ộc cữu mẫu con, nhưng vẫn chưa thực hiện được, hơn nữa trải qua lần trước cữu mẫu con mang thai (vụ đá vũ hoa), vì thế hai ta bèn nghĩ, dầu gì cữu cữu con đã thân bất do kỷ, còn không bằng chúng ta tương kế tựu kế, trước bảo vệ đứa bé này đã nói sau.” nhắc tới đệ đệ nhà mình, Đại trưởng công chúa vẫn lộ ra một tia sầu lo.
“Vậy Hi Nhi đệ ấy…” Từ Man bỗng vỡ lẽ ra, hiện tại tình hình trong cung thế này Hoàng hậu cùng Đại trưởng có thể bảo trụ một cái thai nhi đã là không dễ, nếu lại thêm một vị hoàng tử sắp trưởng thành nữa, thì quả thật không biết kết quả sẽ ra sao, cho nên Tứ hoàng tử chạy trốn, ở mặt ý nghĩa nào đó, xem như cũng là cục diện thắng lợi kép.
“Hôm nay con tiến cung, sợ là không chỉ đến vì a nương đúng không?” Đại trưởng công chúa vừa đảo con mắt, dường như phát giác ra.
Từ Man cười hì hì, tiến đến bên người mẫu thân, nửa đùa nửa thật nói: “Con vào cung, là để chờ cữu cữu tỉnh lại.”
Tuy nhiên, liên tục ba ngày, trong cung đều không truyền ra tin tức tốt, Từ Man cố gắng để bản thân mình vững vàng, song vẫn yếu ớt rơi giọt nước mắt ở trước mặt mẫu thân, chính nàng đưa thuốc giải ra ngoài, cũng chính là nàng đưa hy vọng cuối cùng trả về trong cung, nhưng đã mấy ngày vào cung, nàng chưa hoàn toàn nhìn thấy ánh rạng đông. Chẳng những thế, Phượng Tê Cung còn vì Từ Man đến đây mà càng bị giám thị nhiều hơn, thậm chí việc liên quan tới thăm dò thuốc độc cũng đã có hơn ba lần, mà thản nhiên như mẫu thân gần đây cũng thỉnh thoảng lộ vẻ mệt mỏi.
Từ Man ở trong cung ăn không ngon ngủ không yên, cả người tuy không có khoa trương gầy rộc trong vòng 3 ngày, nhưng cũng trông không có tinh thần.
Tình huống này lại kéo dài đến nửa tháng sau, Từ Man một bụng đầy cơn tức lại dưới sự ngầm cho phép của mẫu thân, chạy ra khỏi Phượng Tê Cung, vốn nghĩ ở mặt ngoài đi tìm Hoàng mỹ nhân lý luận, tiện thể đi xem trộm tên thái giám Tiểu Thố Tử kia một chút, nào ngờ, lúc này đây, ngay cả cửa cung nàng cũng không được bước ra.
Sau đó, Đại trưởng công chúa thông qua con đường đặc biệt biết được, phía đông biên giới nước Ngô nội loạn, cũng không biết từ đâu xuất hiện bạo dân cấu kết với một tốp người Hồ, giết hại ba tòa thôn xóm, tình hình rất không lạc quan. Hơn nữa quan trọng nhất là, trong Hoàng thành dưới tình huống song phương đương đầu, binh quyền của Chu tướng quân đối với Hoàng đế mà nói, giữ vai trò vô cùng quan trọng, nay một khi bị người kiềm chế, vậy có nghĩa, chỗ của Chu tướng quân tạm thời không động được.
Đương lúc Từ Man suốt ruột không sao chịu được, Thừa Đức Cung rốt cuộc truyền đến tin tức, Hoàng đế đã tỉnh, muốn triệu kiến Đại hoàng tử cùng với hai vị hoàng tử còn lại. Nhưng Từ Man thà rằng không nghe thấy tin này, bởi vì thái y lén truyền lời, sợ là Hoàng đế đã ‘dầu hết đèn tắt’, một lần thanh tỉnh này, cũng chẳng qua là hồi quang phản chiếu mà thôi.
Q.5 – Chương 145: Đêm Trước Xảy Ra Chuyện
Hôm nay, Đại hoàng tử phá lệ đắc ý, ý cười giữa lông mày không tài nào che dấu được, nghe thái y nói, Hoàng đế dường như đã không trị được, thân là con trai, trong lòng mặc dù có chút phiền muộn, nhưng hơn cả là nỗi vui sướng khi sắp gặt hái được thành quả thắng lợi kia. Về phần tình nghĩa cha con gì đó, Đại hoàng tử tự cảm thấy trong hoàng gia, ngoài mẫu thân và em gái ruột ra, mọi người đều là người ngoài.
Cũng đồng dạng cảm thấy khổ tận cam lai giống Đại hoàng tử, Hoàng mỹ nhân vì sẽ làm dáng một chút với bên ngoài, cho nên vận một thân áo trắng, mặc dù trong lòng bà ta kích động, thậm chí hưng phấn muốn hò hét, nhưng bà ta vẫn im lặng kiềm nén ngồi vào trước gương, nhìn dung nhan trong gương vẫn mỹ mạo như trước, nhưng bà luôn cảm thấy tấm túi da này đã già đi, chẳng những túi da già đi, kỳ thật, lòng của bà cũng đã già đi từ lâu. Nhớ lại cái người nay sắp tới cũng không còn, trong tim Hoàng mỹ nhân co thắt đau đớn, run run vươn tay sờ lên hai gò má bóng loáng của mình.
Có người con gái nào trước khi xuất giá mà không khao khát về tương lai, có người phụ nữ nào sau khi gả cho người mà không hy vọng cùng trượng phu cầm sắt hòa minh, nàng cũng là nữ nhân, cho dù biết được phụ thân gả nàng vào cung, là vì Hoàng phủ, nhưng nàng cũng vẫn ảo tưởng sau khi vào cung, sẽ cùng thiên tử trẻ tuổi sống những tháng ngày ân ái. Huống chi, lần đầu tiên nàng gặp hắn, lúc đó tuổi hai người chưa lớn, hắn có hơi non nớt, tướng mạo lại tuấn tú, một thân quý khí, ngay cả nói chuyện thanh âm cũng dễ nghe khiến nàng mặt đỏ tim đập dồn dập. Người nam tử như vậy, sao nàng có thể không yêu cho được? Lúc đó, trong hoàng cung còn chưa có Hoàng hậu, nàng cùng hắn từ ngây ngô đi đến thành thục, nàng còn từng tin tưởng gấp trăm lần, cho rằng nàng sẽ trở thành người hắn yêu nhất trong lòng, cho dù trong lòng nàng rất rõ ràng mưu đồ cùng với hiệp ước kèm cặp của phụ thân đối với thiên tử.
Nhưng ai mà không có thời điểm trẻ người non dạ, Hoàng mỹ nhân cười lạnh.
Bắt đầu từ khi nào nhỉ? Từ khi nào thì nàng rốt cuộc phát hiện trong nụ cười của Hoàng đế bắt đầu xuất hiện vẻ hờ hững và lạnh băng, từ khi nào thì nàng bắt đầu từng bước t