Cuộc chiến thượng vị

Cuộc chiến thượng vị

Tác giả: Tâm Nhụy

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329675

Bình chọn: 9.00/10/967 lượt.

àng mỹ nhân, lập tức đi theo sau.

Hoàng mỹ nhân nhìn theo bóng dáng Từ Man, cơn giận vừa rồi chẳng những biến mất, ngược lại lộ ra ý cười.

“Chủ tử người xem…” Đại thái giám bên cạnh chần chờ nói.

Hoàng mỹ nhân dựa vào ghế, thản nhiên nói: “Chẳng qua là một con ngốc, nếu nó quả thật biết được Tứ hoàng tử biến mất, thì đã vào cung tìm bản cung gây chuyện từ lâu rồi.”

“Nhưng nàng ta rõ ràng ngay từ đầu muốn viện cớ không vào cung.” Đại thái giám buông mắt, lộ ra một tia hồ nghi.

Hoàng mỹ nhân vươn tay đặt vào trong tay Đại thái giám, đứng lên nói: “Nữ nhân trong nhà lúc nào mà chẳng có thời điểm khó chịu, hơn nữa biết mẫu thân nó ở đây nó vội vàng chạy đến, cũng không kỳ quái.”

Bà vậy mà nhận được tin, nha đầu kia hôm qua ở tiệm son phấn vì chuyện nguyệt tín mà bị mất mặt.

“Tên Gia Cát Sơ Thanh kia cũng không biết chạy đi đâu, chẳng lẽ được người khác cứu đi.” Đại thái giám đỡ Hoàng mỹ nhân, cẩn thận vịn lấy bà ta, đi đến hậu điện.

“Chẳng qua là một kẻ hôn phu của quận chúa, chỉ sợ cũng dựa dẫm vào trong cung, hiện tại ngay cả phủ Gia Cát cũng bị chúng ta chèn ép lật người không nổi, sao phải sợ một tên tiểu thương như hắn? Chẳng đủ gây uy hiếp đến ta.” Hoàng mỹ nhân khinh thường nói: “Có điều, chỉ cần là kẻ gây trở ngại cho hoàng nhi ta bước lên vị trí kia, bản cung cũng sẽ không nhân từ nương tay, bọn người kia cũng chỉ ở lại trong cung vài ngày thôi. Sai người trông coi chặt chẽ cho bản cung, xem nha đầu kia có tiếp xúc với người nào khác, truyền tin tức gì không, hôm nay bất luận nó có làm ầm ĩ thế nào, cũng đừng thả ra khỏi cung, bản cung muốn xem thử phủ công chúa rốt cuộc có chuẩn bị gì không.”

Trong những người còn sống được vài ngày kia, còn bao gồm cả vị kia đang nửa chết nửa sống nằm trong Thừa Đức Cung, Hoàng mỹ nhân thần sắc phức tạp, lại không nói ra miệng.

Bà ta không hề chú ý, Đại thái giám đỡ bà, giờ phút này cúi đầu, lộ ra một cái chợp mắt tàn nhẫn.

Q.5 – Chương 144: Bị Nhốt Trong Cung

Từ Man ra khỏi Lăng Khởi Cung, tiểu thái giám bên cạnh một mạch đi theo sau, trên mặt mang theo vẻ lấy lòng, thoạt nhìn chỉ là một thái giám tam đẳng bình thường, nhưng bên hông hắn lại đeo một cái túi thơm thoạt nhìn không mấy thu hút, vừa vặn khiến hắn khác biệt với những thái giám tam đẳng khác.

Bước chân Từ Man hơi chậm lại, lơ đễnh hỏi: “Ngươi tên gì?”

Tiểu thái giám kia hai mắt sáng lên, vội xun xoe nói: “Nô tài tên Tiểu Thố Tử ạ.”

Từ Man che khăn tay phì vười, lại hỏi: “Là từ Thố nào?”

“Chỉ là từ thố (dấm chua) trong củi gạo dầu muối tương dấm trà thôi ạ…” Tiểu thái giám xấu hổ sờ sờ gáy, hình như đã quen nhìn phản ứng của người khác với tên hắn.

Từ Man tựa tiếu phi tiếu nhìn hắn một cái, cư nhiên tự mình lấy một cái hà bao trong tay áo ra, đưa cho hắn nói: “Trông ngươi cũng là người có nhãn lực, so với những người khác trong cung mạnh hơn nhiều, ừ, cái này thưởng cho ngươi.”

Tiểu thái giám kia tham lam nhìn hoa văn tinh xảo thêu trên hà bao, đội ơn nhận lấy, thật cẩn thận nhét vào ngực, miệng lại xun xoe toàn lời hay, liên tục phun ra ngoài, nói đến Từ Man mặt mày vui vẻ, đợi người đi xa, hắn mới xoay người trở về.

Tiểu thái giám vừa trở về Lăng Khởi Cung, đã bị một thái giám tiểu quản sự khác kéo tay áo lại, tiểu thái giám lập tức thay đổi vẻ mặt tươi cười, khép tay áo nói: “Lâm quản sự…”

Lâm quản sự kia khinh miệt nhìn hắn một cái, vươn bàn tay xòe ra trước mặt tiểu thái giám kia.

Tiểu thái giám bưng kín tay áo, lề mà lề mề không chịu lấy ra, chỉ cười nịnh nói: “Lâm quản sự… chẳng qua là một cái hà bao thôi mà.”

Lâm quản sự chẳng chút mảy may châm chước, ngược lại nghiêm mặt, bàn tay xòe ra vẫn giữ nguyên.

Tiểu thái giám bất đắc dĩ thở dài, chậm rãi từ trong tay áo lấy chiếc hà bao tinh mỹ kia đặt vào tay Lâm quản sự, xem ra lưu luyến không nỡ bỏ.

Lâm quản sự tiếp nhận hà bao kia, cẩn thận bóp bóp, phát hiện bên trong là một vật gì đó tròn tròn, cũng không phải ngân lượng, nhưng vẻ mặt lại bất động thanh sắc, chỉ thu vật nọ vào trong lòng, lại liếc mắt nhìn tiểu thái giám một cái đầy hàm ý, nói: “Ngày sau có vài người nên thu tiền, có vài người sẽ chỉ mua cái mạng của ngươi.”

Tiểu thái giám sợ tới mức run lập cập, không dám dùng ánh mắt lưu luyến nhìn hà bao kia, chỉ cong thắt lưng, không ngừng gật đầu.

Lâm quản sự khoát tay, tiểu thái giám kia lập tức lui ra ngoài, thẳng đến đại môn mới quay đầu lại liếc mắt một cái, lập tức nhanh như chớp chạy mất dạng.

Lâm quản sự nhìn theo tiểu thái giám kia không còn tăm hơi, bấy giờ mới đi đến một nơi tối trong cửa cung, đối diện với người bên trong, đem hà bao từ trong lòng ra, mở trước mặt hắn, nhưng trong hà bao cũng không có gì đặc biệt, chỉ là một viên đông châu lớn chừng ngón út, tuy màu sắc không tệ, nhưng cũng chỉ là chút đồ chơi để thưởng hạ nhân.

“Tổng quản, ngài xem…” Lâm quản sự sắc mặt hơi trầm xuống, trình viên đông châu kia qua.

Đại thám giám bên người Hoàng mỹ nhân đứng trong bóng tối, vẫn mãi nhìn viên đông châu kia, sau đó nhíu mày, lại không vươn tay ra, chỉ suy tư một lúc mới nói: “Không việc gì, lui ra đi.”


XtGem Forum catalog