Snack's 1967
Cuộc chiến thượng vị

Cuộc chiến thượng vị

Tác giả: Tâm Nhụy

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329951

Bình chọn: 8.00/10/995 lượt.

ừ Man gần như rên rỉ thành tiếng, giữa hai đùi có cảm giác căng thẳng, vừa khiến nàng thấy thẹn, lại không thể không thuận theo dục vọng mà vặn vẹo cơ thể.

Hiển nhiên, bức thiết muốn cảm thụ đối phương không chỉ riêng có Từ Man, đối phương gần như không kịp cởi áo khoác Từ Man ra, liền vén váy của nàng lên, cởi quần lót ra, lại đặt nàng lên chiếc giường êm trong phòng, sau khi phát hiện nàng đã sẵn sàng, không kịp nói gì, bèn đem thanh kiếm sắc từ thân thể hóa thành, trực tiếp đâm thẳng vào nhụy hoa của Từ Man.

Tại khoảnh khắc tương tiếp kia, Từ Man thiếu chút nữa bật khóc thành tiếng, nàng kéo vạt áo đối phương ra, hôn lên cổ hắn, nghẹn ngào thấp giọng nói: “Sơ Thanh, muội rất nhớ huynh, rất nhớ huynh…”

Gia Cát Sơ Thanh đặt Từ Man nằm lên giường, nghe tiếng khóc hờn tủi của nàng, đau lòng thả chậm tiết tấu, càng ôn nhu yêu thương hơn trước, trấn an nói: “Ngoan, đừng khóc đừng khóc, huynh đã trở về, không có việc gì, đều đã qua rồi.”

Cứ thế, Từ Man một bên ấm ức khóc, một bên bị từng cơn sóng triều vỗ vào, ngón chân cứng ngắc hơi cuộn lại, dường như đã không chịu nổi nhiều đợt hoan sướng hơn nữa, cái túi đựng máu gà để làm giả kinh nguyệt cũng không biết bị ném tới chỗ nào, quần áo hai người đều không cởi sạch sẽ, cứ nửa che nửa hở như thế, nhưng cũng để lại dấu vết yêu thương trên những nơi giao thoa.

Gia Cát Sơ Thanh xoa nắn hôn lên con thỏ ngọc trước ngực Từ Man, cảm giác vừa hơi đau vừa kích thích ở nơi đó trên cơ thể, khiến cho hắn cũng không nhịn được kêu ra tiếng, mồ hôi trên trán men theo cần cổ trắng nõn chảy đến lồng ngực bằng phẳng, cuối cùng giao hội với mồ hôi trên người Từ Man, không phân rõ ngươi ta.

Một lần lại một lần bị động tiếp nhận, Từ Man cảm thấy mình sắp hét lên đến nơi, cả người nàng đã tê dại đến mức không còn một chút khí lực, nhưng cảm giác trống rỗng trong thân thể vẫn chưa được lấp đầy, nàng điên cuồng khát vọng, tay run run bấu lại Gia Cát Sơ Thanh gần hơn, mãi đến khi Gia Cát Sơ Thanh mạnh mẽ va chạm vài lần nơi hạ thân nàng, đầu óc nàng trong nháy mắt gần như không còn ý thức, chỉ cảm thấy linh hồn thỏa mãn chưa từng có, thư sướng đến cả người run rẩy hẳn lên.

“A Man, huynh đời đời kiếp kiếp sẽ không buông tay…” Gia Cát Sơ Thanh cuối cùng cắn lên vành tai Từ Man, mập mờ nói một câu, liền xuất ra.

Q.5 – Chương 143: Mạo Hiểm Vào Cung

Cảm thụ được nụ hôn tinh tế từ sau lưng truyền đến, Từ Man nằm sấp trên giường êm, dư âm của từng cơn sóng kia khiến thân thể của nàng hơi rung động, nhưng vẫn không nhịn được màn châm ngòi của Gia Cát Sơ Thanh, thân mình lại bắt đầu thấy hư không.

“Huynh… đừng…” hơi thở thều thào, trên lông mi còn đọng nước mắt, khiến Từ Man trông càng đặc biệt yếu ớt.

Gia Cát Sơ Thanh cũng biết lúc này không phải thời cơ tốt, nhưng vẫn lưu luyến để lại nhiều ấn ký hồng mai trên lưng Từ Man, mãi đến khi phát giác Từ Man sắp khóc, mới cầm y phục đã cởi một nửa của nàng kéo nhẹ lên, cẩn thận bao lại thân thể làm hắn phát cuồng kia.

“Thật xin lỗi, huynh ngày đêm đều nhớ đến muội.” Chỉnh lại tóc cho Từ Man, Gia Cát Sơ Thanh dán tại bên tai nàng nói.

Từ Man khụt khịt mũi, nức nở nói: “Huynh nói 3 đến 10 ngày, nhưng hôm nay đã qua gần hai tháng, sao bây giờ huynh mới về.”

Gia Cát Sơ Thanh thương tiếc hôn lên cổ nàng, xin lỗi nói: “Dựa vào chút máu kia cũng không dễ dàng phân giải ra nguồn gốc độc tố, cho nên tốn chút thời gian, hơn nữa nguyên liệu giải độc khó tìm, mới kéo dài đến hôm nay.”

Từ Man mặc kệ thân thể xụi lơ, giãy dụa quay người lại, trên hai mắt phủ một tầng sương mù, nàng kéo tay Gia Cát Sơ Thanh, kích động nói: “Huynh là nói… là nói cữu cữu được cứu rồi?”

Gia Cát Sơ Thanh vén ra làn tóc mai hơi ẩm ướt, hôn lên đôi môi phấn nộn của nàng, cười gật gật đầu.

Nương theo ánh mặt trời len lỏi qua khe cửa sổ, Từ Man rốt cuộc thấy rõ gương mặt của nam nhân nhà mình, mặc dù ăn mặc rất sạch sẽ, nhưng vẻ mệt mỏi nơi đáy mắt làm sao cũng không che được, sợ là hắn bôn ba vì việc này đã nhiều ngày đêm, hôm nay lại không kịp nghỉ ngơi đã tới gặp nàng.

“Huynh trở về, là sẽ cùng muội hồi phủ sao?” Từ Man dán vào trong ngực Gia Cát Sơ Thanh, bên tai truyền đến hơi thở ấm áp của hắn, mấy ngày qua chẳng những Gia Cát Sơ Thanh nhớ nàng, mà chính nàng cũng đêm đêm khó ngủ, chiếc giường rộng lớn ấm áp của lúc tân hôn ban đầu, chung quy cũng có một ngày lạnh lẽo khiến nàng không sao chịu được.

Nói đến điểm này, bàn tay Gia Cát Sơ Thanh vuốt ve thân thể Từ Man khoáng khựng lại, áy náy càng sâu thêm vài phần, lại chỉ có thể đè nén không nỡ trong lòng, chua sót nói: “Sự tình chưa kết thúc, huynh cũng không thể lộ diện, bằng không đối với muội đối phủ công chúa cũng không phải là chuyện tốt, hơn nữa huynh còn có việc phải làm, ngay ngày mai phải rời khỏi Kiến Khang.”

Từ Man rất muốn bảo hắn đừng đi, rất muốn bảo hắn cùng nàng hồi phủ, nhưng nàng rất rõ ràng biết được, hắn đi chuyến này không đơn giản là vì triều đình, vì xã tắc, mà hơn cả là vì nàng, vì phủ quận chúa, thậm chí còn vì phủ công chúa, chỉ khi Hoàng đế tỉnh lại, giang sơn vững chắc, đất trời rộng