trước mặt Từ Man, lôi kéo nàng oán trách: “Chuyện gì mà đáng cho con phải vào cung, hôm nay ta và mẫu thân con nghe nói con cũng vào đây rồi, đúng là hận không thể sai người đem trói con trở về mà.”

Từ Man hai gò má đỏ lên, ôm lấy cánh tay Hoàng hậu, lấy lòng nói: “Cữu mẫu người cũng biết bên ngoài đồn đại thành cái kiểu gì mà, nếu con không vào cung tự mình nhìn thử, thì ăn không ngon ngủ không yên, còn không bằng vào cung ở cùng hai người.”

Hoàng hậu cũng nhìn ra gương mặt có hơi tiều tụy của Từ Man, trong lòng thở dài, kéo nàng ngồi lên giường êm, Đại trưởng công chúa tự nhiên ngồi ở bên dưới, lại không mặt nhăn mày nhíu như Từ Man tưởng tượng.

“Cữu mẫu, mợ đây là đang diễn trò gì a?” Đầu tiên là giả bệnh, còn làm như là không đi được, sau còn muốn đưa nhi tử ra ngoài, đừng nói Hoàng mỹ nhân nghĩ thế nào, mà ngay cả chính Từ Man cũng tin.

Hoàng hậu cười khẽ, sau cư nhiên lại hiếm thấy đỏ mặt, vẫn là Đại trưởng công chúa nói trắng ra: “Cữu mẫu con lại có mang.”

Từ Man kinh ngạc nhìn về phía bụng Hoàng hậu, đứa bé này đến thật là đúng thời điểm.

“Nguyên bản, quả thật một lần có người muốn hạ đ