Teya Salat
Cuộc chiến thượng vị

Cuộc chiến thượng vị

Tác giả: Tâm Nhụy

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329914

Bình chọn: 7.00/10/991 lượt.

ng thể kế vị.

“Muội biết mà, đại ca.” Từ Man quay đầu, vô cùng kiên định nói: “Muội cũng có thể làm tốt việc muội cần làm.”

Gần đây phủ Tả tướng quân là đề tài bàn tán trong thành Kiến Khang, lúc trước Hoàng mỹ nhân phất lên một cái, Đại hoàng tử đường làm quan rộng mở, phủ Tả tướng quân cũng theo đó mà bước ra từ trong bóng tối sau vụ ly hôn với công chúa. Có điều còn chưa được nghênh ngang mấy ngày, cư nhiên lại bị vị quận chúa đã xuất giá của phủ công chúa làm cho phủ tướng quân gần như là tiếng xấu lan xa, đã thế còn rất rất thối, thế cho nên những hộ gia đình hàng xóm của phủ tướng quân, không ít người chuyển nhà hoặc là đi nơi khác sống tạm, chỉ chờ phủ Tả tướng quân dọn dẹp sạch sẽ, mùi tanh tưởi biến mất.

Nhưng mà, phiên bản câu chuyện quận chúa kiêu ngạo ương ngạnh còn chưa được nổi lên rầm rộ, thì phiên bản chuyện “Vị hôn phu của quận chúa vô cớ bị phủ tướng quân bắt, quận chúa tới cửa đòi chồng” lại bắt đầu nóng lên, tiếp theo đó, tình hình thực tế: “Vị hôn phu của quận chúa bị bắt đến nay chưa được thả về” cũng bị vạch trần ra, quận chúa lại nhiều lần đến phủ tướng quân đòi người, nhưng ngặt nỗi phủ tướng quân chẳng những không có người để giao ra, còn muốn che dấu tin tức Gia Cát Sơ Thanh rất có thể đã bị bắt đi. Trong lúc nhất thời, nguyên bản là chuyện tốt lập công được thưởng lại biến thành một củ khoai lang lớn phỏng tay, mặc kệ có tìm kiếm cỡ nào, đều không thấy tung tích của Gia Cát Sơ Thanh.

Phủ Tả tướng quân trước đó cũng hoài nghi liệu có phải là phủ quận chúa thông đồng cùng phủ công chúa cướp người đi hay không, nhưng nhìn bộ dạng nôn nóng của quận chúa không giống như giả vờ, còn cả khí thế bức người của phủ công chúa, lại thêm giám thị và quan sát lâu nay. Tả tướng quân có không tình nguyện cách mấy, cũng chỉ có thể đè nén hoài nghi, tiếp tục ra sức tìm người. Nhưng oái ăm thay Gia Cát Sơ Thanh giống như bùn tan vào bể lớn vậy, mò cách nào cũng không vớt được ra.

“Em nói, Hoàng Tú Oánh đang tìm một hòa thượng?” Từ Man theo lệ thường mỗi ngày đến phủ tướng quân làm ầm ĩ, vừa về đến nhà đã nghe được tin này.

Thanh Mai bưng chậu đến cho Từ Man rửa mặt, miệng nói: “Đúng là một hòa thượng, nghe nói là ở Hồng Giác Tự, là một vị lão giả đức cao vọng trọng, rất thần thông.”

Từ Man lau mặt, hồi ức xoay chuyển đủ loại, cuối cùng trong một góc não nổi lên chuyện cũ năm đó, nàng chỉ vì muốn hù dọa Hoàng Tú Oánh mà dựng lên một vị cao tăng đắc đạo có thông thiên nhãn, để cho Hoàng Tú Oánh biết, thế giới này người biết quỹ đạo của kiếp trước cũng không chỉ có mỗi một mình Hoàng Tú Oánh mà thôi. Chẳng qua Từ Man không ngờ, Hoàng Tú Oánh một khi có quyền lực, cư nhiên lại điên cuồng muốn hủy diệt hoặc là đào móc người biết bí mật của nàng ta đến thế. Từ Man không tin, giả như Hoàng Tú Oánh thật sự tìm được một người như thế, nàng ta sẽ không hề dụng tâm đối xử tử tế, sợ là đã sớm muốn giết phắt đi cho thống khoái rồi. Có điều, Hoàng Tú Oánh có thể tìm kiếm trắng trợn như thế, chỉ sợ cũng đã báo trước cho nhà họ Hoàng thậm chí là Hoàng mỹ nhân, lý do trong đó Từ Man cũng đoán được, không gì hơn là để biết được Thiên Đạo tiên tri linh tinh. Với loại người muốn làm đại sự như Đại hoàng tử, cái gì có thể khiến cho hắn động tâm hơn tiên tri chứ?

Cứ mặc bọn họ tìm đi, dù sao kiểu nào cũng sẽ không có kết quả.

Lại qua vài ngày, ba ngày giao ước đã trôi qua, tâm trạng của Từ Man lại bắt đầu rục rịch dậy sóng, cho dù biết trong cung chưa buông tha việc tìm kiếm Gia Cát Sơ Thanh, thì đó chính là tin tức tốt nhất, nhưng mỗi đêm nàng vẫn thao thức đến rạng sáng mới ép được mình đi ngủ, hơn nữa trong lúc ngủ cũng thường xuyên mơ thấy rất nhiều chuyện không hay, thời gian này, chẳng những nha hoàn bên người Từ Man nhìn không được, ngay cả Mai bà bà cũng thường xuyên đến khuyên giải một hai.

Chuyện của Gia Cát Sơ Thanh làm cho Từ Man không có tinh thần, nhưng sáng sớm Mai bà bà đến nói một phen, cũng không thể không khiến Từ Man cố gắng xốc lên tinh thần.

“Thị vệ ở ngoại viện đã thay quân rồi.” Sáng sớm Mai bà bà đã đến, vẻ mặt vốn tươi cười lại bị thay thế bởi một loại bình tĩnh khiến người ta căng thẳng.

Nước Ngô, bên trên có hoàng thân quốc thích, dưới có tướng quân chư hầu, miễn là phẩm cấp cao đều được Hoàng đế ban cho trạch viện, như vậy nhất định sẽ có thị vệ. Nhưng thị vệ này lại phân thành hai loại, một loại là tuần tra phòng vệ ở ngoại viện, đó là do hoàng gia phái đến bảo vệ, nhưng nếu có lệnh điều động thì lập tức phải rời đi, chủ tử chân chính của họ là ở trong cung, chứ không phải là chủ nhân trong nhà này. Nhưng còn một loại khác, cũng là trái ngược, là thân vệ tâm phúc của chủ tử, bình thường được đặt trong nội viện hoặc làm nhiệm vụ mà chủ thượng phân phó. Thân vệ của Từ Man ngoại trừ được lão nương mình cung cấp, còn có những người do đích thân Hoàng đế chọn cho nàng năm đó, vẫn theo nàng đến bây giờ, cho dù ngày thường ngại vì thân phận chủ tớ mà rất ít trao đổi, nhưng lòng trung thành của bọn họ, Từ Man cũng không chút nghi ngờ.

Có điều, cho dù là thị vệ của ngoại viện cũng không