Đơn giản là tình yêu

Đơn giản là tình yêu

Tác giả: Lazzy_cat

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3214442

Bình chọn: 9.5.00/10/1444 lượt.

ắt nhìn ra cửa sổ không hề nói lời nào với Hoàng.Anh biết là cô đang giận, liền nhẹ nhàng mở lời.– Từ trưa đến giờ chưa ăn gì rồi, em có đói không.– Không… Cô ậm ừ.– Có mệt không dựa vào vai anh ngủ này. CHƯƠNG 66: CHỈ MUỐN ĐƯỢC HIỂU (8)– Không, em bình thường.An nhăn mày một thoáng đáp lời rất nhỏ.– Em giận anh à.Chỉ chờ anh chọc đúng chỗ ngứa, lúc này cô mới bắt đầu lên tiếng.– Hoàng, nhiều khi em tự hỏi không biết anh còn giấu em những chuyện gì nữa đây. Em quá mệt mỏi với những bí mật của anh lắm rồi.– An, anh biết anh làm thế là sai. Nhưng, anh rất lo lắng cho em mỗi ngày đi làm anh đều lo không biết Tuấn Anh có đến tìm em không, lo không đến đón em kịp sẽ xảy ra chuyện.– Em cảm ơn vì anh đã quá lo lắng cho em nhưng vậy. Nhưng…em không phải là đứa trẻ con, em biết điều gì tốt xấu cho mình, chỉ cần anh nói em sẽ cảnh giác…Tại sao…tại sao chuyện gì anh cũng giấu em. Anh vỗn dĩ không cần có em …ở bên cạnh.– Em nói linh tinh gì vậy…Hoàng nhăn mày lại, nắm vội lấy tay An như sợ cô sẽ mở cánh cửa xe ra rồi biến mất khỏi tầm mắt mình.– Đừng bao giờ nói như thế. Em với anh quan trọng đến đâu em không hiểu đâu.– Đúng, em không hiểu. Em đã không bao giờ còn hiểu được anh nữa rồi.Đôi mắt buồn của cô khiến lòng anh nặng trĩu, sâu trong đó hơn ai hết anh hiểu rằng cô đang thất vọng.Anh nhẹ kéo cô vào lòng hôn lên bờ môi cô, nhưng cô đã chẳng còn muốn đáp lại nụ hôn ấy nữa.Anh rời môi cô.Lần đâu tiên anh cảm thấy chán ghét chính mình, chỉ một việc nhỏ duy nhất đó là khiến người mình yêu tin tưởng mà anh còn không làm được.– Anh xin lỗi.Đó là tất cả những gì lúc này anh có thể làm được.Cô cụp mắt xuống, khuôn mặt ủ rũ, lạnh nhạt với lời xin lỗi ấy.——————- CHƯƠNG 67: NÓI CHO EM NGHE ĐI, NHỮNG ĐIỀU BÍ MẬT.Chương 67 : Nói cho em nghe đi, những điều bí mật.Mẹ khó khăn mở hai mí mắt nặng nề đã sụp che kín nửa đôi mắt, nhìn anh …Bà bất giác chảy nước mắt…Có lẽ chính bà biết giờ phút này bà sẽ từ dã cõi đời này trong im lặng.Hoàng nắm lấy tay mẹ, xoa nắn đôi bàn tay gân guốc nổi đầy gân xanh.Mẹ anh quá yếu để cất lên giọng nói của mình trước lúc ra đi, những ngón tay bàn cử động cầm chặt lấy tay anh, khi bà buông ra Hoàng thấy mảnh giấy nhàu nhĩ trong lòng bàn tay mình ướt đẫm mồ hôi của cả 2 người.Bà từ từ nhắm mắt lại, gương mặt hốc hác thoáng một nụ cười nhẹ.“ Đưa mẹ về nhà”.Hoàng vò chặt mẩu giấy trong tay mình, anh chứng kiến cái chết của mẹ ngay trước mắt mình mà trong sâu thẳm trong tâm hồn thực sự chỉ là một chút lay động. Anh không phải là một con người chai lì với cảm xúc, cũng không phải là người không có trái tim, nhưng thực sự với một người quên hết tất cả như anh việc đó thật khó.Giọt nước mắt của anh lăn xuống khi chiếc máy báo rằng nhịp tim của mẹ mình đã ngừng đập. Anh thấy mình như đang đứng giữa một sa mạc mênh mông không một bóng người. Tất cả đều đã rời bỏ chỉ còn lại một mình anh loay hoay với những mảnh vụn trắng xóa trong kí ức.Hoàng nghe theo mọi sự sắp xếp của bố mình vì anh nghĩ rằng trên đời này người thân duy nhất chỉ còn mình ông. Anh sợ sự cô đơn, anh sợ cô độc nên đã đặt hết niềm tin vào một con quái vật…“- Người bố cháu yêu …không phải phụ nữ….Người ông ấy yêu…là bố của bạn gái cháu bây giờ– Tất cả chỉ là muốn cho mẹ cháu phải trả giá.Mẹ cháu đã lừa mang thai cháu đã ép bố cháu phải bỏ người mình yêu. Không may vài năm sau người kia mất, kể từ đó mối quan hệ của bố mẹ cháu càng khó cứu vãn.Bố cháu luôn nghĩ rằng chính mẹ cháu đã gây ra mọi chuyện, kể cả cái chết của người kia. Nếu bà ấy không nán người ấy ở lại Nhật thêm hai ngày thì có lẽ thuyền của ông ấy không gặp cơn bão bất ngờ ấy.– Đừng hận ông ấy, tất cả ông ấy làm chỉ vì quá mù quánh mà thôi. Ông ấy thật tâm muốn cháu cô bé đó ở bên nhau.– Để làm gì, tại sao lại đối xử với cháu như vậy?– Bố cháu muốn cháu che chở bảo vệ cô bé ấy, làm những việc mà trước đây ông ấy không thể làm cho người mình yêu. Hơn hết ông ấy biết rằng cô bé đó rất yêu cháu và cháu cũng rất yêu cô bé đó, ông ấy không muốn chia cắt 2 đứa giống như việc ông ấy bị trước đây. Hoàng, vết thương trong lòng bố cháu không thể nào xóa bỏ, giờ nó đã thành một vết sẹo thì lại càng không thể bỏ được. Một là cháu chấp nhận, hai là cháu phải tự bỏ tất cả những gì mình có…– Nghe bác hãy để mọi thứ lại sau lưng, xây dựng cuộc sống với người cháu yêu. Cháu sẽ thấy tình yêu là thứ có thể chữa lành tất cả…”Cái giá trong cuộc đời này luôn là một cái giá đắt, và còn bất công hơn đó là chúng ta chỉ được lựa chọn mà không được mặc cả!Hoàng choàng dậy, đầu óc choáng váng quay cuồng như vừa uống an thần vậy.Mồ hôi ướt đầm hai bên lưng áo.Tiếng điều hòa của nhà nghỉ chạy u u trên đầu, phả xuống những hơi lạnh ngắt, làm sống lững đẫm mồ hôi của Hoàng khiến anh khẽ rùng mình.Anh ôm đầu, định thần lại định nhắm mắt trở về giấc ngủ…Bỗng Hoàng để ý thấy điều gì đó không ổn,Căn phòng trống rỗng, An không có ở bên cạnh, lòng anh trào lên một thứ linh cảm xấu. CHƯƠNG 67: NÓI CHO EM NGHE ĐI, NHỮNG ĐIỀU


Disneyland 1972 Love the old s