Teya Salat
Gặp lại(Nếu em không phải một giấc mơ 2) – Marc Levy

Gặp lại(Nếu em không phải một giấc mơ 2) – Marc Levy

Tác giả: Marc Levy

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323820

Bình chọn: 7.00/10/382 lượt.

y và tôi cũng đã mệt rồi.

– Tôi không biết phải cảm ơn cô thế nào – Paul nói khẽ – Cậu ấy là điều duy nhất vượt quá khả năng mà tôi đã cho phép mình được có.

Trước sự im lặng của Lauren, Paul nói thêm rằng anh không thể để ình bị mất Arthur được.

Lauren nhìn anh chăm chú.

– Lại đây giúp tôi nào, mỗi phút đều đáng giá!

Cô dẫn Paul ra phòng chuẩn bị, mở chiếc tủ ở giữa, lấy ra hai chiếc áo blouse màu xanh lá cây.

– Anh duỗi tay ra – cô nói.

Cô thắt dây đai áo ở phía sau lưng anh và đặt lên đầu anh một cái mũ chụp. Dẫn anh ra bồn nước, cô chỉ cho anh cách thức rửa tay và giúp anh xỏ một đôi găng tay tiệt trùng vào. Trong lúc Lauren tự mặc đồ, Paul chiêm ngưỡng mình trong chiếc gương. Anh nhận thấy mình rất lịch sự trong trang phục bác sĩ phẫu thuật. Nếu anh không mắc bệnh sợ máu một cách khủng khiếp thì ngành y có lẽ cực kỳ hợp với anh.

– Khi nào anh tự ngắm mình trong gương xong thì giúp tôi một tí được không? – Lauren hỏi, hai tay duỗi ra.

Paul giúp cô chuẩn bị, và khi cả hai đều đã vận trang phục xong, anh theo cô vào trong phòng mổ. Vẫn thường tự hào về những thiết bị công nghệ cao ở công ty kiến trúc của mình, giờ đây anh ngây ngất trước vô số máy móc điện tử. Anh lại gần máy neuronavigator và xoa lên bàn phím.

– Đừng sờ vào đó! – Lauren kêu lên.

– Tôi chỉ nhìn thôi mà.

– Anh nhìn bằng mắt ấy, đừng có nhìn bằng ngón tay! Anh không có quyền vào đây, nếu ông Fernstein mà nhìn thấy tôi ở trong phòng này với anh, tôi sẽ bị…

– … nghe mắng mỏ trọn hai tiếng đồng hồ – giọng nói của vị giáo sư già phát ra từ một chiếc loa, tiếp nối. – Cô đã quyết định phá hỏng sự nghiệp của cô để gây rắc rối cho việc về hưu của tôi, hay là cô hành động mà không hề có ý thức gì vậy?

Lauren quay lại, ông Fernstein đang nhìn chằm chằm vào cô từ phòng chuẩn bị phía bên kia tấm kính.

– Chính thầy là người đã cho em tuyên thệ lời thề Hippocrate, em tôn trọng những cam kết của em, có vậy thôi! – Lauren trả lời vào máy đàm thoại nội bộ.

Fernstein nghiêng người vào máy, ông ấn nút micro để nói với vị “bác sĩ” mà ông không quen.

– Tôi đã bảo cô ấy tuyên thệ hiến tặng cơ thể cô ấy cho y học, tôi nghĩ rằng đến lúc các thế hệ sau này nghiên cứu bộ não của cô ấy, khoa học sẽ đạt được những tiến bộ lớn trong việc tìm hiểu hiện tượng cứng đầu cứng cổ.

– Anh đừng lo, từ khi ông ấy cứu sống tôi trên bàn mổ, ông ấy coi tôi là sản phẩm do ông ấy sáng tạo ra! – Lauren nói với Paul và lờ hẳn ông Fernstein đi.

Lauren lấy một chiếc dao cạo tiệt trùng trong ngăn kéo và một chiếc kéo, cô rạch áo sơ mi của Arthur ra và vứt những mảnh vải vụn vào một sọt rác. Paul không thể kìm được nụ cười khi nhìn thấy Lauren cạo sạch lông trên mình Arthur.

– Khi tỉnh dậy, cậu ta sẽ hài lòng về cú cạo lông này lắm đây!

Lauren dính những núm điện cực lên cổ tay, mắt cá chân và lên bảy điểm xung quanh tim Arthur. Cô nối dây điện vào máy điện tâm đồ và kiểm tra xem máy hoạt động đã tốt chưa. Một đường vạch từ từ và đều đặn hiện lên trên màn hình dạ quang màu xanh lá cây.

– Tôi đã trở thành một thứ đồ chơi lớn của ông ấy! Tôi bị mắng nếu làm quá nhiều giờ, tôi bị mắng nếu không có mặt đúng nơi đúng lúc, tôi bị mắng nếu chúng tôi không khám chữa được nhiều bệnh nhân ở khoa cấp cứu, tôi bị mắng vì tôi lái xe quá nhanh vào bãi đậu xe, thậm chí tôi còn bị mắng vì tôi có vẻ mặt mệt mỏi nữa! Đến ngày mà tôi nghiên cứu bộ não của ông ấy, y học sẽ đạt được những tiến bộ lớn trong việc tìm hiểu thói macho (19) của các bác sĩ.

Paul húng hắng ho, bối rối. Ông Fernstein yêu cầu Lauren ra gặp ông.

– Em đang ở trong môi trường vô trùng – cô phản đối. – Em biết thầy muốn nói gì với em rồi!

– Cô tưởng tôi dậy vào lúc nửa đêm chỉ vì niềm vui được xạc cho cô một trận hay sao? Tôi muốn trao đổi với cô về cách thức tiến hành ca mổ, cô ra nhanh lên, đây là mệnh lệnh!

Lauren đập hai găng tay vào nhau rồi ra khỏi phòng mổ, để Paul ở lại một mình với Arthur.

– Ai là bác sĩ hồi sức vậy? – Cô hỏi khi cánh cửa phòng được đẩy ra theo rãnh trượt.

– Tôi cứ tưởng đó là ông bác sĩ đứng với cô ở kia chứ?

– Không, không phải đâu ạ – Lauren nhìn vào mũi giày, khẽ nói.

– Norma lo việc đó, vài phút nữa cô ấy sẽ đến đây. Nào, cô đã lập được một êkíp mũi nhọn vào lúc nửa đêm, hãy nói xem, đó không phải là một ca viêm ruột thừa đấy chứ?

Những đường nét trên mặt Lauren giãn ra, cô đặt một tay lên vai vị giáo sư già của mình.

– Chọc hút nội sọ và thu nhỏ khối máu dưới màng cứng ạ.

– Chảy máu bắt đầu từ lúc nào?

– Từ lúc mười chín giờ, và có lẽ tăng mạnh lên vào quãng hai mươi mốt giờ, sau khi bệnh nhân hấp thụ một lượng aspirine liều cao.

Fernstein nhìn đồng hồ, lúc đó là bốn giờ sáng.

– Chẩn đoán của cô về khả năng hồi phục thế nào?

– Bác sĩ làm chẩn đoán bằng scanner thì tỏ ra lạc quan ạ.

– Tôi không hỏi cô ý kiến của ông bác sĩ ấy, mà là ý kiến của cô cơ!

– Nói thực với thầy là em cũng không biết, nhưng em cảm thấy rằng ca này bõ công để đánh thức thầy dậy.

– Vậy nếu chúng ta không cứu được bệnh nhân này, tôi sẽ khiển trách cái cảm giác của cô. Các hình chụp đâu rồi?

– Đã đ