n, không chỉ con mà còn có Thi Na nữa. Trong thời gian này cứ giả ngốc cho ba, không được đi gây chuyện. Hiện tại ba cần phải chuẩn bị đối phó Phong Gia Vinh, không thể để tâm đến các con, nếu các con gây thêm phiền phức cho ba, vậy thì đừng trách ba không khách khí, hừ.”
“Ba –”
“Đừng nói nữa, vì tập đoàn Hồng Thị, ba không cho phép các con đi gây chuyện với Phong Khải Trạch. Các con muốn trút giận, vậy chờ chuyện này giải quyết xong rồi muốn làm gì thì làm, còn bây giờ thì không được.”
Hồng Thiên Phương không muốn nói thêm, đi lên lầu, trở về căn phòng của mình.
Hồng Thừa Chí tràn đầy oán khí ngồi trên ghế sofa, nghĩ thế nào cũng thấy không phục, nhưng vì suy nghĩ tương lai cho tập đoàn Hồng Thị, cho dù tức giận thế nào, cũng không dám đi tìm Phong Khải Trạch để tính sổ.
Không sao, quang minh chính đại không được, vậy thì lén lút, hắn không tin Phong Khải Trạch là kẻ rất lợi hại.
Chẳng qua những chuyện này cần phải có thêm chút thời gian, lại còn phải nắm bắt thời cơ để ra tay nữa.
Nhưng tất cả, đều chỉ là do bọn họ tự nghĩ ra thôi.
Hồng Thừa Chí nghĩ ra những ý tưởng thâm độc, đương nhiên Phong Khải Trạch cũng đã sớm dự liệu, cho nên đã đề phòng trước căn bản không sợ những chiêu thức hèn hạ của hắn, lại càng không cho hắn có cơ hội bắt đi Tạ Thiên Ngưng.
Trong đêm tối, Phong Khải Trạch lặng lẽ rời giường, động tác rất nhẹ, không muốn đánh thức người đang ngủ say ở trên giường, sau đó cầm lấy bộ áo ngủ, mặc vào, đi ra ngoài ban công. Từ trên cao nhìn xuống, dùng ánh mắt quan sát cánh cổng sắt phía xa, cười khinh thường.
Mấy ngày nay ở bên ngoài thường xuyên xuất hiện vài kẻ lạ mặt, thay phiên nhau quan sát 24 giờ, hành vi thật sự rất quỷ dị.
Vốn anh cứ nghĩ là người do Phong Gia Vinh phái tới giám sát anh nên không có để ý nhiều, nhưng những kẻ này dường như không giống nhau, khiến anh không thể không quan tâm đến.
Ngoại trừ Phong Gia Vinh, còn có ai phái người đến giám sát anh? Giờ anh cần phải điều tra xem.
Tạ Thiên Ngưng nằm ngủ ở trên giường rất say, duỗi cánh tay trắng trẻo ra, muốn ôm lấy người bên cạnh nhưng lại chụp hụt, từ từ tỉnh lại, phát hiện người bên gối không còn, có hơi nghi hoặc liền nhỏm dậy, nhìn chung quanh, thấy có người đứng ở bên ngoài ban công. Cả người trần truồng liền bước xuống giường, cầm lấy bộ quần áo ngủ ở dưới đất mặc vào rồi đi tới ban công: “Khỉ con, đã hơn nửa đêm sao anh còn không chịu ngủ mà chạy đến nơi này để làm gì?”
Cả người cô giờ đều rất mệt, theo lý anh phải rất mệt mới đúng. Mỗi tối đều ra sức như vậy, đem cô ép khô mới chịu dừng lại. Nhưng thoạt nhìn trông anh rất có tinh thần, xem ra người có tinh lực tràn đầy này mới đúng là anh.
“Sao em lại ra đây, ban đêm gió lạnh, đừng để bị cảm.” Phong Khải Trạch xoay người lại, nhìn bộ dáng mệt mỏi, bộ quần áo chưa mặc ngay ngắn, lộ ra khuôn ngực ẩn ẩn mảnh xuân, lo lắng cô bị cảm liền giúp cô chỉnh lại quần áo thật gọn gàn.
Mấy đêm nay cứ đắm chìm trong hoan lạc làm anh càng ngày càng thêm hưng phấn, rất có tinh thần. Trái lại, cô vì quá mệt mỏi mà giống y như người sắp chết.
“Bởi vì anh ở ngoài này nên em mới đi ra đây. Khỉ con, anh còn chưa có nói với em đã hơn nửa đêm đi ra đây để làm gì, chẳng lẽ có mưa sao băng sao?” Nàng nhìn lên bầu trời, tìm kiếm ngôi sao băng, nhưng khắp bầu trời là một mảnh tối đen, một ngôi sao nhỏ còn không có, đừng nói đến sao băng.
“Không có sao băng, ta chỉ ra xem vài kẻ rảnh rỗi mà thôi.”
“Đám người của thím Chu đều đã đi ngủ, ngoài sân lại không có bóng người, tìm đâu những kẻ rảnh rỗi chứ? Muốn nói đến người, thì cũng chỉ có anh và em, chẳng lẽ người anh nói là chúng ta sao?”
“Không phải, bên ngoài có rất nhiều người.”
“Bên ngoài?” Cô dõi mắt nhìn ra ngoài cửa sắt, nhưng vì quá mờ, nên không nhìn thấy gì cả: “Đâu có thấy gì đâu!”
“Nếu em có thể thấy, bọn họ sẽ không cần phải đi kiếm ăn rồi. Những kẻ đó đều đến để giám sát chúng ta, hơn nữa còn có đến hai nhóm người, một nhóm là của Phong Gia Vinh, còn một nhóm, nếu anh đoán không sai, đó là người của Hồng Thừa Chí .”
Xem ra Hồng Thừa Chí đã ra tay rồi.
“Cái gì, người của Hồng Thừa Chí, không lẽ hắn đang bắt đầu trả thù rồi hả?” Vừa nghe đến Hồng Thừa Chí, Tạ Thiên Ngưng rất lo, trong lòng có hơi sợ.
Cô không thể quên những gì Hồng Thừa Chí đã làm với cô, hắn độc ác đê tiện, làm người ta phải khiếp sợ
“Sợ cái gì, còn có anh đây mà!” Phong Khải Trạch biết cô đang hoảng sợ liền ôm lấy cô vào trong lòng, dùng bản thân mình để giúp cô an tâm.
Có vòng ôm ấm áp của anh, cô đã bình tâm lại rất nhiều, hít một hơi thật sâu, trong lòng đã không còn thấy căng thẳng: “Khỉ con, anh định đối phó với đám người của Hồng Thừa Chí như thế nào?”
“Việc này cứ giao hết cho anh, hiện tại trời đã vào thu, ban đêm rất lạnh, chúng ta hãy trở về phòng đi, nếu em sinh bệnh anh sẽ rất đau lòng.”
Mới vừa nói xong, cô không kiềm chế được liền hắt hơi: “Hắc xì –”
“Em xem, bị cảm lạnh rồi kìa, mau trở vào.” Anh trực tiếp bế cô lên, ôm trở vào phòng, đặt lên trên giường, đắp chăn cho cô, sau đó cùng nằm xuống một lúc, ôm cô không buông.
