XtGem Forum catalog
Cuộc chiến thượng vị

Cuộc chiến thượng vị

Tác giả: Tâm Nhụy

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329794

Bình chọn: 7.5.00/10/979 lượt.

của mình, làm sao có thể rơi vào sự tình bị người ngáng chân, mưu hại, thậm chí phải đưa con trai ruột chạy trối chết như vậy được. Huống chi người nhà họ Hoàng không khỏi cũng động thủ quá nhanh, gần đây Thượng thư ở Hộ bộ cũng bị Hữu tướng bắt tay vào thu thập, thay vào đó đề xuất cha chồng của Thục Viện – Hộ bộ lang trung vừa được tấn chức không bao lâu, ngồi lên vị trí Thượng thư bỏ không. Đương nhiên, chức quan Đô úy Điển nông kia của Gia Cát tiểu thúc thoạt nhìn không mấy nổi bật lại có ảnh hưởng rất lớn, cũng không tránh được, cho dù e ngại Tả tướng và phủ công chúa, cùng lắm chỉ ‘giữ chức loại quyền’, kết quả là việc trù bị quân trang lại một lần nữa trở về trong tay Đại tư nông, chẳng qua nay Đại tư nông không còn là Từ gia đại bá, mà là một người mới được đề bạt của Phái Bảo Thủ.

Đối với mọi hành động lớn nhỏ của Đại hoàng tử, cũng không phải không có ai phản đối, hắn đi con đường hoàn toàn không phải là cải cách của Hoàng đế, ngược lại càng nhìn như là hướng về chế độ cũ, nếu thực sự để cho Đại hoàng tử thực hiện được, như vậy tất cả những điều Hoàng đế làm đều sẽ đi tong hầu như không còn. Mà hàn môn lại một lần nữa quay về với đồng ruộng và giới buôn bán, thế lực của thế gia sẽ càng vững chắc hơn tiền triều, điều này không thể không khiến cho những con em hàn môn muốn ra làm quan, sinh lòng sợ hãi. Thậm chí sắp tới Từ Man còn nghe nói có quần thần can gián mà đụng đầu chết trên đại điện, chỉ tiếc được phúc đáp cũng bất quá là an táng cẩn thận hơn mà thôi.

Xe ngựa đến gần con phố mới mà Từ Man muốn đến, đây là con phố buôn bán mới nổi lên vài năm gần đây, sau khi những cửa hàng cũ được xây lại, nơi này nhanh chóng xuất hiện la liệt đủ loại cửa hàng, người buôn bán cũng không còn quen thuộc với tên cửa hiệu nữa, ngược lại càng dung nhập vào đặc sắc và thương phẩm của mỗi nơi hơn, cũng hấp dẫn không ít con mắt của phu nhân thậm chí các nam nhân. Tiệm mà hôm nay Từ Man muốn đến, chính là một cửa hàng giữ độc quyền về son phấn phái nữ, tiệm của nhà này chẳng những có trang sức son phấn của phái nữ, còn có một ít kem dưỡng da, tuy hiệu quả không bằng phương pháp trong cung, nhưng hơn ở giá cả vừa phải, nữ tử gia đình trung đẳng đều có thể dùng đến, hơn nữa hương liệu đặc hữu của tiệm này là mùi hương độc nhất vô nhị, rất hấp dẫn mấy cô nàng thích trưng diện.

Từ Man yêu hương, điều này trong cung không ít người đều biết, cho nên trạm mua sắm đầu tiên của nàng ở tại cửa hàng này, cũng không có gì đáng ngờ, hơn nữa tiệm này phần lớn là nữ tử, toán người theo đuôi sau Từ Man cũng không dễ dàng theo vào, cho nên chờ sau khi Từ Man vào tiệm, bọn họ ngược lại càng để ý đến xe ngựa và người đi theo Từ Man hơn. Bởi vì nếu như Gia Cát Sơ Thanh xuất hiện, tất nhiên sẽ xen lẫn vào trong đó để thoát thân, hoặc là trở lại phủ quận chúa.

Hiển nhiên, Từ Man là khách quen của tiệm, vừa bước vào đã được tiểu nhị quen mặt tiếp đãi, còn thử chút hương lá sen gần đây mới ra, động tác chậm rãi, không hề vội vàng, nhưng cũng không nhanh chóng mua đồ rồi đi. Nhưng mà, người đã ra cửa, sẽ luôn gặp một vài chuyện xấu hổ, ngay tại lúc Từ Man xoay người xem ít son phấn ở kệ bên cạnh, đuôi mắt Thanh Mai lập tức bắt gặp một đốm đỏ tươi trên váy Từ Man, nàng vội kêu Hương Xuân dùng thân thể ngăn trở, lại đỏ mặt ấp úng hỏi xin nhờ quản sự nương tử một chỗ trong tiệm. Quản sự nương tử kia cũng là nữ tử, lập tức một lời liền đồng ý.

Bởi vì cửa hàng có hạn nên nơi thay quần áo không ở tầng một mà là ở tầng hai, Từ Man cùng Thanh Mai lên lầu trước, Hương Xuân thì trở lại xe ngựa lấy y phục chuẩn bị sẵn, trong mắt những người trong tiệm, cũng bất quá chỉ là một sự cố nho nhỏ ngoài ý muốn.

Từ Man đi vào một căn phòng trên tầng hai, đợi Thanh Mai gật đầu xác định không có người theo dõi, lúc này nàng mới thả lỏng, vẻ mặt lo lắng, chỉ dặn Thanh Mai canh giữ bên ngoài, rồi lập tức đẩy cửa mà vào.

Người vừa bước chân vào bậc cửa, cửa cũng vừa đóng lại, Từ Man liền cảm thấy bị người một phen kéo qua, lại không đợi kinh hô một tiếng, đã bị một tràng hôn gấp gáp phủ lên miệng, cảm thụ được sự trằn trọc, tưởng niệm trong nụ hôn kia cùng với cảm giác ôm ấp quen thuộc này, nàng dần dần thả lỏng thân mình, để chính mình vùi sâu vào nụ hôn khiến người triền miên này.

Đối phương dường như làm sao cũng hôn không đủ, chẳng những nhiều lần mút vào cái lưỡi đinh hương của Từ Man, mà hai tay đã vuốt ve dao động trên thân thể nàng. Hơi thở ấm áp mang theo hương khí khô mát vờn quanh tứ phía Từ Man, màn giằng xé thoắt nông thoắt sâu thế này, gần như khiến nàng như say ngã vào trong lòng hắn. Bất chấp đầu lưỡi đau nhức, Từ Man ngẩng đầu lên, hai tay ôm chặt lấy cổ hắn, nhiệt tình đáp lại yêu thương của hắn, mãi đến khi làm cho hai người hôn đến cả người run rẩy, không dằn nổi mà xé rách quần áo đối phương, mới không thể không thoáng tách ra, nhưng vẫn quyến luyến chốc chốc hôn lên môi, lên má, thậm chí là vành tai đối phương.

Hai thân xác cố gắng dán sát vào nhau, không ngừng thăm dò đối phương, xúc cảm cách lớp vải dệt ma sát lẫn nhau kia làm cho T